Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Ngày Nào Cũng Diễn Với Ta - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:27:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không bao lâu an bài thỏa cho Tô Doanh, thấy Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ liền : “Đi thôi, tiễn hai về Lưu Quang Tạ.”

Vân Niệm chậm rãi dậy: “Mông còn nóng, sư bắt đầu đuổi khách .”

Giang Chiêu tiếp lời: “Vậy cho nóng hẵng .”

Vân Niệm lườm một cái.

Tạ Khanh Lễ thong thả bên cạnh Vân Niệm và Giang Chiêu.

Giang Chiêu hỏi: “Ban nãy hai đến tẩm điện của Thái t.ử ?”

Tạ Khanh Lễ đáp: “Phải.”

Giang Chiêu thu vẻ trầm tư trong mắt: “Ta tìm bệ hạ, đúng như chúng dự đoán đó, bệ hạ đồng ý công khai chuyện Khối Lỗi Sư, nhưng ngài đưa xem t.h.i t.h.ể của Quý phi.”

Vài dừng bước.

Giang Chiêu : “Là t.h.i t.h.ể thật, khôi , thực sự c.h.ế.t, hề cảm nhận mạch đập và sinh khí.”

Trong lòng Vân Niệm run lên, đầu óc chút rối bời.

Tạ Khanh Lễ hỏi: “Sư chắc chắn chứ?”

Giang Chiêu nhíu c.h.ặ.t mày: “Chắc chắn, dung mạo khá kiều diễm, vô cùng chắc chắn đó là khôi .”

Tạ Khanh Lễ gật đầu, tùy ý tiếp lời: “Chuyện thể bàn , hiện giờ một chuyện quan trọng hơn, và sư tỷ ban nãy từ chỗ Thái t.ử về, sư Thái t.ử ?”

Giang Chiêu: “Nói gì?”

“Thái t.ử , Hoàng hậu lúc sinh tiền thích xem kịch, vở kịch xem chính là loại kịch mà Khối Lỗi Sư ép diễn.” Tạ Khanh Lễ khựng , hỏi: “Sư thấy trùng hợp , chiếc vòng tay sư tỷ đeo là di vật của Hoàng hậu, Hoàng đế tặng nó cho sư tỷ.”

Tạ Khanh Lễ kéo tay Vân Niệm lên, Giang Chiêu liếc mắt liền thấy chiếc vòng ngọc cổ tay mảnh khảnh.

“Hoàng đế tặng chúng là những vật phàm tục vô dụng nhưng đắt tiền, tại cố tình tặng sư tỷ di vật của Hoàng hậu?”

“Sư tỷ vì chiếc vòng tay một giấc mơ.” Tạ Khanh Lễ , “Hoàng đế và Hoàng hậu trong mơ dường như quan hệ hòa hợp, Hoàng đế coi như đang giam lỏng bà , Hoàng hậu hai mươi lăm tuổi liền bệnh mất, chẳng lẽ liên quan gì đến Hoàng đế ?”

“Ông giam cầm một nữ t.ử thất vọng tột cùng về , dùng đứa trẻ để uy h.i.ế.p một , giam cầm bà trong thâm cung, sống sờ sờ mài mòn sinh mệnh lực của bà .”

“Sư .” Tạ Khanh Lễ , “Hoàng hậu là Hoàng đế bức t.ử.”

Thiếu niên lạnh mặt, giọng trầm thấp, rõ ràng thể sự tức giận.

Lời dứt, xung quanh chỉ còn tiếng côn trùng kêu chim hót.

Vân Niệm và Giang Chiêu im lặng .

Tạ Khanh Lễ nhận cảm xúc của mất khống chế.

Hắn đầu hít sâu một , đè nén lệ khí đang cuộn trào trong đáy lòng.

“Xin , chỉ cảm thấy chuyện điểm kỳ lạ, khống chế cảm xúc.”

Giang Chiêu gì, đăm chiêu chằm chằm Tạ Khanh Lễ.

Vân Niệm trầm tư một lát, lên tiếng phá vỡ bầu khí: “Không , sư cũng chỉ là nóng vội thôi, cũng cảm thấy cái c.h.ế.t của Hoàng hậu liên quan đến Hoàng đế.”

Nàng mỉm Giang Chiêu: “Sư , xem đúng ?”

Giang Chiêu nhận ánh mắt mang theo sự uy h.i.ế.p của nàng.

Hắn tiếp lời Vân Niệm, mà thẳng vấn đề: “Muội sai, sẽ chuyện trùng hợp như , nếu Khối Lỗi Sư thực sự quen Hoàng hậu, chừng mục đích đến Cầm Khê Sơn Trang cũng là vì Hoàng hậu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-de-hac-lien-hoa-ngay-nao-cung-dien-voi-ta/chuong-81.html.]

“Mục đích của căn bản ở Hoàng đế, lẽ bản Hoàng đế cũng điều đó, nhưng hiểu, tại ông cứ luôn dụ dỗ chúng dồn sự chú ý ?”

“Còn nữa, Khối Lỗi Sư g.i.ế.c tu sĩ Kim Đan kỳ để gì? Trước đây g.i.ế.c một là để mua vui, hai là để luyện chế khôi , còn những t.ử thì ? Hắn ít nhất luyện chế khôi xong từ một tháng , chứng tỏ ngay từ đầu lên kế hoạch thế ai, là nhắm trúng những .”

Tạ Khanh Lễ dường như nhiều, “Sư , lời chỉ đến đây thôi, Khối Lỗi Sư rốt cuộc gì, chắc hẳn trong hai ngày tới sẽ rõ, nhịn nữa .”

Hắn kéo Vân Niệm , cuối cùng Giang Chiêu một cái: “Huynh cẩn thận một chút, tối ngủ nhớ đóng kín cửa nẻo, cẩn thận nửa đêm Khối Lỗi Sư mò phòng .”

Lời đầy ẩn ý, Giang Chiêu chỉ im lặng đó gì.

Tạ Khanh Lễ kéo Vân Niệm về phía Lưu Quang Tạ.

Dọc đường Vân Niệm thể cảm nhận nắm c.h.ặ.t, dường như đang vẻ tức giận.

Lại liên tưởng đến câu ban nãy của , cảm xúc của định, cho dù khó nhận , nhưng Vân Niệm hiểu .

Tạ Khanh Lễ là dù trời sập xuống cũng bình tĩnh như .

Khi xác định chắc chắn một chuyện, sẽ dùng giọng điệu khẳng định để phủ nhận khả năng.

Ban nãy trực tiếp “Hoàng hậu là Hoàng đế bức t.ử.”

Vân Niệm cũng điểm từ .

Bất tri bất giác đến Lưu Quang Tạ.

Tạ Khanh Lễ buông tay nàng , khóe mắt thấy vết đỏ cổ tay mảnh khảnh của thiếu nữ.

Là do vô thức bóp c.h.ặ.t.

Vậy mà nàng vẫn luôn lên tiếng.

Tạ Khanh Lễ lập tức nhíu mày, nắm lấy tay nàng, linh lực dạo quanh kinh mạch của nàng.

“Sư tỷ, xin , là .”

Thiếu niên rũ mắt, cảm xúc nơi đáy mắt sâu thẳm.

Vân Niệm cảm thấy đó giống như sự áy náy, xót xa.

“Ta , sư .”

Vân Niệm tay Tạ Khanh Lễ, chỉ cần một tay là thể nắm trọn cổ tay nàng, nhưng lúc tay lạnh.

Rất lạnh.

Còn lạnh hơn cả .

Vân Niệm định dùng linh lực dò xét kinh mạch của Tạ Khanh Lễ, bỗng rút tay về.

“Sư tỷ, tỷ nghỉ ngơi , cần đợi ăn cơm.”

Hắn rời , lúc rời Vân Niệm cảm nhận một luồng gió lạnh.

“Này, Tạ Khanh Lễ!”

Hắn hề đầu .

Lại như nữa , mấy vội vã rời như , dường như đang giấu giếm để nàng phát hiện điều gì.

 

 

Loading...