Câu hùng hồn, vang dội, như thể lão chính là đấng cứu thế từ trời giáng xuống.
"Thật ?"
Lão Nguyệt nở nụ nửa miệng, lão một cách đầy ẩn ý: "Đại trưởng lão trung thành quả là tấm gương sáng của tông môn.
Vậy giao cho ngươi nhiệm vụ quan trọng và nguy hiểm nhất! Ngươi đừng thất vọng nhé!"
Lão đặc biệt nhấn mạnh mấy chữ "quan trọng" và "nguy hiểm", tỏ rõ thái độ kỳ vọng.
Nghe , Lôi Bá Đạo vui mừng khôn xiết: "Lôi mỗ nhất định phụ lòng kỳ vọng của tông chủ!"
"Ừm-" Nguyệt Vô Ngân gật đầu, đó gọi đại sư trận pháp T.ử Lam mời với giá cao tới, hỏi ngay: "Đại trận thiện ?"
"Xong lâu -" T.ử Lam ngáp một cái, trông như sắp ngủ gật.
Từ khi tới Vân Khê Tông, nàng hưởng cuộc sống nhàn nhã đến mức ngờ.
Chỉ cần ghế dựa, việc gì thì sai bảo.
Chưa đầy hai tháng, nàng tăng hẳn sáu bảy chục cân.
Từ một tiểu mỹ nữ, nay hóa thành một tiểu béo.
"Còn chuyện căn dặn đây thì ?"
Nguyệt Vô Ngân truyền âm hỏi nhỏ.
"Yên tâm, ai là c.h.ế.t!" T.ử Lam đáp chắc nịch.
"Ngươi chắc chứ? Lúc thể đùa giỡn !"
"Nói là tin tưởng thiên tài nhất !" Giọng T.ử Lam bỗng trầm xuống, chút bực : "Ai c.h.ế.t, c.h.ế.t ?"
Được ! Nghe câu đó, Nguyệt Vô Ngân cũng yên tâm phần nào.
Ánh mắt lão chuyển qua Lôi Bá Đạo: "Vậy, vị trí trận nhãn giao cho đại trưởng lão đảm nhiệm."
"Tốt ! Chắc chắn để ngài thất vọng!" Lôi Bá Đạo gật đầu liên tục, trong lòng vui mừng vô hạn.
Trận nhãn, chính là trái tim của đại trận.
Chỉ cần đến lúc đó phá hủy nó, hắc hắc...
Lão , lão Nguyệt đào sẵn cái hố, chỉ chờ lão tự nhảy .
Khi đại quân ma tộc kéo tới, chính là ngày lão tế thiên.
"Được , tất cả về chuẩn !"
Đuổi hết , Nguyệt Vô Ngân nghĩ đến mấy còn đang ở Thiên Vân Châu, khỏi lộ vẻ lo âu.
Bạch Liên Thánh Cô sự lo lắng của lão, liền lên tiếng an ủi:"Chưởng môn sư cần quá lo. Có con tiểu hồ ly đó, họ sẽ gặp nguy hiểm ."
" ."
Nguyệt Vô Ngân gật đầu đồng tình: "Con tiểu hồ ly đó còn khôn hơn ai hết! So với lo cho nó, chi bằng lo cho bản ."...
"Hắt xì—"
Tại Thiên Vân Châu, Trì Vũ đột nhiên hắt liên tục mấy cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-647.html.]
Nàng xoa mũi, lẩm bẩm: "Ai ? Ai đang nghĩ đến ?"
"Thế ngươi định khi nào dẫn chúng đến ma tộc để khoe mẽ?"
Ánh mắt Tứ sư Nguyệt Sương sáng rực nàng hỏi.
Trì Vũ suy nghĩ một chút, đáp: "Tối nay . À đúng !"
Đột nhiên nhớ , ma kiếm của Đại sư tỷ vẫn đang ở chỗ , nàng liền rút định trả .
Tuy nhiên, Hồng Lăng ý định nhận , chỉ nhạt: "Ngươi cứ giữ ! Hiện tại cần đến nó nữa."
"Ơ..." Trì Vũ chút bất ngờ.
Trong đầu vang lên tiếng gào của ma kiếm linh: "Không! Ngươi với nàng , là bỏ rơi nàng ! Ta cần nàng nữa!"
Hai các ngươi đang chơi trò chia tay ?
Trì Vũ thầm bật , nghĩ ngợi một lát, lấy thanh Cung Hàn Kiếm - Phá Thương Phong của , thành khẩn : "Hay là, và tỷ đổi nhé! Thanh kiếm , thực cũng mạnh..."
"Không cần." Hồng Lăng từ chối: "Ta , vạn vật trong tay , đều thể trở thành kiếm."
Trì Vũ thuyết phục , đành bất đắc dĩ thu kiếm .
Đến giờ, ba thanh kiếm trong tay, thiên hạ gọn trong lòng bàn tay nàng!...
Thời gian thoắt cái đến buổi tối.
Nhìn xoáy gian tối đen mặt, Trì Vũ cau mày: "Chỗ nguy hiểm chứ?"
Lúc , bên chân nàng vang lên tiếng ủn ỉn của một con lợn.
Nàng cúi đầu Peppa đang ngừng dụi chân , liền cúi xuống bế nó lên.
Sau đó, hai tay nâng Peppa qua đầu, hét lớn: "Đi nào!"
"A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai!"
Nhìn cảnh tượng tàn nhẫn , tiểu hòa thượng chỉ lắc đầu.
Trì Vũ hì hì: "Yên tâm , nó còn lì hơn chúng nhiều."
Là tiên thú, tất nhiên da dày thịt béo.
Theo từng đợt rung chuyển của xoáy gian, Peppa biến mất.
Sau một lúc lâu, xác định nguy hiểm, Trì Vũ mới thong thả nhảy , những khác cũng lượt theo .
"Vút-"
Vừa bước xoáy gian, lập tức cảm nhận một cơn trời đất cuồng.
Khi mở mắt trở , đôi chân đặt lên một mảnh đất đen như mực.
Peppa, kẻ đến , đang ủn ỉn cày đất.
Trì Vũ ngước mắt về phía , thấy đất đen kéo dài vô tận, thấy điểm cuối.
Cảnh tượng kết hợp với bầu trời u ám khiến tâm trạng trở nên khó chịu một cách kỳ lạ.
Trên cao, nửa vầng trăng m.á.u treo lơ lửng, trông vô cùng quỷ dị.