Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Ngày Nào Cũng Diễn Với Ta - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:27:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông cúi bế nữ t.ử về phía nội điện.

Vân Niệm nhúc nhích , cảm nhận một luồng sức mạnh mãnh liệt đang xé rách nàng.

Cái cuối cùng, nàng đối diện với một đôi mắt nhạt nhòa nước mắt.

“Hoàng hậu!”

Vân Niệm bỗng nhiên bừng tỉnh.

bật dậy, thở hổn hển từng ngụm lớn.

ngoài cửa sổ một cái, chân trời vốn tối đen đang dần hửng sáng, trời sắp sáng .

Lúc cô mới giật nhận toát một mồ hôi.

Hệ Thống: [Ngươi ? Vừa nãy ngươi cứ đổ mồ hôi mãi, gọi thế nào ngươi cũng tỉnh.]

Vân Niệm yếu ớt trả lời nó trong đầu: “Mơ một giấc mơ.”

thật sự là một giấc mơ ?

Cô rõ ràng từng gặp Hoàng hậu, tại khuôn mặt của Hoàng hậu tồn tại rõ ràng đến .

Còn Hoàng đế thời thanh niên, Thẩm Chi Nghiên thời thơ ấu, từng khuôn mặt giống như cô từng gặp qua.

Vân Niệm giơ tay lên, chiếc vòng ngọc cổ tay vẫn lưu chuyển ánh huỳnh quang.

Là vì chiếc vòng ?

“Sư tỷ?”

Giọng của thiếu niên phát từ ngọc bài bên gối.

Lúc đầu Vân Niệm chút phản ứng kịp, tưởng ảo thính.

Cho đến khi Tạ Khanh Lễ gọi một câu: “Sư tỷ, tỷ ?”

Không ảo giác.

Ngọc bài vẫn còn kết nối , ngắt.

Cô vội cầm ngọc bài lên, “Ta , chỉ là mơ một giấc mơ.”

“Ác mộng ?”

“Không ... Nhớ rõ lắm.”

Vân Niệm xòa cho qua chuyện.

“Còn ngủ ? Trời vẫn còn sớm, vẫn thể ngủ thêm một canh giờ nữa.”

Vân Niệm tựa gối mềm, trong đầu là những ký ức kỳ lạ thấy.

“Không ngủ , đang nghĩ một chuyện.”

Tạ Khanh Lễ gì.

Vân Niệm thấy tiếng sột soạt bên phía , đó là tiếng mở cửa phòng, tiếng bước chân lan tràn.

Hắn gõ cửa phòng.

Vân Niệm ngây ngốc giường.

Hệ Thống thúc giục trong đầu: [Đi , đang đợi ngươi kìa.]

Tạ Khanh Lễ: “Sư tỷ.”

Vân Niệm dậy xuống giường khoác thêm áo ngoài.

buộc tóc, mái tóc đen dài đến eo mềm mại xõa lưng, khuôn mặt nhỏ nhắn mộc mạc tô son điểm phấn.

Cô mở cửa, thiếu niên một bạch bào, yên lặng bên ngoài.

“Sư ?”

Tạ Khanh Lễ y phục chỉnh tề, thần sắc thoạt cũng tính là suy sụp, giống bộ dạng mới ngủ dậy.

“Đệ cả đêm ngủ ?”

Tạ Khanh Lễ lắc đầu: “Đệ ngủ nông, đêm nay tâm tư rối bời dứt khoát ngủ nữa, .”

Vân Niệm ngơ ngác gật đầu: “Vậy .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-de-hac-lien-hoa-ngay-nao-cung-dien-voi-ta/chuong-75.html.]

Tạ Khanh Lễ lùi một chút, hiệu Vân Niệm theo : “Sư tỷ, ngoài trò chuyện một lát?”

bọn họ vài canh giờ mới trò chuyện xong.

Vân Niệm cũng tiểu sư của tại thích trò chuyện đến .

Hệ Thống vui vẻ xem náo nhiệt: [Đi , dù ngươi cũng ngủ .]

Vân Niệm lọt giọng điệu xem kịch của nó, trở tay cắt đứt kênh liên lạc.

Thế giới rốt cuộc cũng yên tĩnh.

về phía Tạ Khanh Lễ: “Sao , đột nhiên nhớ trò chuyện?”

Cô theo đến đình các giữa hồ.

Tạ Khanh Lễ lấy từ trong Càn Khôn Đại những chiếc đĩa lớn nhỏ, đựng đầy bánh ngọt.

Vân Niệm trong chốc lát tưởng Tạ Khanh Lễ đoạt xá : “Đệ mua lúc nào ?”

Tạ Khanh Lễ xếp bánh ngọt ngay ngắn mặt cô, : “Mua lúc ở Nhạn Bình Xuyên, đó sư tỷ khối bắt , đuổi theo, liền quên mất những thứ .”

Vân Niệm nhón lấy một miếng bánh hoa mai, lối miệng là sự mềm dẻo.

Hai mắt cô khẽ híp , sự buồn bực nãy cũng sự vui vẻ thế.

Tạ Khanh Lễ một cái, lặng lẽ tựa .

Vân Niệm ăn hỏi: “Đệ nếm thử chút ?”

Tạ Khanh Lễ ngẩng đầu trời, lắc đầu: “Không, sư tỷ ăn , khẩu vị.”

Bên tai là tiếng cô nhai từng miếng nhỏ, khóe mắt Tạ Khanh Lễ thể thấy hai má phồng lên của cô.

Muốn nhéo một cái.

Vân Niệm lười biếng tựa lưng ghế bên cạnh , lúc trời nửa sáng, một nửa là hoàng hôn, một nửa là bình minh.

Ánh sáng trắng nơi chân trời dần mở rộng, nuốt chửng màn đêm u ám sâu thẳm.

Theo động tác của Vân Niệm, chiếc vòng ngọc cổ tay trượt xuống, vặn kẹt ở cẳng tay.

Tầm mắt Tạ Khanh Lễ rơi chiếc vòng.

Thiếu nữ đột nhiên ghé sát tới, cô giơ cổ tay lên lắc lắc mắt .

“Ta mơ một giấc mơ kỳ lạ, luôn cảm thấy là vì chiếc vòng . là giấc mơ, thực chất giống như ký ức của một hơn, là ai ?”

Tạ Khanh Lễ thản nhiên, giống như đáp án, giống như quan tâm đến đáp án.

Tóm thần sắc chút gợn sóng.

“Sư .” Vân Niệm đôi mắt , “Đệ thấy ai ?”

Đôi môi Tạ Khanh Lễ mấp máy, nhạt giọng : “Hoàng hậu.”

“Tại ?”

“Trong mơ sư tỷ gọi Hoàng hậu.”

Vân Niệm trở , vô thức chiếc vòng ngọc cổ tay.

thể cảm nhận chủ nhân của ký ức đó ác ý với cô, giống như để cô xem xong đoạn ký ức hơn.

Vân Niệm hiểu, chiếc vòng ngọc rốt cuộc lai lịch gì, tại là cô thấy những ký ức ?

Hoàng đế tặng cô chiếc vòng ngọc là vì cái gì?

Thật sự chỉ là phần thưởng bình thường ?

Vân Niệm lẩm bẩm: “Đoạn ký ức thấy, là của Hoàng đế và Hoàng hậu, Hoàng hậu dường như ghét Hoàng đế, còn chút sợ hãi, mà Hoàng đế đối với Hoàng hậu bề ngoài muôn vàn sủng ái, nhưng âm thầm lấy Thái t.ử uy h.i.ế.p bà .”

Cô hỏi Tạ Khanh Lễ: “Sư , Hoàng hậu ?”

Ánh mắt Tạ Khanh Lễ một khoảnh khắc ngưng trệ, khi Vân Niệm hồ nghi sang, gật đầu.

“Hoàng hậu danh xưng rõ, tổ tịch rõ, mười bảy tuổi Hoàng đế rước cung, Hoàng đế gạt bỏ lời bàn tán kiên quyết Hậu. Hai mươi tuổi hạ sinh Thái t.ử Thẩm Chi Nghiên, hai mươi lăm tuổi bệnh mất.”

Hắn khựng , : “Ngoài , còn ghi chép nào khác.”

Hai mươi lăm tuổi liền bệnh mất .

 

 

Loading...