`[Bên Thúy Thúy rửa mặt bằng nước mắt, bên còn phụ và thê t.ử của Lâm công t.ử bức bách Thúy Thúy, Thúy Thúy ngoài ý gặp Định Quốc công Thế t.ử, Thế t.ử gặp yêu, ngày Thúy Thúy và Lâm công t.ử thành hôn, Thế t.ử đơn thương độc mã cướp dâu. Hai nam tranh một nữ, giữa thời loạn lạc , mới là chốn dung của Thúy Thúy?]`
Vân Niệm: “...”
Thẩm Thạch Kiến: “...”
Cứu mạng, my eyes!
Hai , đều thấy sự cạn lời trong mắt đối phương.
Hệ Thống: `[A, cái mùi m.á.u ch.ó , cái tóm tắt tiền đề sấm sét cuồn cuộn , cái tên tra nam tàng hình hảo , tuyệt diệu!]`
Vân Niệm mỉm hỏi khối : “Ta cầm thẻ nhân vật nào?”
Khối : “Ngươi, mù lòa Trần Thúy Thúy.”
Thẩm Thạch Kiến mỉm hỏi khối : “Vậy còn ?”
Khối : “Ngươi, Định Quốc công Thế t.ử.”
Vân Niệm: “Vậy Lâm công t.ử, thê t.ử của Lâm công t.ử, cha của Lâm công t.ử ?”
Khối : “Chúng .”
Phía nó, từ từ bước hai khối , diện mạo giống hệt nó.
Vân Niệm và Thẩm Thạch Kiến: “Ha ha.”
Hệ Thống: `[Ký chủ cố lên, chúc may mắn.]`
Khối : “Hồi thứ nhất, Lâm công t.ử cưỡng ép nạp Thúy Thúy , thê t.ử của Lâm công t.ử, Lâm lão phụ sỉ nhục Thúy Thúy giữa hỉ đường, Định Quốc công Thế t.ử đến cướp dâu, Thúy Thúy thất vọng về Lâm công t.ử, đầu quân cho Định Quốc công Thế t.ử, Thế t.ử động tâm. Lần kịch bản do chủ nhân chấm điểm, năm mươi điểm biến thành khối .”
Vân Niệm nheo mắt khối đó.
Nó do chủ nhân của nó chấm điểm, chính là Khối Lỗi Sư đó ?
Hắn điều khiển khối , thể thấy?
Hệ Thống: `[Ngươi định...]`
Vân Niệm: “ sai chính là như ngươi nghĩ đấy.”
Hệ Thống: Lặng lẽ thắp cho Thẩm Thạch Kiến một nén nhang.
Quả nhiên ngay khắc liền thấy khối khàn giọng : “Bây giờ, bắt đầu.”
Giọng của nó dứt, mắt Vân Niệm hoa lên, bạch quang chợt lóe, ch.ói đến mức nàng mở nổi mắt.
Nàng nhắm mắt , khi mở nữa, nghiễm nhiên đến một nơi khác.
Giống như đại sảnh của một hộ gia đình nào đó, còn treo lụa đỏ hỉ phục, bàn ghế lư hương cụ thứ gì cũng , ba khối đó biến mấtKhông, nên là biến thành một bộ dạng khác.
Mỹ phụ nhân dung mạo diễm lệ mặc chính bào màu đỏ tươi, lão giả lạnh lùng nghiêm nghị già nua, nam nhân tuấn lãng cao lớn thẳng tắp mím c.h.ặ.t môi.
Còn nàng và Thẩm Thạch Kiến đều đổi diện mạo.
Vân Niệm mặc một bộ hỉ phục màu đỏ tươi, trán rủ xuống tua rua che mặt, càng tôn lên làn da trắng ngần.
Thẩm Thạch Kiến thì mặc một bộ hắc kim mặc bào, tóc đen buộc cao, tay còn cầm một chiếc quạt xếp.
Vân Niệm chớp chớp mắt định tay chiếm lợi thế, liền phát hiện cái gì cũng thấy nữa, mắt là một mảnh mờ mịt.
Thẩm Thạch Kiến thấp giọng an ủi nàng: “Cô diễn là mù lòa Thúy Thúy.”
Vân Niệm còn thích ứng với bóng tối, đầu gối dường như đá một cái, nàng "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất.
Vân Niệm: Dựa cái thần mã gì mà nàng quỳ!
Nàng tuyệt đối chịu cục tức , đang định lên.
ÀoMột chậu nước hắt thẳng mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-de-hac-lien-hoa-ngay-nao-cung-dien-voi-ta/chuong-54.html.]
Một giọng nữ ch.ói tai: “Tiện nhân, ngươi tưởng Lâm lang nạp ngươi, ngươi liền thể ngang hàng với !”
Hệ Thống: `[Hả?]`
Thẩm Thạch Kiến cũng kinh ngạc, theo bản năng định đến đỡ nàng, bỗng nhớ đây là đang diễn thoại bản, bàn tay vươn rụt về.
Hắn giữ vững thiết lập nhân vật Định Quốc công Thế t.ử l.i.ế.m cẩu của , âm dương quái khí : “Lâm phu nhân oai phong thật lớn.”
Còn Vân Niệm mang vẻ mặt nhẫn nhịn, lau nước mặt.
“Thúy nương!”
Một nam t.ử xông lên phía , vội vàng định lau nước mặt cho nàng.
Vân Niệm hất tay : “Cút, đừng chạm .”
Thẩm Thạch Kiến kinh ngạc, liều mạng nháy mắt với Vân Niệm hiệu cho nàng đây là đang diễn kịch, thể như , nhưng quên mất Vân Niệm căn bản thấy.
Lâm công t.ử cũng sững sờ: “Thúy nương...”
Vân Niệm thấy giọng lạnh lẽo, là một giọng xa lạ, “Chín mươi điểm.”
Là giọng của Khối Lỗi Sư đó.
Vân Niệm dậy, nàng tuy thấy, nhưng dù cũng là một tu sĩ, thính lực nhạy bén.
Nàng định vị chuẩn xác mỹ phụ nhân hắt nước.
Mỹ phụ nhân nhếch môi, vẻ đắc ý, Lâm lão phụ cũng lạnh mặt màn kịch .
Thẩm Thạch Kiến lúc mới lên tiếng: “Không ngờ chuyện nhà họ Lâm rối ren như , nếu các chăm sóc cho Thúy nương, chi bằng để ”
Lời của còn dứt, liền thấy thiếu nữ ướt sũng sải bước tiến lên, vung tayKhông lệch một ly tát cho mỹ phụ nhân đó một cái bạt tai.
Thẩm Thạch Kiến: “!”
Mỹ phụ nhân hét lên ch.ói tai lóc, lóc nhào tới bên cạnh Lâm lão phụ: “Cha, ả dám đ.á.n.h con!”
Giọng lạnh lẽo: “Tám mươi điểm.”
Lâm công t.ử tiến lên ngăn cản: “Thúy nương, nàng”
ChátLại một cái bạt tai.
Vân Niệm trở tay cho Lâm công t.ử một cái bạt tai.
Lâm công t.ử ôm mặt: “Thúy nương?”
“Bảy mươi điểm.”
Lâm lão phụ nổi giận, chống gậy dậy: “Ngươi ngươi ngươi, to gan! Dám mạo phạm gia chủ và phu nhân! Ban đầu ngươi c.h.ế.t đói ở bên ngoài , thế mà vẫn còn sống!”
Vân Niệm đạp văng Lâm công t.ử đang gắt gao kéo nàng, tiếng lanh lảnh: “Sống chứ, ai thể sống qua ngài , ngài già còn sống mấy năm nữa?”
“Sáu mươi điểm.”
Giọng lạnh lẽo vẫn một tia gợn sóng cảm xúc nào.
Vân Niệm mỉm hài lòng.
Hệ Thống: `[Ánh sáng bình minh ngay mắt , xông lên Vân Tiểu Niệm!]`
Thẩm Thạch Kiến trợn mắt há mồm nên lời.
Lâm lão phụ: “Ngươi, ngươi dám mặt nữa!”
Vân Niệm nhíu mày: “Đừng là nữa, nếu ngài rõ, còn thể khắc lên bia mộ ngài luôn đấy.”
Lâm lão phụ tức giận ôm n.g.ự.c, thở hổn hển, sắc mặt đỏ bừng như gan lợn.