“Đại bá nương việc gì ?”
Trương Thị liếc nàng một cái, vẻ mặt thoáng hiện nét kiên nhẫn, nhưng khi sang Lâu Cuối Thu, đôi mắt bà tràn đầy ý : “Thu nha đầu ...”
“Chị cả, trong nhà hết hành , chị vườn hái một ít .” Lâu Tri Hạ chẳng thèm để ý đến bà , nàng cũng lười tiếp chuyện Trương Thị. Nàng khẽ nâng mí mắt, cắt ngang lời bà gọi Lâu Cuối Thu.
Lâu Cuối Thu một tiếng, chào đại bá nương một câu dắt em út lướt qua bà cửa.
Trương Thị: “...” Con nhãi chắc chắn là cố ý. Bà trừng mắt Lâu Tri Hạ, định theo thì Giang Thị bước nhanh ngăn : “Chị cả, chị tìm Thu Nhi nhà việc gì?”
Trương Thị khựng , sắc mặt mấy thiện cảm của Giang Thị, mí mắt giật giật. “Không, gì, chẳng qua là Cốc Vũ sắp xuất giá , nghĩ Thu nha đầu cũng đến tuổi, định hỏi xem con bé tìm thế nào để mối cho một nơi t.ử tế...”
“Không cần ! Chuyện của Thu Nhi tự vợ chồng lo liệu, dám phiền đến chị. Chuyện mà truyền ngoài, tưởng Thu Nhi cha thương yêu nên mới nhờ đến ngoài lo liệu!” Giang Thị lạnh mặt, chẳng thèm giữ kẽ chút nào, đặc biệt nhấn mạnh hai chữ " ngoài".
Lâu Lão Tam kéo kéo tay áo bà, liền Giang Thị gạt phắt . Người tính kế lên đầu con gái bà , còn bắt bà khách sáo ? Bà nhổ nước bọt mặt Trương Thị như Lý Thị là nể mặt lắm !
Trương Thị thót tim, dáng vẻ của Giang Thị, e là hôm nay chẳng thăm dò gì. Bà nén giận, gượng: “Thím ba, cô xem cô gì kìa, một chữ Lâu thành hai, chúng là một nhà, Thu nha đầu là cháu ruột của , lo cho con bé là lẽ đương nhiên...”
“Không dám!” Giang Thị dỗi ngược một câu, giọng phần sắc lẹm: “Từ xưa hôn nhân là do cha đặt con đó, và cha nó còn c.h.ế.t! Không cần chị lo!”
Nghĩ đến việc Hạ Nhi đẩy xuống nước suýt c.h.ế.t, hai vợ chồng họ ngoài miệng thì lo cho Hạ Nhi, nhưng thực chất là định gả con bé "âm ", Giang Thị thấy rùng sợ hãi!
Thấy Giang Thị cứng rắn chịu , Trương Thị nhíu mày, cơn giận bốc lên: “ là ơn mắc oán! lo cho nó là để nó gả lên trấn, sống sung sướng lo nghĩ, chẳng lẽ hơn việc theo các ăn cám ăn rau ...”
“Đi theo cha ăn cám ăn rau, con cũng cam lòng.” Ngoài cửa, Lâu Cuối Thu cầm nắm hành, lưng Trương Thị thản nhiên .
Trương Thị , Lâu Cuối Thu thanh tú động lòng , mừng sợ: “Thu nha đầu , đại bá nương đều là vì cho cháu thôi...”
“Đại bá nương lúc cũng là vì cho Hạ Nhi, cái '' đó là gả Hạ Nhi âm . Cái kiểu đó, Thu Nhi dám nhận.” Lâu Cuối Thu Trương Thị, bình thản .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-nong-nu-nang-lai-my-lai-tap/chuong-179-khau-chien-nay-lua.html.]
Trương Thị há miệng định gì đó nhưng kịp thốt thì Lâu Cốc Vũ từ bên cạnh bước tới, lạnh lùng mắng Lâu Cuối Thu: “Mẹ tao là bề , mày là cái thá gì mà dám chuyện với tao kiểu đó?”
“Cái thá gì?” Lâu Tri Hạ tiến lên một bước che chắn cho chị gái, đôi mắt híp , như Lâu Cốc Vũ: “Vậy kẻ đẩy em họ xuống sông, định hại c.h.ế.t em để mưu lợi, thì là cái loại gì?”
Lâu Cốc Vũ nheo mắt, trừng Lâu Tri Hạ: “Mày bậy bạ gì đó, tao đẩy mày xuống nước hồi nào...”
“... Hạ nha đầu, cơm thể ăn bậy chứ lời thể bậy. Cháu vẫn sống sờ sờ đó, thể mở miệng vu khống chị Cốc Vũ của cháu như ?” Trương Thị sa sầm mặt, ánh mắt như d.a.o găm xoáy mặt Lâu Tri Hạ.
Lâu Tri Hạ vờ như thấy, bộ khoa trương "ai da" một tiếng, tự vả nhẹ miệng một cái: “Nhìn cái miệng cháu , chị Cốc Vũ đương nhiên 'loại gì' . Kẻ thể chuyện đẩy em họ xuống nước thì đúng là súc sinh bằng, dùng từ 'loại gì' để gọi còn bẩn cả từ đó nữa.”
“Con tiện nhân , mày dám mắng tao là súc... loại gì.” Lâu Cốc Vũ mặt xanh mét, ánh mắt như xé xác Lâu Tri Hạ.
Lâu Tri Hạ liếc ả, khẩy dỗi : “Nếu chị Cốc Vũ đẩy xuống nước thì vội vàng nhận vơ tự mắng thế?” Nói xong, nàng sang Trương Thị với vẻ mặt vô tội: “Đại bá nương, cháu mắng cái con súc sinh đẩy cháu xuống nước cơ mà, mắng chị Cốc Vũ .”
Trương Thị tức đến nổ mũi mà thể phản bác, vì nếu mở miệng cãi chẳng khác nào thừa nhận Cốc Vũ đẩy nàng xuống nước định g.i.ế.c diệt khẩu? Con nhãi ranh ! Từ bao giờ mà nó trở nên tinh ranh như chứ. Tức c.h.ế.t bà !
Lâu Cốc Vũ thì chẳng màng nhiều thế, ả một mối hôn sự , trấn tiểu thư nhà Tú tài, Đồng sinh vây quanh nịnh nọt, lời ý , bao giờ chịu nhục nhã thế ? Ả tức đến nghẹn họng, nếu xả cơn giận , truyền ngoài ả còn mặt mũi nào trấn nữa?
Ả giơ tay định tát Lâu Tri Hạ một cái, miệng còn hùng hổ: “Con tiện nhân, dám mắng tao loại gì, tưởng tao dễ bắt nạt chắc...”
Lâu Tri Hạ nhạo một tiếng, vung cái xẻng nấu ăn lên.
“Chát!”
“Bộp! Bộp!”
Ba tiếng liên tiếp, cái xẻng dính đầy dầu mỡ bách phát bách trúng, quất thẳng lòng bàn tay và mu bàn tay đang giơ lên của Lâu Cốc Vũ.