Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:23:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Chính Phong hít sâu một , hung hăng đè nén sự chấn động truyền đến từ nơi nào đó, áp khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lẽo của nàng lên vai , đó để hình kiều mị của nàng dán c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực của , dậy, thi triển bình sinh sở học, dốc hết lực chạy xuống núi.

Cũng may, túp lều tranh của bạn thợ săn ngay chân núi Đại Danh xa, lập tức nhanh ch.óng chạy đến nhà bạn thợ săn, bước túp lều tranh đó, thấy bạn thợ săn đang ninh canh thịt.

Người thợ săn một cái tên cực kỳ hiếm thấy, họ Đệ Ngũ, mượn câu cuối cùng của Bách Gia Tính, đặt tên là Đệ Ngũ Ngôn Phúc. Đệ Ngũ Ngôn Phúc một tay cầm muôi múc canh thịt, kinh ngạc sang: “Thế ? Cô nương là ai?”

Tiêu Chính Phong vội : “Đây là thê t.ử qua cửa của , nàng lạnh trong núi lâu, e là nguy hiểm đến tính mạng, phiền Đệ Ngũ giúp lấy chút canh nóng tới đây!”

Đệ Ngũ Ngôn Phúc thấy vội : “Chỗ sẵn canh xương dê, ninh một canh giờ , trong canh xương bỏ thêm táo đỏ, gừng tươi và tiểu hồi hương, xua hàn nhất, cho nàng ăn chút .”

Tiêu Chính Phong gật đầu: “Như !”

Đệ Ngũ Ngôn Phúc lập tức đến chiếc rương gỗ đỏ bên cạnh lục lọi một phen, cuối cùng tìm một bộ váy bông màu đỏ: “Nàng bây giờ ẩm lạnh, cho nàng một bộ y phục .”

Tiêu Chính Phong đặt A Yên lên giường đất, nhận lấy chiếc váy bông , thấy váy bông thêu họa tiết uyên ương hí thủy, dường như là đồ tân nương t.ử mặc lúc xuất giá, lập tức khỏi kinh ngạc.

Đệ Ngũ Ngôn Phúc cũng rõ, chỉ bảo: “Đây là đồ từ lâu .”

Tiêu Chính Phong nắm c.h.ặ.t chiếc váy bông , cô nương kiều mị đang giường đất, do dự, rốt cuộc là đường đột nàng, đành cúi đầu xuống, khẽ gọi: “A Yên cô nương, tỉnh ...”

Bên Đệ Ngũ Ngôn Phúc thấy cảnh , tuy trong lòng muôn vàn nghi hoặc, nhưng rốt cuộc cũng tránh mặt ngoài.

A Yên lúc cảm thấy dường như đang một giấc mộng lạnh lẽo và vô vọng, trong mộng, nàng một cô độc canh giữ trong túp lều tranh nghèo khổ, nhưng mùa đông năm đó đặc biệt lạnh lẽo, thu hoạch năm đó cũng lắm, nhiều xung quanh c.h.ế.t cóng c.h.ế.t đói.

Nàng trong bóng tối nâng niu một miếng ngọc bội, di vật duy nhất mà phu quân nàng để , tình cờ từ một cuốn sổ tay ố vàng năm xưa, đây là tín vật định tình mà phu quân năm xưa ái mộ một nữ t.ử, nữ t.ử tặng.

Hết đêm đến đêm khác cô độc, nàng cảm thấy cuộc đời chính là một trò , một trò hoang đường.

Nàng đối diện với chậu nước đóng băng trong phòng, khuôn mặt phản chiếu trong làn nước lạnh lẽo , vết sẹo dữ tợn đó.

Nàng sờ lên vết sẹo thô ráp, hết đến khác tự hỏi , còn sống tiếp , vì cái gì mà sống tiếp...

Trong khoảnh khắc đó, nàng lạnh đến mức run rẩy, lạnh đến mức còn chút cảm giác nào nữa.

Giấc mộng chuyển dời, sương khói xung quanh hư ảo, nàng dường như chân trần, bước đường phố Yến Kinh Thành, xe ngựa tấp nập qua kẻ , thế nhân trong chốn phồn hoa phú quý cẩm tú, nàng hoảng hốt bước trong làn khói mỏng, mờ mịt thế gian .

Lúc nàng, còn cảm thấy lạnh lẽo, cũng còn cảm thấy đói khát.

Cúi đầu xuống, nàng phát hiện hai chân lơ lửng giữa trung, chân đều là khói mê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-kieu-nuong-nha-tuong-quan/chuong-144.html.]

Nàng càng thêm hoảng hốt, ngơ ngác đám đông , thấy từ đó bước một nam t.ử, cưỡi hắc mã, bên hông đeo bảo kiếm ba thước, đôi mắt thong dong mà thâm trầm xuyên qua từng làn khói mỏng, vượt qua nhân thế bao la, về phía nàng.

Nàng chợt cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực, cả dường như thiêu đốt, mà đúng lúc , phía loáng thoáng : “Ngươi vì vẫn còn ở đây?”

Nàng đột ngột đầu , thấy trong sự mờ ảo đ.â.m tới một nhát d.a.o nhọn, ngay đó, mắt nàng tối sầm .

Tiêu Chính Phong thấy A Yên nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày, thở dần gấp gáp, hai má ửng đỏ, khỏi lo lắng, lập tức dùng bàn tay lớn phủ lên trán nàng, thấy nhiệt độ cơ thể dần tăng lên, giống như bình thường. Đang suy nghĩ, chợt thấy nàng giãy giụa kịch liệt, hình kiều mị mềm mại tựa như con cá rời khỏi nước mà giãy giụa, đôi môi kiều mị cũng hé mở, há miệng hít thở từng ngụm lớn.

Chàng càng thêm lo lắng, vội ôm lấy nàng thấp giọng gọi: “A Yên cô nương!”

Ai ngờ ngay đó, A Yên liền phát một tiếng kinh hô, tiếp đó đột ngột mở bừng đôi mắt, mờ mịt thứ mắt.

Tiêu Chính Phong thấy nàng tỉnh , kinh hỉ dị thường, kích động nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng: “A Yên cô nương, cuối cùng nàng cũng tỉnh , cảm thấy chỗ nào khỏe ?”

A Yên lắc đầu, giọng khàn khàn : “Không... Ta đang ở đây... Tiêu tướng quân, là ngài?”

Lúc nàng, trong sự hoảng hốt đây là kiếp kiếp , quanh bốn phía, cảm thấy đây dường như là một túp lều tranh cũ nát, vô cùng quen mắt.

Thế là đột nhiên nhớ tới cảnh tượng từng c.h.ế.t một , trong sự mờ ảo túp lều tranh mà nàng định dừng chân khi c.h.ế.t cực kỳ giống với nơi .

Tiêu Chính Phong bỏ qua một tia hoảng loạn trong ánh mắt A Yên, vội ấn lấy bờ vai gầy gò mỏng manh của nàng, ôn tồn :

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

“A Yên cô nương, đây là nhà bằng hữu của , nơi đơn sơ, nhưng vẫn thể ở một đêm, ngày mai sẽ đưa nàng về Cố gia.”

A Yên nhíu mày, nhịn hỏi: “Nhà bằng hữu của ngài? Đây là ở ?”

Tiêu Chính Phong giải thích: “Đây là chân núi Đại Danh.”

Dưới chân núi Đại Danh...

A Yên một nữa quanh túp lều tranh , thấy chiếc rương gỗ đỏ ở góc lều.

Kiếp , khi c.h.ế.t, nàng từng thấy chiếc rương gỗ đỏ .

Trong khoảnh khắc đó, cả nàng rùng một cái, hoảng hốt đưa tay sờ sờ lên mặt , mặt nhẵn nhụi mịn màng, hề bất kỳ vết sẹo nào, lúc mới rốt cuộc khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

 

Loading...