Tiểu Kiều Nương Là Trùm Cuối Đứng Sau Màn - Chương 218: Công Chúa Phát Điên Chạy Chân Trần
Cập nhật lúc: 2026-01-15 18:38:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hơn nữa đường gian khổ, công chúa nhiễm phong hàn, nếu đẩy nhanh tiến trình, lỡ như bệnh tình trở nặng xảy chuyện gì, là ngươi chịu trách nhiệm, là bổn tướng quân chịu trách nhiệm?!”
Tướng quân Đậu Hợi miệng thẳng tâm nhanh, ngày thường , bao giờ bày cái giá của tướng quân, và một đám binh tướng đều như tay chân, là quan hệ sinh t.ử.
quan hệ đến , gặp chuyện chính sự, cũng sẽ vì thế mà việc thiên tư.
Luật pháp quân kỷ nghiêm minh, thì binh lính dẫn dắt chỉ là một đống cát rời, dựa cái gì ngự địch vô , bảo vệ Cao Hòa mấy chục năm quốc thái dân an, càng thể tư cách để Hoàng đế chuyện, tâm ỷ trọng.
Chử Nghiêm cúi thấp đầu, xem bộ dạng sai, nhưng môi mấp máy dường như còn thêm gì đó.
Đậu Hợi cho cơ hội, đầu ngựa phất tay liền cho tiếp tục hành tiến.
“Tướng quân…” Chử Nghiêm đội ngũ lên đường, nghĩ nên trực tiếp rõ phận đồ Lăng Hư đạo trưởng của bọn Vô Hối Lý An , bên cạnh đội ngũ, một cung tỳ bỗng nhiên vội vã chạy lên:
“Đậu tướng quân, Đậu tướng quân! Công chúa … , sảng ! Còn loạn đòi xuống xe chân trần tuyết! Ngài… ngài ngài… ngài mau xem !”
Đậu Hợi , giữa lông mày lóe lên một tia kiên nhẫn, thầm nghĩ nữ nhân bất kể già trẻ đều là phiền phức, ba ngày hai bữa thế thế nọ, tức n.g.ự.c thì là sinh bệnh phát điên, dọc đường giày vò bao nhiêu ! Vẫn là ở cùng đám đàn ông thô kệch thoải mái, mới vì chút đau ốm nhỏ mà rên rỉ đòi sống đòi c.h.ế.t.
Nếu chính đề nghị đưa Bình An công chúa đến hòa , mới nhận chuyến khổ sai .
oán thì oán, thái độ nên của kẻ thần t.ử vẫn lấy , bèn lập tức theo cung tỳ về bên cạnh loan dư phượng giá.
Nhìn nữ t.ử dung nhan xinh nhưng lúc tỏ kinh hãi thôi, sự kiên nhẫn mặt hóa thành kinh ngạc.
Thế là vội vàng nhảy xuống lưng ngựa, tiếng “Đắc tội!”, liền vác nữ t.ử kim quý đang chân trần chạy về phía tuyết, ngừng xô đẩy đám cung tỳ thái giám thị vệ binh xung quanh vì e ngại phận của nàng mà rụt rè, dám tiến lên quá mức lên vai, nhét trở về trong xe.
“Bình An công chúa, đây là loạn ! Vốn dĩ phong hàn thấy đỡ, còn chân trần giẫm tuyết, chẳng lẽ là thông qua cách , kháng cự hòa ?”
Bảo đám cung tỳ “hầu hạ ” Bình An công chúa Lý Oánh, để nàng cơ hội chạy ngoài tổn thương thể, cẩn thận cái đầu của các ngươi xong, Đậu Hợi cũng đợi Lý Oánh trả lời, liền cho tiếp tục lên đường.
bản còn đến bên cạnh ngựa, liền thấy trong xe ngựa truyền đến tiếng nữ t.ử đau đớn kinh hô hoảng loạn luống cuống: “Công chúa! Công chúa! Người thể a!”
Tiếp đó liền thấy Lý Oánh trâm cài xiêu vẹo, y phục xộc xệch thò , hô hoán nhảy xuống xe chạy đông đ.â.m tây.
Đậu Hợi bực bội mắng một tiếng, nhưng thể gì, chỉ đành tiến lên vác lên.
Lý Oánh vác vai, ngừng đập lưng , nhưng Đậu Hợi một chút cũng lay chuyển.
Lại đặt lên xe, Đậu Hợi trực tiếp buông tay xa, thần tình kinh hãi, tay chân múa may loạn xạ, cuối cùng cũng đầu hỏi những cung nữ cào nát má cánh tay :
“Xảy chuyện gì ! Sao nàng biến thành thế ?!”
Các cung nữ , ngấn lệ lắc đầu đều .
Ngay khi Đậu Hợi tâm phiền ý loạn nổi nóng, Chử Nghiêm từ bỏ ý định theo tới tiến lên vài bước : “Tướng quân, công chúa đột nhiên mất tâm phong , chẳng lẽ là xung khắc với tà vật gì?”
Chử Nghiêm từng là đồ của quán chủ Trường Phong quán, tuy rằng sớm đạo sĩ nhiều năm, nhưng bộ dạng của công chúa Lý Oánh, vẫn đoán bảy tám phần, đó mặt để dấu vết nở một nụ hợp thời.
Đậu Hợi nhíu mày, Chử Nghiêm, công chúa Lý Oánh sự áp chế của vẫn ngừng đập đ.á.n.h, chút lý trí nào đáng ,
“Ngươi là nàng gặp quỷ ?”
Nhiều canh giữ như , thể gặp quỷ? Đậu Hợi nghi ngờ Chử Nghiêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-kieu-nuong-la-trum-cuoi-dung-sau-man/chuong-218-cong-chua-phat-dien-chay-chan-tran.html.]
Chử Nghiêm nén , thần tình nghiêm túc: “Không khả năng!”
“Sau đó ngươi , những bạn của ngươi khéo hiểu thuật trừ quỷ? Chi bằng để bọn họ đến giúp xem xem?”
“Tướng quân, minh giám a!” Chử Nghiêm ngờ sẽ Đậu Hợi vạch trần trực tiếp, nhất thời chút nên tiếp lời thế nào, nhưng nhanh khôi phục:
“Tướng quân ngài trí dũng song , tuyệt đỉnh thông minh, ti chức dám lấy chút trò vặt lừa gạt ngài!
Lại dám lấy ngọc diệp kim chi của công chúa đùa giỡn, lỡ xảy chút vấn đề, ti chức một trăm cái đầu cũng đền tội nổi a!”
Đậu Hợi chằm chằm Chử Nghiêm một hồi, thấy quả thực giống dối, thêm lời khen ngợi của khiến hưởng thụ, mới hòa hoãn giọng điệu bảo gọi qua xem.
Chử Nghiêm lĩnh mệnh trở về bên cạnh bọn Cao Dã, khi rõ sự việc, theo trừ quỷ cho Lý Oánh, là Lý An.
Vô Hối theo bọn Lý An rời , lắc đầu chậc chậc than thở: “Ngay cả trừ con ‘quỷ’ cũng mặt , thế đạo , thật sự là ngày càng khiến cảm thấy bi ai a!”
Nguyên Sầm thuận theo ánh mắt Vô Hối, “Vô Hối đạo trưởng, tại hạ cảm thấy, bi ai hình như chỉ ngươi thôi…”
Vô Hối cứng họng, thở dài, để ý nhiều đến Nguyên Sầm, trở thùng xe.
Cao Dã ở một bên bóp giọng vỗ vỗ vai Nguyên Sầm: “Sầm ca ca, những lời, cũng nhất định …”
Nguyên Sầm hết lời Cao Dã, thấy mấy chữ “Sầm ca ca”, Cao Dã nghiêm túc giả cô nương, ngừng nháy mắt hiệu với , thực sự nhịn sự cuộn trào trong dày, vịn càng xe nôn khan.
Phùng Yên Yên nép trong lòng Hoàng Đình Thư, cảnh , cũng khỏi xoa xoa da gà cánh tay…
Rất nhanh, Lý An vẻ mặt hưng phấn trở về, còn mang về tin tức thể theo đoàn xe phía lên đường.
Ngồi trở thùng xe, bởi vì Cao Dã biến thành nữ nhân, cho nên nhiệm vụ đ.á.n.h xe liền rơi lên đầu Vô Hối và Nguyên Sầm.
Vô Hối đau khổ cau mày, từ chối tìm lý do, đặc biệt Lý An bộ dạng “ là bệnh nhân còn là công thần hơn nữa cũng đ.á.n.h xe” đương nhiên, khiến khó chịu nhưng thể gì.
Nguyên Sầm ngược nghĩ thoáng, kéo Vô Hối ngoài xe , nhét dây cương ngựa tay : “Đừng so đo với nữ nhân và bệnh nhân, đợi đến Quyên Thành, bắt bọn họ bưng nước rửa chân ấm giường đắp chăn cho ngươi, ngoài lăn lộn, sớm muộn gì cũng trả!”
…
…
Mấy canh giờ , khi một nhóm bọn họ cuối cùng đến Quyên Thành, sắp hết giờ Sửu.
Lễ bộ Thượng thư, Thị lang, Viên ngoại lang phụ trách tiếp đón “Quốc mẫu” tương lai của bọn họ sớm buồn ngủ thẳng nổi , nhưng dám xốc mười hai phần tinh thần chờ đợi, chỉ thể uống đặc hết đến khác để tỉnh táo.
Thực sự chịu nổi thì dùng nước lạnh rửa mặt mấy cái, nếu vẫn thì trực tiếp cởi áo lông cừu , để gió tuyết lạnh thấu xương lùa .
Khó khăn lắm mới đợi đoàn xe xuất hiện, từng một suýt chút nữa vùi trong gió tuyết đông thành cột băng.
Từ xa thấy đoàn xe, bọn họ mặc áo lông mới từ từ hồi phục , đó chạy chạy tiến lên tiếp giá.
Nghênh giá hỏi lễ xong xuôi, công chúa phong hàn trở nặng, các quan viên dám chậm trễ thêm, sắp xếp thái y theo chẩn trị, trực tiếp dẫn đường phía , mời một nhóm đến Hồng Lô Tự an bài…