Tề chưởng quỹ miệng đầy đồng ý, Lâu Tri Hạ thích Liễu Mục, cố ý gọi Liễu Mục trợ giúp. Những phụ bếp khác đều hâm mộ. Lâu Tri Hạ bảo những phụ bếp bận rộn cùng xem.
Bởi vì sẵn canh xương heo hầm và canh xương gà, Lâu Tri Hạ trực tiếp nhóm lửa trộn lẫn hai loại nước cốt xương, chuẩn thêm hành, gừng, tỏi, cà rốt, củ cải trắng, hành tây, rượu trắng, đường, muối… cùng ninh nấu. Đợi tất cả nguyên liệu ngấm vị, vớt lên nấu thêm mười lăm phút, lọc bỏ bã còn , nước cốt xương lớn coi như thành.
Lâu Tri Hạ tự nhiên trong quá trình ninh nấu, thêm vài giọt Linh Tuyền Thủy.
Trong quá trình ninh nấu, nàng dẫn các phụ bếp chuẩn rau dưa và thịt. Thịt cá thái lát mỏng; thịt bò chọn thăn bò non mềm cắt miếng, còn chuẩn bắp bò loại dai ngon; rau dưa lấy vài loại rau xanh mà Lâu Tri Hạ trồng.
Đến nỗi nước chấm tinh túy của lẩu, Lâu Tri Hạ thấy trong bếp , pha vài loại cho Tề chưởng quỹ nếm thử.
Đợi nước cốt ninh xong, Tề chưởng quỹ sốt ruột, liền cho ngay thăn bò nồi, Lâu Tri Hạ đếm vớt , chấm một lớp nước chấm ở bên cạnh cho miệng.
“Ai u, nóng…”
Thịt bò tươi mới, miệng lăn nóng, ngày đông, khi lòng lạnh run rẩy, ăn một miếng như , thật là… Tuyệt.
Tề chưởng quỹ cảm thấy, việc ăn tuyệt đối đáng để ! Hắn thậm chí động đũa thứ hai, nhanh ch.óng quyết định, thương lượng với Lâu Tri Hạ, “Nhị cô nương, ngài , việc ăn chúng thế nào?”
Lâu Tri Hạ . *Thành .*
Nàng lúc ban đầu là lẩu và xuyến xuyến hương cùng , nhưng cẩn thận cân nhắc cảm thấy, lẩu thể đặt ở Hội Tân Lâu, theo tuyến cao cấp, lợi nhuận càng phong phú. Cửa hàng nhỏ của bọn họ, thì theo hướng bình dân hơn một chút. Phân chia các cấp độ tiêu dùng khác , mới thể kiếm nhiều tiền hơn. Đối với chuyện kiếm tiền , nàng vẫn luôn nghiêm túc.
“Tề chưởng quỹ, như …”
Lâu Tri Hạ đem ý tưởng của nàng kỹ càng tỉ mỉ với Tề chưởng quỹ, đề cập thuê một mặt tiền cửa hàng sân, hỏi Tề chưởng quỹ quen ai .
Tề chưởng quỹ nhiệt tình, , “Nhị cô nương hỏi đúng , ở trấn mấy môi giới đều quen , thì, chúng chuyện chi tiết, cho mời, lát nữa tới, nhị cô nương thể tự chọn.”
“Vậy thì đa tạ Tề chưởng quỹ.” Lâu Tri Hạ hành lễ.
Tề chưởng quỹ lớn. Hắn gọi hạ nhân tìm môi giới, còn thì kéo Lâu Tri Hạ chuyện lẩu. Lâu Tri Hạ gì hết nửa lời giấu giếm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-nong-nu-nang-lai-my-lai-tap/chuong-294-lau-tri-ha-va-te-chuong-quy-ban-bac-lam-an-lon.html.]
Đợi bác hai Lâu cắt đuôi chú Tư Lâu, tìm đến Hội Tân Lâu, hai đang gặp môi giới. Người tới họ Lại, tên Lại Sinh, trời sinh một đôi gương mặt tươi , ôn hòa, nhưng chuyện việc đều nhanh nhẹn.
“Nhị bá, tới vặn.”
Lâu Tri Hạ thấp giọng vài câu với bác hai Lâu, bác hai Lâu run run vai, Lại Sinh một cái, gật gật đầu. Tề chưởng quỹ chào hỏi bác hai Lâu. Hai hàn huyên vài câu, mới chính đề.
Lại Sinh tủm tỉm mở ống giấy ôm trong lòng , lấy mấy tờ bản vẽ, trải bàn. “Vài vị xin xem, đây là mấy mặt tiền cửa hàng sân trong tay , gian nhỏ nhất chỉ thể đặt sáu cái bàn, hậu viện cũng chỉ một gian nhà chính một gian phòng bếp…” Hắn rút bản vẽ mặt tiền cửa hàng , đưa tới mặt Lâu Tri Hạ và bác hai Lâu, “Hai vị xin xem, mặt tiền cửa hàng tuy nhỏ, nhưng hậu viện một cái giếng, ngay cạnh phòng bếp, tiện lợi để mở cửa hàng.”
“Nhỏ.”
Lâu Tri Hạ lắc lắc đầu, Lại Sinh lấy bản vẽ về, cầm cái lớn hơn một chút giới thiệu. Bác hai Lâu thôi, đối với mặt tiền cửa hàng nhỏ vài phần ý động.
“… Gian , là tháng mới đến tay , giữa hai con hẻm nhỏ, chủ nhân cũ là bán rượu, nhưng nơi đó gần học đường, uống rượu tự nhiên ít, hơn nữa rượu và thức ăn nhà , một hai khách quen cũng dần dần đến đó nữa…” Lại Sinh , “Mặt tiền cửa hàng ba gian phòng, diện tích hậu viện cũng nhỏ, một gian nhà chính, mỗi bên đông tây sương phòng một gian, còn một gian phòng bếp, phòng bếp lớn, chỗ giếng trời cũng một cái giếng.”
“Ngươi gần học đường? Là… Triển Hồng Đường?” Lâu Tri Hạ hỏi.
Lại Sinh gật đầu, “ .”
Lâu Tri Hạ nổi lên hứng thú, “Thuê bán thế nào?”
“Cái cao, mua thì cần 180 lượng, thuê thì mỗi tháng hai lượng rưỡi.”
Hai lượng rưỡi. Giá , Lâu Tri Hạ vẫn thể chấp nhận . Quan trọng nhất chính là vị trí địa lý , gần học đường, học sinh ở đó chính là nguồn khách hàng, mùa đông các học sinh sách vất vả, thể ăn một miếng nóng hổi như , sách càng nhiệt huyết hơn ? Đương nhiên, quan trọng nhất chính là ca ca nàng ở Triển Hồng Đường. Nàng nếu mở cửa hàng gần học đường, ca ca mỗi ngày đều thể ăn đồ ăn nóng hổi, đối với sự phát triển thể chất và tinh thần đều lợi.
Nàng trong lòng tính toán, gật gật đầu với Lại Sinh. Đứng dậy, gọi bác hai Lâu ngoài chuyện.
Bác hai Lâu ôm cánh tay, nhíu mày Lâu Tri Hạ, “Hai lượng rưỡi, con bao nhiêu tiền ? Vạn nhất việc ăn thành…”
“Nhị bá cảm thấy việc ăn ?”