Bên ngoài, Băng Dao yên tĩnh như một bức tượng.
"Đi theo ." Thấy Trì Vũ, nàng dẫn đường.
Đi một đoạn, Trì Vũ dừng : "Ngươi định dẫn ?"
"Đến nơi ngươi sẽ ."
Băng Dao vẫn rõ.
Có lẽ vì cảm thấy khí quá im lặng nên Trì Vũ chủ động bắt chuyện: "Sao thấy đạo sư Thiên Nhi ?"
Ở Thái Cực Huyền Cung, mà Trì Vũ ơn nhất chính là nàng.
Nếu nhờ sự thiên vị của Hàn Thiên Nhi, e rằng nàng sớm tiêu đời.
Lần trở , vốn định cảm ơn nàng một phen, nhưng thấy bóng dáng .
"Nàng ." Băng Dao hờ hững đáp.
"Đi ?" Trì Vũ tò mò hỏi tiếp.
"Đến nơi nàng nên đến. Được , những chuyện hiện tại ngươi cũng ."
Vừa , Băng Dao giải trừ cấm chế phía .
Theo nàng sâu từng lớp, cuối cùng cả hai đến một tế đàn u ám.
"Hử? Peppa!"
Trì Vũ ngay lập tức thấy bóng dáng hồng hồng phía .
Lúc , Peppa giống như một quả bóng bay, trôi nổi giữa trung, tương tác mật với một nam thanh niên tóc trắng xiềng xích mặt.
Một một lợn, cách giữa miệng chỉ còn đầy nửa centimet.
Nếu kỹ, hẳn sẽ tưởng đây là một mối tình -lợn đầy kịch tính.
Những luồng khí trắng nhạt từ mũi Peppa thoát , chui cơ thể đối phương.
"Nó đang gì ?" Trì Vũ thắc mắc.
"Truyền tiên khí." Băng Dao lạnh nhạt trả lời, từ tốn : "Nếu đoán nhầm thì đây là linh sủng của ngươi, đúng ?"
Trì Vũ gật đầu, thừa nhận.
"Ta đến Thái Cực Huyền Cung nhiều năm, mà hề nơi tồn tại. Nếu theo dõi nó, chắc chắn sẽ bao giờ phát hiện ." Băng Dao , ánh mắt phức tạp.
"Vậy... là ai? Tại giam cầm ở đây?"
Trì Vũ bước tới, giống như đang kiểm tra hàng hóa, xoay quanh ngắm nam thanh niên tóc trắng.
Nàng ngạc nhiên nhận , trông khá điển trai, giống như các ngôi trong phim tình cảm hiện đại.
Chỉ điều, đầu mọc hai chiếc sừng dài nửa tấc!
"Phản cốt ?"
Trì Vũ vô thức định đưa tay sờ, thì thiếu niên bỗng ngẩng đầu.
Bốn mắt chạm , nhưng hề tia lửa tình yêu nào xuất hiện.
Người lên tiếng : "Là... ngươi sai con vật nhỏ ... đến cứu ... ?"
Giọng đứt quãng, yếu ớt, như sắp cạn .
"Không sai! Nó chính là do chỉ huy. Thiếu niên, ngươi... cảm tạ ?"
Ánh mắt Trì Vũ nheo , lóe lên tia quen thuộc đầy tham lam.
"Ta..." Đối phương hiển nhiên ngờ nàng trực tiếp như , yếu ớt cúi đầu xuống.
Giọng như muỗi kêu: "Ta giam ở đây ngàn năm, ngoài thể , còn gì để tạ ơn..."
Ngừng một chút, mặt đỏ lên: "Nếu ngươi thực sự cần, ... thể lấy báo đáp, nhưng... đừng đòi hỏi nhiều trò quá."
Nghe hết lời, Trì Vũ lặng lẽ cúi đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-643.html.]
Một tay nàng thò túi trữ vật.
Thiếu niên hiểu chuyện gì, rướn cổ tò mò: "Lấy gì thế?"
"À, cho ngươi xem một bảo bối."
"Là gì... Ái da! Ngươi gì ?"
Lời dứt, trán hứng trọn một cú đập nặng nề từ chiếc nồi sắt.
Thậm chí Trì Vũ thêm lời nào, liên tiếp quăng bảy bảy bốn chín cú đập, khiến đầu đầy cục u mới dừng .
Nàng thật sự hiểu nổi, đến cả một kẻ vô liêm sỉ như , lời còn thấy đỏ mặt.
Hắn thế nào thể thốt ?
Lại còn "đừng đòi hỏi nhiều"!
Ta thấy ngươi chơi trò c.h.ế.t nhiều kiểu thì đúng hơn!
"Tỉnh ? Hay thêm vài phát cho tỉnh táo hẳn?"
Trì Vũ cầm chiếc nồi sắt, lạnh lùng .
"Ta..."
"Ngươi cái gì mà ngươi? Để cho ngươi , việc ngươi giam cầm lý do. Ta thậm chí còn vỗ tay tán thưởng cho kẻ nhốt ngươi."
"Vì ?" Đối phương ngập ngừng hỏi .
"Xấu mà cứ tưởng ! Chỉ với điểm đủ kết án chung cho ngươi !"
Thiếu niên: "..."
"Thôi, rảnh đôi co với ngươi. Thành thật khai báo, rốt cuộc ngươi phận gì?"
Đối phương cũng che giấu nữa: "Ta tên Vân Dật, là hoàng t.ử của tộc Chúc Long thượng giới. Chỉ vì ngàn năm đến đây du ngoạn, sơ ý ám hại, nên mới giam cầm ở đây."
"Thượng giới? Tộc Chúc Long? Còn là hoàng t.ử?" Trì Vũ giật giật mí mắt, một nữa đ.á.n.h giá .
Vân Dật ánh mắt như gia súc của nàng cho cả khó chịu.
Hắn co rụt cổ: "Ngươi... gì?"
Không hiểu vì , cảm thấy mặt phụ nữ , chẳng thể cứng . ... Tất nhiên, ý chỉ là về tính tình.
Trì Vũ nâng cằm lên tà: "Chẳng ngươi tự cảm thấy ? Ta đang nghĩ, nên bán ngươi đến kỹ viện ..."
"Không hợp !" Vân Dật rùng , gấp: "Ta là nam mà!"
"Không , bây giờ nhiều sở thích "nam nam" lắm..."
"Đừng mà! Đừng đừng đừng!" Vân Dật vội vàng lắc đầu: "Thế , nếu ngươi đến thượng giới, tới tộc Chúc Long , nhất định sẽ báo đáp ngươi thật ! Linh khí, công pháp, chỉ cần ngươi thích, tùy ý lấy!
Không đùa , tộc Chúc Long chúng cũng chút nền tảng, đảm bảo sẽ để ngươi thất vọng."
"Haha-" Trì Vũ phát hai tiếng khó hiểu, bế Peppa lên bước .
Thượng giới, đó là chuyện xa xôi thế nào chứ.
Đợi đến khi nàng thật sự ngày đặt chân lên thượng giới, qua bao nhiêu năm.
Chiếc bánh vẽ , đúng là chẳng tạo nổi chút ham nào.
Nhìn bóng lưng đang rời , Vân Dật lớn tiếng gọi: "Này, thể cho tên ngươi ?"
"Trì Vũ." Nàng nhàn nhạt đáp .
Trì Vũ, ?
Được, sẽ ghi nhớ trong lòng!
Vân Dật gật đầu, với chút tiên khí truyền , thoát khỏi sự trói buộc cuối cùng.
Hắn xoa xoa đỉnh đầu đầy những cục u chi chít, ánh mắt lóe lên một tia oán trách, đó hóa thành một tia sáng trắng, biến mất giữa trời đất. ...