Còn một chiếc hộp nhỏ đựng tro tàn, rõ là gì.
chuyện cũ , với giờ cũng còn quan trọng nữa.
Điều để tâm, là cuộc sống hiện tại với Thẩm Thanh Hà.
Gió xuân hãy còn lạnh, đêm đến đóng cửa tiệm thì cùng kiểm sổ sách.
Thẩm Thanh Hà sổ sách cạnh tay , đếm tiền lãi xong, vẻ mặt chút vui:
"Tiểu Ngư, chúng kiếm nhiều bạc quá ."
Ta gảy bàn tính, khẽ gật đầu.
Hồng Trần Vô Định
Ta hiểu vì vui, bởi vì tiệm t.h.u.ố.c kiếm lời, nghĩa là nhiều bệnh.
Ta đáp: " chúng đang bán cao hạnh nhân, t.h.u.ố.c dưỡng thôi mà, là tiền kiếm khi thiên hạ thái bình.”
Thẩm Thanh Hà vẫn ấp a ấp úng:
"…Không , ý ."
"Ý là chăng chúng cần tiết kiệm nữa?"
Ta hiểu gì, cũng chẳng rõ là đang vui buồn:
"Tiền vẫn nên tiết kiệm, sống ngày nào tính ngày nấy, chậm rãi mà bền lâu."
Thẩm Thanh Hà lập tức hỏi:
"Thật ? Vậy thì chúng vẫn tiết kiệm củi sưởi, nàng vẫn sẽ ngủ trong phòng chứ?"
Thì là vì chuyện .
Mặt nóng bừng, khẽ gật đầu.
Thế nhưng đêm xuống, thổi tắt đèn, ngoài trời mưa rơi rì rào, xen lẫn tiếng sấm xuân xa xa vọng .
Thẩm Thanh Hà đang đất bắt đầu yên.
Chàng cuộn chăn , nhỏ giọng gọi : "Tiểu Ngư, Tiểu Ngư, lạnh."
Ơ? Hôm qua dán xong bông mai cuối cùng bức tranh Cửu Hàn Đồ, còn lạnh?
cũng chẳng thể trách oan , tiết xuân mưa rơi, đêm vẫn se se rét.
Hai chung giường, tiết kiệm củi lửa, khỏi cần lò sưởi.
Vả nếu cảm, tốn t.h.u.ố.c hao thêm một khoản.
"Vậy thì ..."
Còn hết, Thẩm Thanh Hà như nghĩ đến điều gì, liền im bặt, kêu lạnh nữa.
Chàng bật dậy, thắp đèn, xỏ giày chạy ngoài.
Thì sợ trời ấm lên, chữ ghi tuyết tan mất.
Thế nhưng bước sân ngây .
Sân vườn phủ một lớp cỏ non xanh mướt.
Viết giấy thì tốn tiền, tuyết thì mùa xuân.
Vậy thì nên ghi , Tiểu Ngư mới yên lòng ăn cơm đây?
Ta nghĩ Thẩm Thanh Hà thật ngốc, chỉ cần ghi trong tim là .
Ghi nhớ cả đời, bên như dòng nước nhỏ chảy mãi ngừng, lâu thật lâu.
Ngoại truyện: bà mối Lưu
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-ngu-sgxh/chuong-7-ngoai-truyen-ba-moi-luu-hoan.html.]
Người xưa câu: "Nhà Đông thiếu dài, nhà Tây thiếu ngắn, mắt bà mối cũng thấy vẹn .”
Lưu bà t.ử mối mấy chục năm, càng ngẫm càng thấy lời thật đúng.
Năm đó, mẫu Thôi Ninh kéo tay Lưu bà t.ử, khăng khăng nhờ bà tìm mối hôn sự cho con nhóc Tiểu Ngư chướng mắt .
Mẫu Thôi Ninh bĩu môi, đầy vẻ chán ghét:
"Nó bám lấy con trai như đỉa đói, sống c.h.ế.t chịu buông, còn mặt dày ở mãi nhà chịu ."
"Hại tìm con dâu cho Ninh nhi cũng khó."
Lưu bà t.ử cúi đầu ba lượng bạc nặng trĩu trong tay, suýt nữa thì lỡ miệng nhắc chuyện xưa.
Chuyện khi Thôi Ninh bắt cóc, Thôi phụ và Thôi mẫu đến lả , chính bà cũng chạy ngược xuôi dò hỏi tin tức giúp.
thôi, đó là chuyện cũ .
Không thì nhớ, chẳng ai dại gì tranh cãi với bạc cả.
Thế nhưng gả Tiểu Ngư cho ai đây?
Lưu bà t.ử sực nhớ còn thiếu một món nợ ân tình.
Không chỉ một bà, mà hầu hết những nhà từng trải qua trận dịch năm đều mang ơn nhà họ Thẩm.
Thẩm Thanh Hà gãi đầu, chẳng giỏi ăn :
"Ta nhận cô nương , từng tới tiệm mua t.h.u.ố.c."
" chỉ một tiệm t.h.u.ố.c cha để , với hơn năm mươi lượng bạc…"
"Cô nương như thế, sợ cưới về sẽ khiến nàng chịu thiệt."
Lưu bà t.ử gật đầu: “Ồ ồ, năm mươi lượng bạc hả? Cũng là núi vàng núi bạc còn gì!”
Triệu Tiểu Ngư thì lau nước mắt, sợ bên chê :
"Thôi Ninh ghi cho một cuốn sổ, vẫn còn nợ ít bạc."
"Lưu bà t.ử, chỉ đáng giá mười lăm lượng thôi, sợ chê."
Lưu bà t.ử gật đầu: “Ồ ồ, theo Thôi công t.ử học sổ sách cơ mà, còn cả sổ riêng, lợi hại lắm chứ đùa!”
Sau đó, hai vợ chồng trẻ sống yên ấm, hạnh phúc viên mãn, đến tìm Lưu bà t.ử mai mối nối đuôi đạp nát ngưỡng cửa.
Ra ngoài hỏi thăm , trong thành Cô Tô , ai chẳng tấm tắc gọi bà là ‘bà Nguyệt lão sống’.
Mối hôn sự , Lưu bà t.ử tâm đắc nhất, tối nào khi ngủ cũng lẩm nhẩm mấy lượt mà thấy sướng lòng.
Chỉ là, trong Cô Tô , vẫn còn một mối hôn sự, đừng là Lưu bà t.ử, là Nguyệt lão thật sự cũng bó tay.
Ấy là hôn sự của công t.ử nhà họ Thôi, Thôi Ninh.
Không tới việc từng cãi long trời lở đất với mẫu , còn phát thệ độc cưới vợ suốt đời, khiến mẫu tức đến phát bệnh.
Dẫu giờ cưới, thì những nhà chút tiếng tăm cũng kéo c.h.ặ.t t.a.y nữ nhi nhà mà lưỡng lự:
Nhà họ Thôi vong ân phụ nghĩa như , ai dám gả con gái , để một ngày thành chính thất bỏ rơi?
Không ai vì Thôi công t.ử đột nhiên hối hận, cũng rõ tại buông lời thề cưới vợ.
Lưu bà t.ử cũng , mà thật bà chẳng bận lòng nghĩ ngợi cho lắm.
Dù cả thành Cô Tô , đoán tới đoán lui, cũng chẳng ai đoán .
Vầng trăng treo cao trời, sáng vằng vặc như sáu năm về .
Vầng trăng liệu ?
Trăng cả đấy.
Hoàn.