Tiểu Nông Nữ Nàng Lại Mỹ Lại Táp - Chương 164: Đòn tâm lý của Tri Hạ

Cập nhật lúc: 2026-04-06 09:14:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Con ... là ý đồ gì?” Giang thị tự chủ mà hỏi.

Nhận thấy Giang thị suy nghĩ của dẫn dắt, đôi mắt Lâu Tri Hạ cong , : “Con cho nhị bá nương hiểu rõ một điều, chỉ cần bà gây chuyện, tìm rắc rối, thì những gì hứa con sẽ thiếu một văn, thậm chí còn cho thêm. nếu bà chiếm tiện nghi, vớt vát thêm lợi lộc, thì phần cho thêm đó con sẽ cắt sạch!”

Lúc , Giang thị ngẩn hồi lâu mới ngẫm ý tứ trong lời của con gái.

“Cái đứa nhỏ ... tâm tư sâu xa thế?”

Lâu Tri Hạ với ánh mắt đau lòng phức tạp, rõ ràng là cảm thấy con gái khi c.h.ế.t sống một trở nên thông thấu đến mức thể thao túng lòng .

Lâu Tri Hạ mím môi, những lời dối để dỗ dành Giang thị cứ thế tuôn tự nhiên.

Nàng bĩu môi, sống mũi cay cay, đôi mắt đỏ hoe, vẻ mặt buồn bã vô cùng, nước mắt lưng tròng Giang thị: “Nương, con sợ lắm. Con rèn cho thêm vài cái tâm nhãn thì sẽ họ bán mà vẫn còn giúp họ đếm tiền mất...”

Lời thốt , chút phức tạp trong mắt Giang thị lập tức biến mất. Bà cũng đỏ hoe mắt, đưa tay kéo nàng lòng, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng nàng, đau lòng khôn xiết: “Không sợ, sợ, nương ở đây . Là nương , nương sai ...”

Hạ Nhi của bà thực sự tổn thương quá sâu, ngoài trong nhà thì đối với ai con bé cũng đề phòng cả!

Lồng n.g.ự.c Giang thị khẽ run lên, bà ôm Lâu Tri Hạ càng c.h.ặ.t hơn.

Lâu Tri Hạ rúc lòng , cọ cọ, lí nhí : “Nương, con vẫn nhớ việc nhị bá lên núi tìm con, cả việc nhị bá nương ngăn cản ca ca học, con đều ghi nhớ cả. Nếu thì hai trăm văn đó con cũng chẳng nỡ cho , con bao nhiêu món ăn mới kiếm chừng đó bạc...”

Nghe nàng , lòng Giang thị thực sự chua xót, đau đớn, hối hận.

Lẽ lúc nãy bà nên những lời con gái tổn thương!

“... Nhị bá nương cái miệng xa, hớt, lời lẽ chẳng ...”

Giang thị dở dở , vỗ nhẹ lên đầu nàng một cái: “Không bàn tán về trưởng bối như thế.”

Lâu Tri Hạ ngoan ngoãn "" một tiếng.

Giang thị chọn mấy súc vải mà Tề chưởng quầy mua, phối cho Lâu Tri Hạ một chiếc áo bông nhỏ màu xanh mạ với quần màu hồng đào. Tiểu thì diện cả bộ váy áo bông màu hồng đào. Lục Lang bộ áo quần bông màu xanh đen, còn Lâu Lão Tam và Tứ Lang đều dùng vải màu xanh đen.

Vải chăn là loại vải thô rẻ hơn một chút. Lâu Tri Hạ vốn dùng lụa tơ tằm, nhưng điều kiện hiện tại cho phép.

, Giang thị tính toán vẫn còn dư vải đủ cho hai bộ lớn. Lâu Tri Hạ đề nghị thành rèm bông, đến lúc đó treo ở nhà chính để chắn gió tuyết.

Giang thị suy nghĩ một lát thấy cũng hợp lý nên đồng ý, bảo Lâu Cuối Thu bắt tay cắt vải.

Lâu Cuối Thu đưa mắt mấy một lượt, trong lòng tính toán, liền dọn dẹp giường, cầm kéo bắt đầu "xoẹt xoẹt" cắt vải.

Lúc Lâu Lão Tam đẩy cửa phòng, Lâu Cuối Thu mới thu kéo, đang xếp những mảnh vải cắt xong.

Lâu Lão Tam thấy nhiều vải và bông như thì ngẩn một lúc.

Tiểu "lạch bạch" chạy tới ôm lấy chân cha, híp cả mắt: “Cha ơi, đại tỷ và nhị tỷ mua bao nhiêu là vải, nhà ai cũng quần áo mới để mặc ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-nong-nu-nang-lai-my-lai-tap/chuong-164-don-tam-ly-cua-tri-ha.html.]

Lâu Lão Tam kinh ngạc Lâu Tri Hạ và Lâu Cuối Thu, kịp gì thì cửa phòng đột ngột đẩy . Lâu Diệp Nhi lạnh mặt ở cửa, với Lâu Lão Tam: “Tam ca, cha gọi qua đó.”

Lâu Tri Hạ nheo mắt, lạnh lùng sang.

Nàng thắc mắc bên nhà chính nãy giờ im lặng tiếng, hóa là đợi cha nàng về.

Đây là cảm thấy nắm thóp con nàng nên tìm đột phá khẩu từ cha nàng ?

“Nhanh lên! Huynh còn cha đích qua đây mời chắc?”

Lâu Diệp Nhi dậm chân một cái, nhổ một bãi nước bọt, lườm Giang thị và Lâu Tri Hạ hai cái bỏ .

Lâu Lão Tam nắm c.h.ặ.t t.a.y, hít sâu một , nặn một nụ với Giang thị: “Mẹ nó , qua đó xem .”

Sắc mặt Giang thị đờ đẫn, chẳng thèm Lâu Lão Tam lấy một cái.

Lâu Lão Tam chút thất vọng, lững thững bước khỏi phòng.

Lâu Tri Hạ ngước mắt, hiệu cho Lục Lang.

Lục Lang hiểu ý, nhảy xuống giường, chạy biến ngoài.

Chẳng mấy chốc, thò cái đầu nhỏ ở cửa .

Lâu Tri Hạ lập tức dậy: “Nương, con xem , thể để cha chịu thiệt .”

Giang thị kịp đáp lời thì Lâu Tri Hạ bước nhanh khỏi phòng. Đi vài bước trong sân, nàng hạ thấp giọng hỏi Lục Lang: “Có chuyện gì thế?”

Lục Lang bĩu môi, tức giận : “Bà nội cha nộp tiền! Nói tiền trong tay cha là kiếm từ khi phân gia, nên nộp hết cho bà!”

Nàng ngay mà, hai vợ chồng già đó gọi chắc chắn chẳng chuyện gì !

Lâu Tri Hạ nhíu mày, trấn an vỗ đầu Lục Lang, nắm lấy bàn tay nhỏ của đến cửa nhà chính, đường hoàng cuộc đối thoại bên trong.

Trong nhà chính, Lâu lão thái thái đang vỗ bàn mắng xối xả: “Cái đồ súc sinh lương tâm , ngươi dám đưa ?”

“Nương, nhà con xây nhà mới còn nợ nhà ngoại nhiều tiền, tiền đó con để dành trả nợ, thể đưa cho nương .” Lâu Lão Tam cứng cổ chịu buông xuôi.

Không nhắc đến nhà họ Giang thì thôi, nhắc đến là lão thái thái tức đến nổ mũi.

“Nhà họ Giang! Ngươi còn mặt mũi nào mà nhắc đến nhà họ Giang? Ngươi còn dám đỡ cho họ! Ngươi thấy và Diệp Nhi mặt mũi đầy vết thương đây ?”

túm lấy đầu Lâu Diệp Nhi, dí sát mặt Lâu Lão Tam.

 

 

Loading...