Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân - Chương 169

Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:24:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Chính Phong ngẩn , khuôn mặt cương nghị chút kinh ngạc, nhưng nhanh vẫn gật đầu : “Nương t.ử thích, tự nhiên sẽ mua cho nàng.”

A Yên liếc xéo Tiêu Chính Phong, thần tình vẫn còn chút kinh ngạc của , nghĩ thầm trong đầu đang nghĩ gì, khỏi càng mím môi rộ lên.

Tiêu Chính Phong ngược chút ngượng ngùng, đành mặt , chuyển chủ đề :

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

“Hôm nay phủ Nhạc phụ đại nhân, cùng Nhạc phụ đại nhân về chuyện hôm qua, và lắng lời dạy bảo của Nhạc phụ đại nhân.”

A Yên gật đầu: “Vâng, Lam Đình tới, đều , phụ gì?”

Tiêu Chính Phong nhắc tới Cố Tề Tu, mặt ý cung kính:

“Nhạc phụ đại nhân giảng giải chuyện trong triều, và giúp cùng xem xét việc bố phòng biên ải phía Bắc hiện nay, chọn cho một nơi để .”

“Ồ, phụ chọn nơi nào?”

Tiêu Chính Phong thu nụ , ôn tồn : “Cẩm Giang Thành.”

A Yên đến đây, khỏi hồi tưởng một phen, trong ấn tượng Cẩm Giang Thành là một nơi vàng thau lẫn lộn, nơi đó tiếp giáp Bắc Địch và Tây Phủ, vốn dĩ nhân khẩu phức tạp, vì là pháo đài hiểm yếu bắt buộc qua để đến ba nước, cho nên ngoài cư dân bản địa, còn tràn ngập Lộc nhân lưu lạc khắp nơi và Tây Phủ mắc kẹt ở biên giới Đại Chiêu vì nguyên nhân lịch sử. Một nơi như , tự nhiên là cực kỳ hỗn loạn, cực kỳ quan trọng trong phòng tuyến biên giới của các nước.

Nàng nhíu mày, cố gắng nhớ xem Tiêu Chính Phong kiếp đáng lẽ trấn thủ ở . lúc đó nàng chỉ là một phu nhân hậu trạch, ấn tượng gì với Tiêu Chính Phong, đáng lẽ trấn thủ ở chứ?

Thế là cuối cùng nàng khẽ thở hắt :

“Cẩm Giang Thành địa thế hiểm yếu, vàng thau lẫn lộn, đây là một nơi để trấn thủ, nhưng đối với , đây cũng là một cơ hội tuyệt vời.”

Phụ nếu quá mức chiếu cố Tiêu Chính Phong, khỏi để cớ cho , nhưng rốt cuộc cũng là con rể của , coi như nửa đứa con trai, thể mặc cho phái tùy ý , cho nên cuối cùng e là suy nghĩ đắn đo nhiều , mới chọn một nơi bề ngoài vẻ hỗn loạn, nhưng tràn đầy cơ hội như .

Nay Bắc Địch và Đại Chiêu mấy phen chinh chiến, e là những năm tháng tiếp theo vẫn là chiến tranh liên miên dứt. Tiêu Chính Phong một nơi hiểm yếu như để trấn thủ, tự nhiên sẽ lúc thi triển tài năng.

Tiêu Chính Phong gật đầu : “Không sai, Nhạc phụ đại nhân vì nơi , cũng là dụng tâm lương khổ.”

Một lát hai dùng xong bữa trưa, Thanh Phong sai mấy tiểu nha dọn dẹp bàn, bưng nước súc miệng tới lượt cho A Yên và Tiêu Chính Phong dùng.

Đôi phu thê sập đang thưởng , thấy bên ngoài trời âm u, lất phất rơi xuống những bông tuyết, bông tuyết lớn, chậm rãi từ trung rơi xuống.

A Yên bước đến song cửa sổ, sân nhỏ :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-kieu-nuong-nha-tuong-quan/chuong-169.html.]

“Vốn dĩ mấy vị đường tẩu đồng vai vế cùng mấy cháu dâu qua bên , nay xem thời tiết , e là tới .”

Tiêu Chính Phong đặt chén xuống, lấy thanh bảo kiếm treo tường xuống nhẹ nhàng lau chùi, thấy lời , hề ngẩng đầu lên, chỉ nhạt giọng :

“Không tới chẳng hơn .”

A Yên , khỏi bật :

“Chàng a, là chinh chiến bên ngoài lâu , tự nhiên hiểu những môn đạo trong nhà . Thiếp gả qua đây, luôn hòa thuận với chị em dâu.”

A Yên như , Tiêu Chính Phong ngẩng đầu sang, ngược như vô tình nhắc tới một chuyện:

“Hôm nay bái kiến Nhạc phụ , lúc về bớt chút thời gian điều tra một chút, hai tên tiểu tư tra tung tích .”

A Yên ngược ngờ ngoài chẳng qua chỉ chốc lát công phu, nhiều việc như , khỏi nhướng mày : “Là kẻ nào?”

Tiêu Chính Phong cúi đầu tiếp tục lau chùi thanh bảo kiếm trong tay, nhưng mặt mang theo vẻ lạnh lẽo: “Chẳng qua là tiểu tư trong phòng của một đứa con cháu tranh khí mà thôi, nàng cũng cần bận tâm chuyện , tự sẽ liệu lý.”

A Yên chỉ cảm thấy lúc lời , ánh sáng lạnh lẽo lẫm liệt của bảo kiếm tôn lên sự sắc bén và trầm lạnh giữa hàng lông mày , nhất thời chút giống nam nhân mới với lúc nãy.

Thế là lập tức nàng cũng gì nữa, chỉ ngoan ngoãn một bên, thu dọn một tay nải bọc bằng lụa đỏ, hóa trong tay nải là một áo bào nam nhân mặc, đa là áo bào mùa đông, chất liệu thượng hạng, dày dặn trầm , hơn nữa đường kim mũi chỉ thêu thùa đều cực kỳ .

Lúc bên ngoài ánh tuyết bay lả tả, thỉnh thoảng gió lạnh nổi lên, mang theo tiếng rít gào, mà trong lò sưởi đang đốt than bạc mang theo trong của hồi môn của A Yên, sưởi cho căn phòng ấm áp, hai cứ như đều gì, ai nấy bận rộn với công việc trong tay, ngọn lửa trong lò thỉnh thoảng phát tiếng lách tách.

Nàng vuốt ve thu dọn, về phía nam nhân đang cửa sổ. Vì ánh tuyết bên ngoài cực sáng, ngược khiến trong phòng tối , cứ cửa sổ, tạo thành một hình bóng kiên nghị và thô mộc.

A Yên cứ như ngắm nam nhân cương nghị dũng mãnh , khỏi nhớ tới vị Bình Tây Hầu uy vũ quý khí của kiếp , nghĩ rằng tuy nay chẳng qua chỉ là một võ tướng tứ phẩm, đối với cũng cực kỳ yêu thương, nhưng rốt cuộc trong xương tủy vẫn là một cỗ huyết tính. Chuyện nhúng tay , hỏi là .

Tiêu Chính Phong lau chùi bảo kiếm xong, cất , treo lên tường, đó bước đến bên cạnh A Yên, xuống, những chiếc áo bào trong tay nàng.

Hắn nhướng mày rậm: “Đây là cho ?”

A Yên liếc xéo một cái, : “Không .”

Tiêu Chính Phong đột ngột xáp tới, một tay ôm nàng lòng, thở ấm áp phả lên chiếc cổ mềm mại của nàng, khàn giọng : “Ta tin.”

 

 

Loading...