Có bản đồ, nhóm nhanh ch.óng tới gần khu bảo khố.
Bảo khố bảo vệ nghiêm ngặt, thậm chí còn một cường giả Động Hư cảnh trấn giữ.
"Đại sư tỷ, thể giải quyết bọn họ một cách êm thấm ?" Trì Vũ hạ giọng hỏi.
"Nếu để bọn chúng kêu một tiếng, coi như vô dụng." Hồng Lăng đáp, vẻ mặt lạnh lùng.
Tốt! Ta thích cái phong thái lạnh lùng và ngầu lòi của tỷ!
Trì Vũ lập tức giơ ngón cái: "Vậy giao cho tỷ."
Bóng áo đỏ lóe lên, chỉ để một tàn ảnh tại chỗ.
Đám lính canh kịp phản ứng thì đầu lìa khỏi cổ.
Mới giây còn rôm rả chuyện trò, giây tụ tập ở điện Diêm Vương.
Mọi chuyện diễn trong chớp mắt, chẳng ai kịp hiểu chuyện gì xảy .
"Cái ... cũng quá mạnh !" Địch Lôi trố mắt, há hốc miệng.
"Hừ, tự ti chứ gì?"
"Nghe như ngươi tự ti ." Địch Lôi lầm bầm nhỏ giọng.
"Ta việc gì tự ti?" Trì Vũ chớp mắt, bước ngang qua .
Câu nhẹ nhàng để : "Đừng quên, là cuối cùng."
Dù yếu, nhưng vẫn hợp lý nhé!
"Ừ, xếp áp ch.ót." Bạch Tuyết ưỡn n.g.ự.c, kiêu hãnh bước theo.
"Ai cũng , chỉ là hỗ trợ." Nguyệt Sương lặng lẽ nối gót.
"Nhị sư , ngươi cố gắng lên-" Lăng Phong toe toét.
Cái đồ khốn! Bây giờ mới nhớ là sư ?
Nhìn những phía , Địch Lôi nghiến răng ken két.
Trong lòng thầm hạ quyết tâm: Được, ! Là các ngươi ép ! Chờ xem, nhất định sẽ vượt mặt các ngươi!...
"Lấy, cứ lấy hết! Cái gì lấy , thì phá cho bằng hết!"
Dưới sự dẫn dắt của Trì Vũ, nhóm giống như đám cường đạo xông bảo khố, điên cuồng càn quét.
Nếu Hồng Lăng tay ngăn cản thì lẽ cả nền nhà cũng cạy lên mang .
"Đủ ! Chúng thôi!"
Hồng Lăng ngẩng đầu bên ngoài: "Ta cảm nhận vài luồng khí tức mạnh mẽ đang tiến gần hoàng cung!"
"Vậy thôi!"
Nghe , Trì Vũ chần chừ nữa, lập tức dẫn rút lui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-656.html.]
Khi mấy vị trưởng lão Ma Tộc tới nơi, chỉ còn một trống rỗng, thấy bóng dáng ai.
Nhìn bảo khố trống trơn, lão già đầu với khối u to cổ tức giận đến mức nhảy dựng lên tại chỗ: "Có trộm!"
Những bên cạnh nghiến răng nghiến lợi: "Lá gan lớn thật! Dám đến bảo khố trộm cắp!"
"Truyền lệnh! Lập tức phong tỏa bộ Ma Vương Thành, cho bất kỳ con ruồi nào thoát ! Ngoài , bộ cấm vệ quân xuất động, lục soát từng nhà! Nhất định để bọn chúng chạy thoát!"
Lão già khối u chỉ cảm thấy trái tim như rỉ m.á.u.
Chỉ họp một lát, về nhà cửa dọn sạch!
Phải rằng, những bảo vật vốn dĩ chuẩn để vận chuyển tiền tuyến! Giờ thì ăn thế nào với Nhị Hoàng T.ử đây?
Bên cạnh, lão già mặt ngựa cất tiếng: "Đại trưởng lão, bộ cấm vệ quân xuất động, hoàng cung sẽ trở nên trống trải, nhỡ bọn chúng thì..."
"Ngươi đồ ngốc ?"
Đại trưởng lão lập tức mắng thẳng mặt: "Bảo khố cướp sạch ! Chúng còn gì? Quay để trộm ? Trộm ai? Mẹ ngươi ? Ngươi ?"
Một tràng lời quát mắng khiến lão già mặt ngựa á khẩu, chỉ trừ, đưa tay gãi cái đầu trọc, dám thêm gì.
"Được , đừng đây mà phí lời nữa, mau dẫn lục soát ngay!"
Sắc mặt Đại trưởng lão tối sầm: "Để xảy chuyện lớn như , nếu Ma Tôn đại nhân trách phạt, chúng chịu nổi !"
Nhắc đến Ma Tôn, đều rùng .
Ma Tôn đại nhân là nhân từ.
Chỉ cần nhấc đỉnh đầu lên, tay nghề đạt mức chuyên nghiệp, nhấc nhẹ cũng thể khiến nó bay xa mấy chục dặm.
"Mau lên!"
Giọng của họ dần khuất xa. ...
Ngay khi nhóm rời , Trì Vũ cùng các sư , sư tỷ lén lút xuất hiện trong hoàng cung một nữa, với nụ gian tà môi.
"Tiểu sư , chúng đây gì?" Nguyệt Sương khó hiểu hỏi.
Bảo vật cướp sạch, chẳng lẽ định cạy nốt nền nhà?
"Hehe-" Trì Vũ bí hiểm: "Đương nhiên là... trộm !"
"Hả..." Lời thốt , lập tức nàng bằng ánh mắt đầy ngờ vực.
"Mọi đang nghĩ vớ vẩn gì thế?"
Trì Vũ chớp chớp mắt: "Chẳng các ngươi lão thái giám ? Trong cấm địa còn một vị công chúa Ma Tộc. Chúng bắt nàng con tin, khi thể xoay chuyển tình thế!"
"Cái ..." Mọi : " là một ý kiến !"
Tịnh Duyên: "..."
Nam mô A Di Đà Phật! Đây chắc chắn là một nhóm cướp!
mà... đúng là khả thi. Dù thiếu đạo đức một chút. ...