Từ cuộc đối thoại giữa hai , Trì Vũ tổng kết vài thông tin cực kỳ quan trọng:
Một là Ma Tôn hiện đang bế quan, cộng thêm trong thành vắng vẻ, chính là thời cơ tuyệt vời để hành động!
Hai là phụ nữ bắt , chắc chắn ai khác ngoài Phượng Xu.
Ba là ừm... Tên tam hoàng t.ử chỉ chút ngốc nghếch! Mà còn yếu sinh lý!
Lòng vòng theo đối phương gần một khắc đồng hồ, cuối cùng cũng tới một nhà ngục tối tăm.
Mặc Cầu Nhi dừng chân, hướng về lão già bên cạnh lệnh: "Ngươi ở đây, đừng cả. Ta tự là ."
"Điện hạ, việc ..."
Lão già còn gì đó, nhưng đối phương cắt lời ngay: "Làm ? Ngươi cũng tham gia một chân hả? Ngươi đó!"
Xem thường ai chứ? Lão đây dù gì nữa, cũng còn hơn ngươi chán vạn !
Trong lòng lão già âm thầm mắng mỏ, nhưng ngoài miệng đáp: "Điện hạ , lão phu ở đây chờ là ."
Mặc Cầu Nhi thêm lời nào, phất áo bước nhanh nhà ngục.
Bên trong nhà ngục tối tăm, một nam một nữ đang tựa lưng .
Đó chính là nhị sư của Trì Vũ – Địch Lôi, và tam tiểu thư nhà Ngao gia – Phượng Xu.
Hai giam ở đây mấy ngày, cả hai đều phong bế tu vi bằng bí pháp.
"Chúng còn cơ hội thoát ?" Giọng của Phượng Xu khàn khàn, tâm trạng phần ủ rũ.
"Chắc chắn !" Địch Lôi nắm c.h.ặ.t t.a.y, ánh mắt đầy kiên định: "Ta dự cảm, viện binh đang đường tới!"
"Hy vọng là ..." Phượng Xu cúi đầu.
Im lặng một lúc lâu, nàng mới lấy hết dũng khí hỏi: "Thật một điều, hỏi ngươi từ lâu ."
"Ngươi hỏi ."
"Ngươi... là ?" Lúc hỏi câu , trái tim nhỏ bé của Phượng Xu đập mạnh như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Hắn là ai?" Địch Lôi khẽ giật .
"Hắn là quan trọng nhất trong đời !"
Phượng Xu ngẩng đầu mạng nhện ở góc nhà ngục, khẽ thầm thì,"Hắn là bảo vệ , chăm sóc , khích lệ trong những lúc tối tăm nhất cuộc đời. Nếu thì thế giới sớm còn Phượng Xu."
"Khoảng thời gian ở bên , là thời gian hạnh phúc nhất trong đời . Chúng cùng gió, cùng ngắm tuyết..."
"Xin !" Địch Lôi lắc đầu: "Mặc dù từ đầu gặp ngươi, cảm giác quen thuộc, nhưng trong đầu thật sự ký ức nào về chuyện , thể lừa ngươi."
"Ồ-" Trong ánh mắt Phượng Xu thoáng qua sự thất vọng, nhưng nàng vẫn cố gắng hỏi: "Vậy ngươi thể cho , ngươi gia nhập Vân Khê Tông từ khi nào ?"
"Khoảng mười tuổi." Địch Lôi nhíu mày nhớ : "Là Sư Tôn nhặt về tông môn, còn ký ức đó thì..."
"Ngươi... mất trí nhớ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-654.html.]
"Không rõ lắm." Địch Lôi đáp khẽ.
"Vậy Sư Tôn của ngươi cho ngươi ?"
"Ta từng hỏi."
Phượng Xu: "..."
Khi nàng định hỏi tiếp thì tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ lối trong nhà ngục.
Ngay đó, một ma tộc ăn vận lộng lẫy, mặt đầy vẻ nham hiểm, xuất hiện cửa nhà ngục.
Hắn rướn cổ bên trong, dùng giọng lệnh với Phượng Xu: "Nữ nhân, mặt đây, đối diện với Bổn Điện Hạ, đó vén tóc lên cho !"
Phượng Xu theo, ngược còn xoay về phía ngược .
"Hử? Còn khá cá tính, dám chống đối ! Không tệ, Bổn Điện Hạ thích kiểu !"
Mặc Cầu Nhi gằn, lấy một chiếc chìa khóa từ túi trữ vật, một tiếng "cạch" vang lên, mở chiếc khóa sắt mặt.
Hắn đưa tay định túm tóc Phượng Xu, nhưng một bàn tay lớn giữ c.h.ặ.t cổ tay.
Giọng Địch Lôi lạnh như băng: "Ta khuyên ngươi đừng đùa với lửa!"
"Làm ? Muốn hùng cứu mỹ nhân hả? Hôm nay chỉ chơi đùa, mà còn chơi ngay mặt ngươi!"
Mặc Cầu Nhi để đối phương mắt, dù mặt cũng chỉ là một tu sĩ nhân loại phong bế tu vi.
Hắn là cường giả Trúc Cơ cảnh, chỉ cần vài giây là thể dễ dàng hành hạ đối phương.
"Cút qua một bên!"
Mặc Cầu Nhi đá văng Địch Lôi phất tay áo: "Hừ! Với ngươi mà cũng cản Bổn Điện Hạ?"
"Ngươi..." Địch Lôi giận đến nghẹn lời.
Giờ thì hiểu thế nào là hổ sa cơ ch.ó ức h.i.ế.p.
Nếu tu vi phong ấn thì tên ngốc xứng xách dép cho !
"Hì hì, tiểu mỹ nhân, tới đây..."
"Hello- Đạo hữu , ngươi cần gọi dịch vụ 'đánh thuê' ?"
lúc Địch Lôi chuẩn liều mạng thì một giọng mềm mại bất ngờ vang lên.
Hửm?
Tiểu sư !
Địch Lôi ngẩn , cô gái áo đỏ đang ôm một con lợn, khuôn mặt nở nụ rạng rỡ, đầy vẻ khó tin.
Bên cạnh nàng còn Lăng Tiểu Tam, Nguyệt Tiểu Tứ, Bạch Lão Lục, và một mỹ nhân lạnh lùng mặt biểu cảm, mặc áo đỏ.
Còn... một tiểu hòa thượng với cái đầu sáng lấp lánh!