Ngày hôm , huấn luyện ác quỷ tiếp tục.
Liên tiếp năm ngày trôi qua, cả hai mệt mỏi chịu nổi.
Mỗi đều mang hai quầng thâm mắt to tướng, đôi mắt đỏ hơn cả thỏ.
"Ta mệt quá!"
Trì Vũ chống lưng như gãy, rên rỉ trong đau đớn: "Còn bao lâu nữa mới đào xong đây?"
Ngược , Bạch Tuyết vẫn tràn đầy năng lượng, thậm chí cái xẻng trong tay còn bốc khói: "Sắp , sắp ! Ngươi cố thêm chút nữa! Chúng sắp tự do ..."...
"Xào xạc-"
Trong đêm khuya yên tĩnh, Nguyệt Vô Ngân đang trong động phủ tu luyện, chợt tiếng động từ đất truyền lên.
Lão chau mày, chằm chằm mặt đất đang nhấp nhô. Theo một tiếng "keng" vang lên, một cái xẻng nhô , tiếp đó là cái thứ hai.
Còn kịp xem xét, lão thấy hai giọng quen thuộc, kèm theo tiếng đập tay vui mừng: "Haha, chúng thành công !"
Ngay đó, hai cái đầu từ đất thò lên.
"Trì Vũ? Bạch Tuyết?"
Lão đầu hai với vẻ khó tin: "Các ngươi... đang cái gì ?"
Ơ kìa - Tông chủ lão đầu?
Sao lão ở đây?
Hai sư tỷ , từ ánh mắt đối phương đều thấy vẻ kinh ngạc.
Quan sát xung quanh, bàn, ghế, và cả một lão già mặt đầy dấu hỏi.
"Ta hỏi hai ngươi đấy!" Thấy họ gì, lão đầu lập tức tay, túm cả hai từ đường hầm kéo lên.
Bạch Tuyết với đầu tóc đầy bùn đất, ngây ngô hỏi: "Đây là ?"
"Đây là nhà của !"
"Sao đào trúng nhà của ngươi?" Bạch Tuyết trợn to mắt, vẻ mặt khó tin.
Nguyệt Vô Ngân trả lời, thả thần thức đường hầm.
Một lát , lão nghi hoặc : "Hai ngươi rảnh rỗi đến mức ? Đào đường hầm đến nhà là ý gì? Định trộm ?"
"Ngươi đừng vu khống! Ai trộm chứ?"
" , nhà ngươi gì đáng để trộm? Cho cũng thèm."
Thấy hai bày vẻ mặt khinh bỉ, lão đầu lập tức tức giận đến bật : "Được, lắm! Là của , động phủ của nên xây ở đây. Vậy mời hai vị đại thần về chỗ các ngươi ?"
"Hừ! Đi thì !"
Vậy là hai hóa thành chuột chũi, trở đường cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-724.html.]
Đào suốt mấy đêm vô ích, Trì Vũ buồn bực c.h.ế.t.
Đang hối hận vì lời lừa phỉnh của Lục sư tỷ thì một cái xẻng mới tinh đưa tới mặt nàng.
"Tiểu sư , chúng tiếp tục!"
"Đào nữa ?" Trì Vũ thực sự nữa.
Bạch Tuyết siết c.h.ặ.t nắm tay, quả quyết : "Lần ngươi tin , hướng chắc chắn sai! Vì tự do, chúng lên! Nhất định chống thế lực ác độc, nếu sẽ nhạo."
"Ta..."
"Thôi nào, nhanh nhanh! Bắt tay việc !"
Cuối cùng, Trì Vũ vẫn chống nàng, c.ắ.n răng kéo thể mệt mỏi cuộc.
Nhìn hai chú chuột chũi chăm chỉ, Đại sư tỷ đang ẩn lắc đầu bất lực.
Trong lòng nghĩ thầm: Vẫn từ bỏ ? Được, xem các ngươi kiên trì đến bao giờ!...
Năm ngày trôi qua, đường hầm thông thêm nữa.
"Ơ kìa, đào đến cấm địa? Đổi hướng, đổi hướng..."...
Thêm bảy ngày nữa.
"Xì- Đây là ? Hình như là từ đường của tông môn! Ừm... đến thì tiện tay lấy chút đồ cúng mang ."...
Nửa tháng.
"Ái chà! Hỏng ! Rò nước, đào trúng Ngư Dược Trì ! Chạy mau..."...
Gần một tháng bận rộn, hệ thống đường hầm động phủ của Trì Vũ giờ đan xen chằng chịt, thông suốt hướng, nhưng cái nào dẫn ngoài, tất cả đều loanh quanh trong tông môn.
"Tiểu sư , tin cuối! Lần , chúng nhất định sẽ ."
"Không nữa, nữa!"
Trì Vũ kiên quyết từ chối tiếp tục lãng phí công sức, bẻ gãy cái xẻng trong tay thành hai nửa ném ngoài.
Nàng xắn tay áo, chỉ bắp tay : "Thấy , còn luyện cơ nhị đầu đây !"
Rồi tiện tay kéo áo lên, chỉ bụng: "Này- cả cơ bụng cũng luôn!"
"Tỷ lời khuyên , đừng đào nữa, ? Đào thêm chút nữa, chúng thể phim 'Chiến địa đạo' luôn ."
" mà..." Bạch Tuyết c.ắ.n môi: "Ngươi cảm thấy cam lòng ?"
"Ta c.h.ế.t tâm ." Trì Vũ bệt xuống đất, dang tay chân tạo thành hình chữ đại.
"Hầy, thôi !" Thấy thể lay chuyển nàng, Bạch Tuyết đành chấp nhận từ bỏ.
Hai ôm , nhắm mắt chìm giấc ngủ.
Thấy hai chú chuột chũi cuối cùng cũng yên , Đại sư tỷ mỉm nhạt: "Không thể , ở một vài khía cạnh, các ngươi thực sự kiên trì."