Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân - Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:23:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quan trọng nhất là, bọn họ chịu dụng tâm như , thể thấy đối với nữ nhi của cũng vô cùng coi trọng, nữ nhi gả thấp, sợ qua đó chịu ấm ức gì.

Đợi đến khi Tiêu gia sắp rời , ông gọi riêng Tiêu Chính Phong thư phòng chuyện.

Tiêu Chính Phong thực từ chuyện phố ngày hôm qua liền , vị nhạc phụ đại nhân tương lai trong lòng e là đang giấu một ngọn lửa với , lập tức theo nhạc phụ đại nhân thư phòng, hình cao lớn cường tráng mặt Cố Tề Tu cúi xuống, thần thái càng thêm cung cẩn cẩn thận.

Còn Cố Tề Tu thì , vị con rể tương lai trầm cung kính mắt, thấy khí vũ hiên ngang khí thái nguy nga, nghĩ đến công tích của sa trường Tây Bắc, đây là một kẻ giỏi chinh chiến, từ biểu hiện bình thường mà xem, cũng giống như võ tướng bình thường thiếu tâm nhãn, là một kẻ tinh minh tài cán. Lập tức trong lòng ông thực cũng khá hài lòng. Người con rể như nửa đứa con trai, ông chỉ một đứa con trai là Cố Thanh, tuy nay Cố Thanh rốt cuộc cũng trưởng thành hơn , khiến ông còn sự vui như đây, nhưng nay tuổi tác rốt cuộc vẫn còn nhỏ, căn bản gánh vác nổi gia nghiệp, cũng trông cậy .

Ông cho dù môn sinh vô , đều sẽ theo sự sắp xếp của ông, nhưng đó rốt cuộc con trai ruột con gái ruột, bình thường thì cũng thôi, nhưng gặp chuyện quan trọng, cũng dám giao phó tấm lòng.

Nay một đứa con rể như , như cánh tay trái cánh tay , khỏi đắc ý, nghĩ thầm tương lai nhất định thể như hổ mọc thêm cánh.

ngoài sự vui mừng, cảm thấy đầy mắt thê lương, cả nên lời sự thoải mái, phảng phất một ngọn lửa vô danh, luôn cảm thấy mắng một trận cho hả mới .

Nuôi nấng nữ nhi bao nhiêu năm nay, kiều diễm ướt át lớn lên, chớp mắt liền gả cho khác , còn là một hán t.ử thô kệch như .

Nay Cố Tề Tu lạnh lùng vị con rể tương lai , từ cao xuống : “Chính Phong , con cháu Tiêu gia các ngươi hưng vượng nhỉ?”

Tiêu Chính Phong vội đáp: “Vâng ạ. Phụ con bốn , phụ hổ thẹn là nhỏ nhất. Đến đời của con, tổng cộng đường mười ba , đường tỷ bảy , cho đến đời con cháu của con, càng là cành lá sum suê, đếm xuể.”

Cố Tề Tu gật đầu, thực trong nhà ông con cháu đơn bạc, nay nữ nhi gả một gia đình như , là trong lòng khá an ủi, ít nhất như nữ nhi cần chịu quá nhiều áp lực về đường con cái.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

ông vẫn vạch lá tìm sâu, nhướng mày : “Trong nhà ngươi nhân khẩu đông đúc, hiện tại đều sống trong phủ?”

Tiêu Chính Phong đối đáp trôi chảy: “Vì tổ mẫu vẫn còn, bá phụ đường và con cháu trong nhà, cho dù mua sắm trạch viện bên ngoài, nhưng cũng đều sống trong phủ.”

Cố Tề Tu lời khỏi nhíu mày: “Như , chẳng là nhân viên đông đúc, giữa hai bên khó tránh khỏi sinh chuyện ?”

Tiêu Chính Phong là nam nhi tranh sắt, mười mấy tuổi xa nhà tòng quân, đừng là giữa chị em dâu trong nhà tranh chấp gì , cho dù , tự nhiên cũng truyền đến tai . Nay chợt Cố Tề Tu như , ngẩn , lập tức đáp:

“Chuyện từng , tổ mẫu trị gia phương pháp, các vị trong nhà luôn hòa thuận.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-kieu-nuong-nha-tuong-quan/chuong-154.html.]

Cố Tề Tu gật đầu, thực là hiểu, trong gia tộc con dâu đông đúc, chuyện sinh chuyện, chỉ là Tiêu Chính Phong một hán t.ử độc thành gia lập thất ngày ngày trấn thủ bên ngoài, hiểu đạo lý trong đó.

Thế nên Cố Tề Tu “khụ” một tiếng, nghiêm túc :

“A Yên đứa trẻ , vì từ nhỏ mẫu mất, luôn chiều chuộng nó hết mực. Ở Cố gia chúng , luôn nhường nhịn nó vài phần. Tuy nay lớn gả , luôn học cách hiểu chuyện hơn, nhưng nó là hòn ngọc quý trong tay , phụ để nó đối xử tệ bạc, càng nó chịu ấm ức gì. Nhà các ngươi nhân khẩu đông đúc, chồng nàng dâu chị em dâu e là chuyện vụn vặt ít, đợi nó gả qua đó , ngươi vẫn thông cảm cho nó nhiều hơn.”

Tiêu Chính Phong , trịnh trọng :

“Nhạc phụ đại nhân yên tâm, ngày đó khi Tiêu Chính Phong đến cầu thú, liền từng , nhất định coi A Yên cô nương như trân bảo, tuyệt đối sẽ để nàng chịu nửa phần ấm ức.”

Cố Tề Tu thấy lời lẽ khẩn thiết, sắc mặt lúc mới miễn cưỡng lên, nhưng :

“Cố Tề Tu bất tài, nhưng cũng là Tả tướng nhất phẩm đương triều. Nói một câu tự cao, A Yên gả cho ngươi, cũng coi như là gả thấp . Đại trượng phu sinh đời, nên cầu lấy công danh, để mưu đồ một cái phong thê ấm t.ử, mới uổng công đến nhân thế một chuyến.”

Tiêu Chính Phong cúi đầu, trầm giọng : “Vâng, nhạc phụ đại nhân dạy bảo .”

Thực trong lòng cũng hiểu, A Yên ở Cố gia đó cũng là nuông chiều từ bé, ngày thường qua là đạt quan quý nhân, nô bộc hầu hạ bên cạnh cũng tiền hô hậu ủng, sống là những ngày tháng cẩm y ngọc thực.

Mà Tiêu gia cành lá sum suê, cho dù chút tổ sản, nhưng do con cháu đông đúc, cũng vô tế ư sự, con cháu Tiêu gia cũng đều hiểu, phàm việc gì cũng dựa chính . Mà Tiêu Chính Phong nay tuy liên tiếp lập kỳ công danh tiếng vang dội, nhưng ở Yến Kinh Thành , cũng chẳng qua là một võ tướng cầm hơn năm mươi lạng bạc mà thôi.

Bản lúc , thể để A Yên cô nương sống những ngày tháng như thế nào đây.

Mà A Yên cô nương đó là thiên kiều vạn quý, thể bạc đãi.

Lúc trong lòng Tiêu Chính Phong hạ một quyết tâm, đây là lúc thứ vẫn thành hình, tự nhiên đủ để cho ngoài .

Hôn sự của A Yên tuy chuẩn vội vã, nhưng cũng thiếu thứ gì, lễ nên một thứ cũng bỏ sót. Đến ngày mười tám , là một ngày để thành , đây là Cố Tề Tu và Tiêu gia đều tính toán qua, thế là hai bên hẹn ngày , theo lễ bên Tiêu gia liền nghênh thú A Yên qua cửa .

 

 

Loading...