Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Ngày Nào Cũng Diễn Với Ta - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-04-18 23:22:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Niệm hiểu .

“Hóa là đang đặt cược tỷ võ.” Vân Niệm kiễng chân ghé sát tai Tạ Khanh Lễ, lớn tiếng : “Các tu sĩ thỉnh thoảng sẽ tỷ thí với , khi tỷ võ sẽ đặt cược chí bảo, nếu ai thể thắng, liền thể lấy bảo vật mà đối phương đặt cược!”

Xung quanh quá ồn ào, nàng sợ Tạ Khanh Lễ hiểu, liền tăng thêm âm lượng.

Hơi nóng phả gốc tai thiếu niên, dái tai trắng ngần lặng lẽ nhuốm một tầng ửng đỏ.

Tạ Khanh Lễ rũ mắt nàng một cái, hỏi: “Nghê thường ?”

Vân Niệm liếc súc nghê thường mà nam tu đó đang nâng tay.

Toàn trắng bạc, quanh dường như lấp lánh ánh nước gợn sóng, tay nghề chất liệu qua liền là thượng thừa, thuộc loại tiền cũng khó mua .

Không nữ hài t.ử nào thích đồ lấp lánh.

Nàng gật gật đầu: “Cũng lắm.”

Vân Niệm định lên đài, thứ nhất nàng bảo vật gì tương xứng để đặt cược, thứ hai nghê thường đến mấy cũng chỉ là một súc vải, Vân Niệm cầm cũng chẳng tác dụng gì.

thực cũng chỉÁ, sư !”

Lời nàng một nửa, khóe mắt chợt lóe lên một bóng trắng, thiếu niên chống tay nhẹ nhàng nhảy lên đài cao.

Vân Niệm vội vàng nhỏ giọng gọi : “Sư !”

Cũng thấy , Tạ Khanh Lễ hề nàng.

Thiếu niên dáng cao, áp đảo đối phương nửa cái đầu.

Tạ Khanh Lễ hờ hững thu hồi ánh mắt, lấy từ trong Càn Khôn Đại một thanh đao.

Toàn là một màu đen áp bách, vỏ đao, đao lộ ngoài, lưỡi đao sắc bén, giống như theo chủ nhân nhuốm ít m.á.u, mùi m.á.u tanh nồng nặc, chuôi đao khắc hai chữ nhỏ khảm vàng.

mắt đao tu đó bỗng sáng rực lên.

“Vẫn... Vẫn Tế!”

Đao do nhất đúc khí sư thiên hạ Vẫn Tế luyện chế!

Thân là tu sĩ ai ai cũng cầu ông đ.á.n.h cho một món v.ũ k.h.í thích hợp.

Vẫn Tế nhận đơn dựa tâm trạng.

Tóm chính là, mặt.

Tay đao tu đó đều đang run rẩy: “Ngươi, ngươi chắc chắn cược thứ ?”

Tạ Khanh Lễ đặt đao lên chiếc bàn nhỏ: “Cược cược?”

Đao tu liên tục gật đầu: “Cược!”

Tạ Khanh Lễ lúc mới Vân Niệm đang sững sờ một cái.

Hắn vô thanh hiệu cho nàng an tâm.

Đao tu chắp tay: “Tại hạ Tần Mộc, xin đạo hữu chỉ giáo!”

Tạ Khanh Lễ gật đầu gì.

Tần Mộc: “... Được, đạo hữu quả nhiên dứt khoát lưu loát, thì đến thử đao của xem!”

Vừa dứt lời, rút đao xông về phía Tạ Khanh Lễ.

Tạ Khanh Lễ dùng Toái Kinh, mà tùy tiện lấy một thanh mộc kiếm.

Thần tình bình thản, Tần Mộc là thuận tay trái, tay trái vung đại đao x.é to.ạc hư mang theo tiếng xé gió, chút lưu tình c.h.é.m về phía Tạ Khanh Lễ.

Tạ Khanh Lễ chỉ chống đỡ, hề bất kỳ đòn tấn công nào.

Trong mắt ngoài, chính là thiếu niên địch liên tục bại lui.

Chỉ bản Tần Mộc , kẻ liên tục bại lui chính là bản , trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cổ tay cầm đao chấn động đến tê rần.

Hắn đây là vì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-de-hac-lien-hoa-ngay-nao-cung-dien-voi-ta/chuong-64.html.]

Thiếu niên đó lai lịch , thoạt chỉ mới mười mấy tuổi, nhưng tu vi thấu .

Thanh đao của cũng coi như trung phẩm, theo mười mấy năm, c.h.é.m lên mộc kiếm của Tạ Khanh Lễ, thanh kiếm đó chấn động đến tê rần.

Không quá một nén nhang, cánh tay cầm đao của chắc chắn sẽ phế.

Đại não Tần Mộc vận hành với tốc độ ch.óng mặt, còn nghĩ sách lược ứng phó, thiếu niên tay !

Người nãy còn ở mắt hình thoắt một cái, trực tiếp biến mất .

Lúc đang sững sờ, phía lưng truyền đến một trận hàn ý, sự đe dọa cận kề cái c.h.ế.t rợp trời rợp đất đ.â.m về phía hậu tâm .

Tần Mộc gần như dùng bộ tu vi, nhanh ch.óng xoay tay trái vung đao chống đỡ.

RắcLà tiếng vỡ vụn.

Thân đao theo mười mấy năm bò đầy vết nứt, vỡ vụn thành cặn bã ngay mắt .

Trận tỷ võ mới nửa nén nhang, phân định thắng bại.

Chỉ vài chiêu mà thôi.

Tần Mộc những mảnh vụn mặt đất sững sờ lâu.

Hắn hề cảm thấy tức giận, kỹ năng bằng , tức giận cả.

Chỉ cảm thấy kinh hãi, Tu Chân Giới từ khi nào xuất hiện một thiếu niên thiên tư trác tuyệt như .

Hắn nhớ rõ ràng, nhất trong lứa trẻ đương thời là Giang Chiêu của Huyền Miểu Kiếm Tông.

“Ngươi thua .”

Tạ Khanh Lễ thu kiếm.

Tần Mộc ngẩng đầu lên, thần tình phức tạp khó phân biệt.

Thiếu niên trầm tĩnh .

Ngay lúc tất cả đều tưởng định hủy ước, dậy đến chiếc bàn nhỏ đặt bảo vật, bưng súc nghê thường đó lên, chắp tay dâng lên.

“Hôm nay là tại hạ kỹ năng bằng , thể cùng đạo hữu đ.á.n.h một trận, là vinh hạnh của tại hạ, xin đạo hữu nhận lấy súc nghê thường .”

Vân Niệm cũng khỏi nhướng mày.

Tu sĩ ngược là một kẻ chơi chịu .

Tạ Khanh Lễ "ừm" một tiếng, bưng súc nghê thường đó nhảy xuống đài cao.

Hắn lấy thanh đao vật cược đó, Tần Mộc vội vàng nhặt lên gọi : “Đạo hữu, đao của ngươi lấy!”

Tạ Khanh Lễ đầu cũng ngoảnh : “Tặng ngươi.”

Tần Mộc sững sờ tại chỗ, niềm vui sướng tột độ ập đến khiến kịp hồn.

Tạ Khanh Lễ một tay cầm súc nghê thường đó, một tay kéo cổ tay Vân Niệm chen khỏi đám đông, nơi quá đông , thực sự thích nơi đông .

Mùi vị khó ngửi, khí oi bức, quá ồn ào còn phiền phức.

Giọng của Tần Mộc từ phía xa xa truyền đến: “Đa tạ đạo hữu, nếu cơ hội gặp , nhất định sẽ hậu tạ!”

Tạ Khanh Lễ dẫn Vân Niệm xa.

“Sư , bên vẫn còn ca múa kìa, xem nữa ?”

“Ngày mai xem tiếp , hôm nay muộn quá .”

Hắn buông tay, Vân Niệm cũng giãy giụa.

Hai sóng vai trở về Lưu Quang Tạ.

Nơi chỉ sắp xếp cho hai bọn họ ở, Giang Chiêu và Tô Doanh ở phòng bên cạnh.

 

 

Loading...