Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Ngày Nào Cũng Diễn Với Ta - Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:27:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng thở phào nhẹ nhõm, mở cửa sổ .

Gió lạnh thổi mặt, xua tan chút oi bức.

Nàng nán một lúc, cảm thấy lạnh liền đóng cửa sổ .

Lúc Vân Niệm thu dọn xong giường, còn ba canh giờ nữa là trời sáng.

Chiếc vòng ngọc cổ tay phát ánh sáng mờ ảo, khi thổi tắt nến càng thêm rõ rệt.

Nàng giơ cổ tay lên lâu.

Nàng vẫn luôn nghĩ Hoàng đế đóng vai trò gì trong chuyện ?

Ông đến mức nghĩ quẩn như hợp tác với Khối Lỗi Sư g.i.ế.c tu sĩ chứ, đây là đang hủy hoại cầu nối giữa tu sĩ và bình dân.

Ông cũng lý do gì để như a.

Huống hồ, Thái t.ử cũng Khối Lỗi Sư bắt .

Hoàng đế thể nào ngay cả Thái t.ử cũng quan tâm, đó là đứa con duy nhất của ông .

luôn cảm thấy chút quỷ dị, lẽ bọn họ xem Quý phi .

thực sự giống như Hoàng đế ?

Vân Niệm kéo chăn đắp lên , nghiêng mặt tường, khóe mắt thấy ngọc bài bên mép gối.

Nàng cầm miếng ngọc bài đó lên.

Miếng ngọc bài quý giá như , Tạ Khanh Lễ ?

Gia bảo truyền đời ?

Vậy gia tộc của cũng hạng tầm thường, nhất định là phi phú tức quý.

Nàng vô thức vuốt ve miếng ngọc bài đó, cho đến khi giọng của thiếu niên vang lên, thanh thanh lãnh lãnh như cắt băng vụn ngọc, ẩn chứa ý .

“Sư tỷ, ?”

Vân Niệm lúc mới phản ứng .

Nàng vội vàng giải thích: “Không , vô tình chạm thôi.”

Người bên im lặng một lúc, "ừm" một tiếng.

“Sư tỷ, ngủ ngon.”

Vân Niệm kéo chăn lên, đặt ngọc bài bên cạnh gối.

Nàng nhỏ giọng đáp : “Sư , ngủ ngon.”

Vân Niệm để ngắt kết nối ngọc bài, thấy bên lâu động tĩnh, tưởng rằng Tạ Khanh Lễ ngắt kết nối .

Nàng lật nhắm mắt ấp ủ cơn buồn ngủ.

Đã quá muộn , hôm nay mệt mỏi lâu, cơn buồn ngủ như thủy triều ập đến dữ dội.

Tạ Khanh Lễ đợi lâu, thấy tiếng hít thở đều đặn.

Giống như mèo con , từng đợt từng đợt.

Hắn ngửa màn trướng, bên tai là giọng của nàng.

Toái Kinh bay lượn giữa hư , huỳnh quang di chuyển trong kinh mạch của .

Tạ Khanh Lễ giơ tay lên, đường nét cẳng tay thiếu niên mượt mà, khớp xương rõ ràng, mu bàn tay nổi rõ gân xanh.

Lúc đó kết một lớp băng sương nhỏ li ti.

Tạ Khanh Lễ mặt cảm xúc.

Hắn vận dụng linh lực di chuyển trong kinh mạch, chỉ một lát băng sương liền tan chảy, hóa thành từng giọt nước đọng da thịt .

Tạ Khanh Lễ nhắm mắt , xoay cuộn tròn cơ thể.

Hắn gặp nàng.

Tạ Khanh Lễ lẩm bẩm một tiếng: “Sư tỷ...”

Người bên theo bản năng đáp một tiếng, tiếng rên rỉ yếu ớt khiến trái tim mềm nhũn thành một đống bùn nhão.

Tạ Khanh Lễ mỉm .

“Ta lạnh.”

Vân Niệm thấy một mảnh trắng xóa.

Nàng xuyên qua màn sương trắng, ngoài một màu trắng mờ ảo , cái gì cũng thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-de-hac-lien-hoa-ngay-nao-cung-dien-voi-ta/chuong-73.html.]

Nàng gọi Hệ Thống trong đầu: “Ngươi đó ? Hệ Thống?”

Không ai đáp lời.

Ngay cả Hệ Thống cũng biến mất thấy .

Nàng từng gặp tình huống , Hệ Thống cùng nàng cộng sinh nhất thể, thể nào rời khỏi nàng .

Trừ phi...

Hồn phách của nàng đơn độc câu .

Cơ thể nàng ở đây, chỉ thần hồn ở đây.

Vân Niệm nhíu mày, lòng chùng xuống.

Lẽ nào là do Khối Lỗi Sư đó giở trò?

Cấm thuật câu hồn cũng ?

Nàng mờ mịt về phía , phân biệt phương hướng, thấy đường, chỉ thể dựa một cỗ trực giác mà .

Vân Niệm bao lâu, rốt cuộc cũng thấy chút động tĩnh.

Rất nhẹ nhỏ, cẩn thận căn bản thấy.

Nàng nương theo âm thanh đó thả nhẹ bước chân, càng càng gần, âm thanh đó càng lúc càng rõ.

Là một đứa trẻ.

Là tiếng của trẻ con.

Vân Niệm dừng bước, giống như nhận nàng đến, một cơn gió thổi tới, xua tan màn sương trắng mắt.

Nàng ngửi thấy mùi hương thanh đạm, giống như mùi hương của một loại gỗ nào đó, hẳn là hương an thần.

Xung quanh ấm áp, than bạc cháy phát tiếng lách tách.

Vân Niệm rõ nơi .

Là một cung điện, trang hoàng hoa lệ, nền gạch màu xanh lục đặt mấy chậu than lửa, cửa sổ hé một khe hở, bên ngoài là tuyết rơi đầy trời.

Trong điện ấm áp như mùa xuân.

“An Chi, con xem đây là gì nào?”

Giọng nữ dịu dàng.

Chiếc nôi bên giường nhẹ nhàng đung đưa, tiếng của đứa trẻ dần nhỏ .

Nữ t.ử đang mặc một bộ tố phục, mái tóc đen chỉ dùng một cây trâm ngọc cài lên, ngũ quan nhu mỹ thanh lệ, trán in một đóa hoa điền.

Một tay nàng cầm chiếc trống bỏi, một tay nhẹ nhàng đung đưa chiếc nôi nhỏ.

Trong mắt tràn ngập niềm vui sướng và sự dịu dàng của đầu .

An Chi, An Chi.

Nếu nàng nhớ lầm, tự của Thẩm Chi Nghiên chính là An Chi.

Đây là... Quý phi Hoàng hậu?

Không, Thẩm Chi Nghiên năm tuổi mới nhận con thừa tự cho Quý phi, Thẩm Chi Nghiên lúc vẫn còn trong tã lót, Hoàng hậu lúc vẫn bệnh mất.

Đây là Hoàng hậu.

Vân Niệm chút kinh ngạc, vị Hoàng hậu mặc... cũng quá mộc mạc .

Ngay cả một sợi thắt lưng của Thẩm Chi Nghiên cũng bằng, hoàng tộc xa hoa ?

Hoàng đế ngay cả chiếc vòng ngọc giá trị liên thành tặng là tặng, thể để Hoàng hậu ăn mặc thành bộ dạng ?

“An Chi, ngủ , a nương con.”

Nữ t.ử nhẹ nhàng dịu dàng dỗ dành đứa trẻ, nhỏ giọng hát những bài đồng d.a.o mà Vân Niệm hiểu.

Nữ t.ử đó hẳn là thấy nàng, Vân Niệm ngay bên cạnh nàng, nàng hề phản ứng.

Nàng cứ trong nôi, thần tình là sự phức tạp mà Vân Niệm hiểu .

Vân Niệm cùng nàng lâu.

Nàng vẫn luôn giữ tư thế , giống như tê dại .

Mạc danh kỳ diệu chút đáng sợ.

 

 

Loading...