Nếu ăn hết năm mươi bát , e rằng sẽ c.h.ế.t vì bội thực mất!
Nhìn Trì Vũ dậy, Cát lão âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Không ngờ nàng mới hai bước , gọi với tới tiểu nhị:
"Đợi lát nữa thanh toán, nhớ thêm cho sư tỷ của một trăm phần mì nữa."
"Sư tỷ, bánh bao mới lò, tỷ ..."
Cát lão còn kịp từ chối thì Trì Vũ nhanh nhẹn đáp: "Cho nàng hai trăm cái ."
Vừa dứt lời, Cát lão suýt chút nữa nhảy dựng lên vì kinh ngạc.
Lão thực sự , rốt cuộc hóa thành thần tiên kiểu gì mà thể ăn nhiều như !
Dù là trâu trong thôn, cũng thể ăn khủng khiếp đến thế!
"Bánh bao tới đây-" Một tiếng 'bịch', một xửng bánh bao nóng hổi đặt lên bàn.
Tiểu nhị tươi Cát lão: "Nào! Ăn , trong bếp vẫn còn đang hấp, bao ăn đủ!"
Cái gì mà bao ăn đủ, còn nhét đây !
Cát lão giật giật khóe miệng, thăm dò hỏi: "Bình thường cũng ăn nhiều thế ?"
"Câu là chứ?" Ánh mắt tiểu nhị lóe lên vẻ kỳ lạ: "Lần nào đến, ngươi chẳng ăn cả trăm tám mươi bát?"
Hiển nhiên, ấn tượng của đối phương với Bạch Tuyết là cực kỳ sâu sắc.
"Ha ha-" Cát lão gượng hai tiếng, đáp .
Trong lòng thì c.h.ử.i rủa thầm: Đồ tham ăn! Một bữa ăn cả trăm tám mươi bát, bụng ngươi là cái hố đáy ? Ai nuôi nổi ngươi chứ?
Mới ba bát thôi, lão no đến chịu .
Vừa định gọi tiểu nhị đổ bớt , thấy Trì Vũ .
Không còn cách nào, đành c.ắ.n răng tiếp tục cố ăn.
"Tiểu sư , ngươi nữa?" Cát lão cúi đầu, bộ lơ đãng hỏi.
"À, vì chưởng quầy ở đây, lát nữa ." Trì Vũ hai tay chống má, chăm chú mặt.
Nàng luôn cảm thấy hôm nay sư tỷ gì đó đúng, bình thường ăn uống đều vui vẻ tươi , hôm nay nghiến răng nghiến lợi, cứ như đang thù hằn sâu đậm với bát mì mặt.
Ăn uống, chẳng là điều khiến nàng hạnh phúc nhất ?
Hoàn , Cát lão sắp diễn nổi nữa .
Nuốt xuống bát thứ năm, lão cảm thấy mì tràn đến cổ họng.
Mấy suýt nôn , nhưng lão đều nuốt ngược trở .
Không ! Ăn tiếp nữa chắc chắn sẽ xảy chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-711.html.]
Cát lão lo lắng đến toát mồ hôi chân.
lúc , xa lắm một nhóm biểu diễn xiếc thu hút sự chú ý của Trì Vũ.
Vốn là thích tụ tập náo nhiệt, nàng lập tức bỏ Cát lão mà chạy tới.
A Di Đà Phật! Những biểu diễn xiếc cứu khổ cứu nạn, đội ơn tổ tiên tám đời của các ngươi!
Cát lão niệm thầm, tranh thủ lúc chạy góc tường, móc họng nôn .
Sống hơn nửa đời , đây là đầu tiên lão trải nghiệm cảm giác ăn đến nôn, thật nên .
Quay bàn, nhân lúc ai để ý, lão dứt khoát đổ hết phần còn cả mì lẫn nước túi trữ vật.
Tới gần Trì Vũ, lão cố ý ợ một cái rõ to: "Tiểu sư , ăn xong ."
"Hửm? Hôm nay nhanh thế ?" Ánh mắt Trì Vũ lóe lên vẻ nghi hoặc.
"Khụ- Tốc độ ăn của , ngươi còn rõ ?"
"Ồ-"
Trì Vũ gật đầu, hỏi thêm, thanh toán xong dẫn lão tới một cửa hàng ngọc thạch.
Nàng chỉ dãy đá tảng nặng nề cửa tiệm : "Tỷ chuyển hết mấy thứ về thuyền ."
Con nhãi , định biến thành cu li đấy ?
Cát lão thầm mắng, ngoài mặt vẫn : "Không vấn đề gì."
Vừa chạm mới phát hiện, lão đ.á.n.h giá thấp trọng lượng của chúng.
Dùng cả hai tay, tảng đá vẫn nhúc nhích chút nào.
Lão vô thức hỏi: "Cái nặng bao nhiêu ?"
"Không nặng, một tảng chỉ chín nghìn chín trăm chín mươi chín cân, ý nghĩa trường tồn vĩnh cửu mà thôi."
Nói đến đây, Trì Vũ lão đầy ẩn ý: "Chút trọng lượng , với tỷ chắc là gì chứ?"
"Ờ... Tất nhiên , một tay xách cả hai tảng cũng thấy nhẹ." Cát lão nghiến răng những lời .
Trong lòng thầm nghĩ, ! Vai thực sự diễn nổi! Quái dị quá .
Phải tìm cách chuồn sớm, hoặc là...
Nghĩ đến đây, ánh mắt của lão lóe lên một tia độc ác.
Thế nhưng, câu tiếp theo của Trì Vũ lập tức lão từ bỏ ý định tay:
"Tỷ nhanh tay lên, đại sư tỷ vẫn đang chờ thuyền đấy."
"À? Đại sư tỷ cũng tới ?" Cát lão giật , sắc mặt lập tức trở nên khó coi.