Ngày mùng chín tháng chín.
Ngày đại hôn của Thất trưởng lão Liễu Vô Cực và Bạch Liên Thánh Cô -Bạch Tố tại Vân Khê Tông.
Hôm nay, Vân Khê Tông giống như một biển trời ngập tràn khí vui mừng.
Bảy đại chủ phong, cũng là màu đỏ rực rỡ.
Tiếng trống vang động đất trời bắt đầu vang lên từ tờ mờ sáng.
Cùng với sự xuất hiện của ánh dương đỏ rực, khí vui mừng càng thêm nồng đậm.
(* Đến đoạn tác giả để tên thật của Bạch Liên Thánh Cô là Bạch Tố, thỉnh thoảng đoạn vẫn để bí danh là Thánh Cô hoặc Thánh Cô Bạch Tố)...
Thiên Đan Phong.
Bạch Tố ngơ ngác chính trong gương, thần sắc chút mơ hồ.
Bà nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo, miệng ngừng lẩm bẩm: "Ta thực sự đang mơ chứ?"
Trì Vũ đang bận rộn trang điểm cho bà trêu chọc: "Tất nhiên là mơ ."
"Hả? Là mơ thật ?"
Nhìn trong gương với vẻ mặt hoang mang, Trì Vũ hì hì:
" giấc mơ , kéo dài cả đời! Vui ?"
"Con nhóc c.h.ế.t tiệt, gan cũng lớn nhỉ! Còn dám lấy đùa giỡn?"
Bạch Tố giả vờ giận dữ : "Đừng quên, qua hôm nay chính là sư nương của ngươi! Sư tôn ngươi bình thường quản ngươi, nhưng thì dễ tính như !"
"Không cần chờ qua hôm nay, chúng vẫn luôn xem như sư nương ."
Vừa , Trì Vũ cầm bộ hỉ phục đỏ rực do nàng tự tay thiết kế: "Nào, mặc nó , sẽ là nữ nhân nhất thế gian."
"Thứ ..." Nhìn thiết kế cổ chữ V của bộ váy, mặt Bạch Tố đỏ, chút ngượng ngùng: "Liệu quá hở ?"
"Cái kín đáo đấy, ở quê nhà , còn kiểu bikini nữa cơ!" Trì Vũ bất lực nhún vai.
Nàng tư tưởng ở đây khá bảo thủ, bộ hỉ phục cải tiến nhiều , chỉ lộ chút ít mà thôi.
"Bikini là gì?" Nghe thấy thuật ngữ mới, Bạch Tố tò mò hỏi.
"Khụ, chính là..." Trì Vũ ghé sát tai bà giải thích nhỏ.
Ánh mắt Bạch Tố lóe lên vẻ kinh ngạc: "Quê nhà các ngươi cởi mở đến ?"
"Cũng bình thường thôi." Trì Vũ kéo dài chủ đề, chỉnh trang bộ váy cho bà: "Nào, lên để xem nào."
"Ừm." Bạch Tố khẽ đáp, nắm lấy vạt váy dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-714.html.]
Trì Vũ quan sát một vòng, hài lòng : "Chậc- quá! Nhìn mà ôm về, đè xuống giường mà..."
"Đồ ăn bậy bạ!" Bạch Tố giơ tay gõ đầu nàng, đó ngoài cửa sổ: "Bây giờ là giờ nào ?"
"Còn sớm mà..." Với thời gian, Trì Vũ từ đến nay chẳng mấy quan tâm.
"Haiz..." Bạch Tố bất chợt thở dài.
"Sao , Thánh... , sư nương đại nhân. Ngày vui thế , thở dài?"
Sau một hồi trầm mặc, Bạch Tố nhẹ nhàng : "Không hiểu , trong lòng luôn dự cảm lành... Cảm giác chuyện hôm nay sẽ diễn suôn sẻ như mong ."
Nghe , lông mi Trì Vũ khẽ rung: "Chẳng lẽ thật sự đến cướp hôn ?"
Dừng một chút, nàng tò mò hỏi: "Đến cướp cướp sư tôn ?"
"..." Bạch Tố lập tức đen mặt, dùng tay chọc trán nàng: "Đó trọng điểm chứ? Sao ngươi lúc nào cũng quan tâm những chuyện kỳ quặc ?"
"À... haha." Trì Vũ gãi đầu, lập tức vỗ n.g.ự.c bảo đảm: "Yên tâm, cùng sư sư tỷ ở đây, chắc chắn sẽ để suôn sẻ xuất giá!"
Nắm c.h.ặ.t t.a.y động tác quyết tâm: "Cùng lắm, trực tiếp dùng "đại chiêu" đ.á.n.h tan tất cả!"
""Đại chiêu" là gì?"
"À... ý là, ừm... đại sư tỷ! , đại sư tỷ vô địch! Có nàng ở đây, sẽ chuyện gì xảy ."
Trì Vũ gượng, rõ ý.
Thật ,"đại chiêu" mà nàng nhắc đến chính là tàn hồn Tu La sâu trong linh hồn !
Nàng , nếu giờ mở hết tất cả buff thì chiến lực của sẽ đạt đến mức nào. ...
Cùng lúc đó, tại Thiên Trì Phong.
Liễu Vô Cực trong bộ hỉ phục chỉnh tề, như đống lửa, liên tục đảo mắt ngoài điện.
Nguyệt Vô Ngân đùa: "Sao thế, ghế đinh ?"
"Sư đừng trêu nữa." Liễu Vô Cực lắc đầu: "Không giấu gì , hồi hộp."
"Hiếm thật! Chiến lực mạnh nhất của Vân Khê Tông mà cũng lúc bối rối thế ."
"À..." Liễu Vô Cực nhất thời đáp thế nào.
"Thôi , đùa nữa, chuyện nghiêm túc nào."
Nguyệt Vô Ngân thẳng dậy, sắc mặt nghiêm trọng: "Ngươi thực sự chắc chắn hôm nay sẽ đến gây chuyện?"
Liễu Vô Cực về phía chân trời, giọng trầm thấp: "Ta chắc, chỉ là linh cảm thôi."
"Ngươi cứ yên tâm, nếu hôm nay thật sự kẻ nào điều, lão phu tuyệt đối sẽ nương tay!"...