“Hạ Nhi tỷ...”
Chóp mũi Lâu Tiểu Mãn cay cay, hốc mắt đỏ hoe.
“Cha, chúng thôi.”
Lâu Lão Tam xua xua tay, Lâu Tri Hạ dắt Lâu Tiểu Mãn khỏi y quán, lên xe bò trở về cửa hàng.
Lâu Lão Nhị thấy bọn họ thì sửng sốt một chút. Ông vội gọi Giang Trừng , bảo cùng cháu trai Lâm gia dắt xe bò vòng qua ngõ nhỏ t.ửu lầu, gửi tạm trâu và xe ở chuồng ngựa hậu viện nhà .
Lâu Tiểu Mãn thấy Lâu Lão Nhị, gọi một tiếng “Nhị bá”, nước mắt chực trào .
“Chuyện là ?” Lâu Lão Nhị Lâu Tri Hạ hỏi.
Lâu Tri Hạ kể chuyện của Lâu Lão Tứ, Lâu Lão Nhị nhíu mày trầm mặc một hồi. Sau đó ông gọi Lý thị , bảo bà kéo Lâu Tiểu Mãn bếp tìm cái gì đó ăn.
“Sao thế ? Đang yên đang lành sốt nặng đến mức ?”
Lâu Tri Hạ lắc đầu: “Đại phu là do kinh hãi quá độ, thể suy nhược, tối qua còn lạnh... Nhiều nguyên nhân cộng mới thành thế .”
“Kinh hãi quá độ?” Lâu Lão Nhị cạn lời. “Chẳng chỉ là lão Đại đuổi ngoài trời tuyết nửa đêm thôi ? Hắn mà cũng sợ đến thế ?! Còn thể suy nhược nên mới cảm lạnh? Tứ thúc của cháu bao nhiêu năm nay mùa đông khắc nghiệt vẫn bán rong, bao giờ nặng thế , chắc chắn là còn chuyện gì khác nữa...”
Chuyện ... Lâu Tri Hạ cũng rõ lắm. bộ dạng của Lâu Lão Tứ, quả thật là dọa nhẹ.
Lâu Lão Nhị xua tay: “Thôi, cháu đừng lo cho nữa, mau ăn chút gì . Để bảo Nhị bá nương hầm điểm... À thôi, Nhị bá nương cháu hầm, để nhờ thím Mai , thêm mấy món thanh đạm gửi qua đó.”
Lâu Tri Hạ lời. Hai cùng về phía hậu bếp.
Tại y quán, quá nửa đêm.
Lâu Lão Tứ khát nước tỉnh dậy. Mở mắt thấy môi trường lạ lẫm, ông gượng dậy định lên, đầu thấy Lâu Lão Tam đang chiếc giường nhỏ cách đó xa.
Lâu Lão Tam động tĩnh thức giấc, thấy em trai đang trừng mắt , ông vội dậy: “Lão Tứ, chú tỉnh ?”
“Tam ca, chúng đang ở đây? Em thế?” Lâu Lão Tứ mấp máy khóe môi, định dậy nữa nhưng lực bất tòng tâm. “Sao em chẳng còn chút sức lực nào thế ?”
“Ở y quán trấn, chú bệnh . Chú gì? Đi vệ sinh uống nước?” Lâu Lão Tam xỏ giày xuống đất.
“Uống nước.”
Lâu Lão Tam tới đỡ ông dậy, rót một ly nước ấm đưa qua. Lâu Lão Tứ uống liền ba ly lớn mới giải cơn khát khô cổ họng.
“Còn nữa ?”
Lâu Lão Tứ lắc đầu. Lâu Lão Tam “ừ” một tiếng, đỡ ông xuống: “Ngủ .”
Lâu Lão Tứ ngoan ngoãn xuống, Lâu Lão Tam nhắm mắt . Suốt từ đó đến sáng, ông ngủ thêm chút nào.
Sáng sớm hôm , Lâu Tri Hạ xách theo bữa sáng và canh gà, dẫn Lâu Tiểu Mãn đến y quán. Đại phu mới kiểm tra xong cho Lâu Lão Tứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-nong-nu-nang-lai-my-lai-tap/chuong-352-cha-con-tinh-tham.html.]
“Được , nghỉ ngơi nhiều , ăn thêm thịt, bớt lo nghĩ . Tuổi còn trẻ, đừng chuyện gì cũng nghĩ quẩn như . Ta kê thêm cho chú mấy thang t.h.u.ố.c điều dưỡng...”
Lâu Lão Tứ nở một nụ khổ: “Cảm ơn đại phu, nhưng cần , tiền.”
“ , đại phu cứ kê .” Lâu Lão Tam lên tiếng.
Lâu Lão Tứ định ngăn : “Tam ca...”
Lâu Tri Hạ đẩy nhẹ Lâu Tiểu Mãn. Cô bé đỏ hoe mắt nhào tới: “Cha!”
Lâu Lão Tứ đáp một tiếng: “Sao con tới đây?”
“Con cùng Tam bá và Hạ Nhi tỷ đến từ hôm qua . Cha, cha khỏe hẳn ?” Lâu Tiểu Mãn hỏi.
Lâu Lão Tứ gật đầu: “Cha , chỉ là phát sốt thôi, cha ráng chịu hai ngày là khỏi, nên tốn tiền đến đây khám bệnh gì. Bà nội mà mắng cha là đồ công t.ử bột...”
Nói đến nửa chừng, ông đột ngột im bặt. Lâu Lão Tứ như nhớ điều gì đó, đồng t.ử co rụt , cúi thấp đầu xuống.
Lâu Tri Hạ tinh mắt thấy, trực giác mách bảo chuyện Lâu Lão Tứ “kinh hãi quá độ” chắc chắn liên quan đến bà nội.
“Cha, hôm qua cha sốt nặng lắm, nôn đầy cả phòng, cứ run bần bật. Chú Kiều nhà, con sang xin ông bà nội tiền để đưa cha lên trấn khám bệnh, nhưng họ cho...” Lâu Tiểu Mãn uất ức , khuôn mặt đầy vẻ đau khổ.
Lâu Lão Tứ há hốc mồm, nên lời.
Đại phu nhanh ch.óng kê xong đơn t.h.u.ố.c, dặn dò những điều cần lưu ý khi sắc t.h.u.ố.c.
“Tiền trọ thì thôi, tiền khám cộng với hai liều t.h.u.ố.c, tổng cộng là năm trăm văn tiền.”
“Nhiều thế cơ ạ?” Lâu Lão Tứ kinh hãi.
Đại phu ông một cái, gì. Lâu Tri Hạ móc túi tiền , lấy một thỏi bạc vụn đưa cho đại phu, bốc một nắm đồng tiền đưa cho tiểu d.ư.ợ.c đồng đang sắc t.h.u.ố.c: “Vất vả cho tiểu ca giúp Tứ thúc của sắc t.h.u.ố.c nhé.”
Tiểu d.ư.ợ.c đồng mừng rỡ, về phía đại phu. Đại phu bất ngờ Lâu Tri Hạ, thấy nàng thành tâm nên gật đầu với d.ư.ợ.c đồng. Lúc bé mới dám chùi tay áo, khum hai tay đón lấy nắm tiền đồng.
Lâu Lão Tứ nắm tiền đồng , định gì đó nhưng lời đến cửa miệng nuốt xuống. Ông đổi thành một câu: “Tam ca, tiền t.h.u.ố.c em sẽ trả cho .”
Lâu Lão Tam xua tay, lời nào.
Mượn chiếc bàn ở y quán, khi ăn xong bữa sáng và uống canh gà, Lâu Lão Tứ dẫn Lâu Tiểu Mãn trở về 17 Dặm Hà. Cháu trai Lâm gia đ.á.n.h xe đưa họ đến tận cổng nhà cũ Lâu gia mới dừng .
Lâu Lão Tứ xuống xe liên tục lời cảm ơn, bảo rằng tiền xe hôm khác ông sẽ gửi qua. Cháu trai Lâm gia đáp: “Tứ thúc, cần ạ. Lúc cháu rời cửa hàng, Nhị thúc trả . Bên ngoài gió lớn, chú mau nhà nghỉ ngơi .”
Lâu Lão Tứ theo bóng xe bò xa dần nền tuyết, sống mũi cay xè.
Tần thị thấy động tĩnh liền chạy , thấy Lâu Lão Tứ vẫn đó bình an vô sự, bà “òa” một tiếng rống lên:
“Ông , ông c.h.ế.t, thật quá! Mẹ sẽ mắng là đồ khắc phu nữa, hu hu hu...”