Màn đêm nhanh ch.óng buông xuống.
Mặc Thông Thiên ma liễn từ từ nhắm mắt.
Trong lúc lão thả hồn xa, Peppa vốn phong ấn chợt lóe lên một tia tinh quang trong mắt.
Cuối cùng cũng đợi cơ hội!
Không một tiếng động, nó phá vỡ phong ấn, tiến đến bên cạnh Mặc Thông Thiên. Nhân cơ hội hiếm , nó bắt đầu điên cuồng hút lấy ma khí trong cơ thể lão...
Một canh giờ , Mặc Thông Thiên bừng tỉnh.
"Sao thế ? Sao mệt mỏi thế ?"
Lão chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, mí mắt nặng trĩu, một cơn mệt mỏi từng ập đến.
Lơ đãng liếc về phía chiếc l.ồ.ng sắt dùng để phong ấn Peppa, bên trong chỉ còn một đống phân lợn bốc khói.
Lão lập tức hét lên: "Không !"
Con súc sinh đó chạy mất!
C.h.ế.t tiệt! Khoảnh khắc , Mặc Thông Thiên bừng tỉnh.
Hóa con súc sinh lừa! Phong ấn vô tác dụng với nó!
Ma khí ngút trời lan tỏa khắp đất trời, khiến tất cả Ma tộc xung quanh về phía ma liễn với ánh mắt khó hiểu.
"Phụ đại nhân, chuyện gì ?" Mặc Uyên vội vàng tiến lên hỏi.
"Con lợn ?" Mặc Thông Thiên túm lấy cổ áo , gầm lên.
"Người con lợn tròn tròn, màu hồng đó ..."
"! Chính nó!"
"Ờ... nửa canh giờ , con thấy nó từ ma liễn của , rừng bên ." Mặc Uyên trả lời thật thà.
"Đồ ngu! Sao ngươi ngăn nó ?" Mặc Thông Thiên kiềm chế , tát một cái như trời giáng.
"Chát-" Một tiếng vang lớn, Mặc Uyên xoay tròn như một chiếc quạt điện hiệu Tam Hiệp bật ba, lá rụng bay đầy trời.
Trong chớp mắt, nửa cắm xuống đất.
"Con..." Khó khăn lắm mới vững, đầu óc Mặc Uyên trống rỗng, ôm lấy gương mặt đầy m.á.u, ấm ức : "Con tưởng là thả nó dạo chơi."
"Tưởng cái rắm!" Mặc Thông Thiên giận đến c.h.ế.t, kéo từ đất lên, trừng mắt quát: "Còn mau bắt nó về!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-727.html.]
"Vâng, ..."
Mặc Uyên dám cãi, loạng choạng rời .
"Đáng c.h.ế.t! Con súc sinh nhỏ nhoi, dám đùa giỡn bản tôn! Ta nhất định..." Vừa định thề độc thì Mặc Thông Thiên đột nhiên phát hiện một chuyện kinh hoàng hơn!
Tu vi của lão... thụt lùi!
Từ nửa bước Độ Kiếp cảnh, lão rớt xuống Động Hư tầng chín.
Điều tệ nhất là, dòng m.á.u Thiên Yêu mà lão khó nhọc cướp từ Mặc Thất Thất cũng biến mất!
"Phụt-" Mặc Thông Thiên tức đến mức hai mắt tối sầm, phun một ngụm m.á.u đen.
C.h.ế.t tiệt! Hóa con súc sinh nhắm đến thứ !
"AAAAAA!!!" Mặc Thông Thiên ngửa mặt gào thét: "Con súc sinh ! Bản tôn nhất định sẽ khiến ngươi c.h.ế.t thây!"
Tiếng nổ vang rền ngớt.
Ngọn núi cách đó vài dặm lập tức san thành bình địa.
Các binh sĩ Ma tộc đều kinh hãi, từng thấy Ma Tôn đại nhân nổi giận đến mức !
"Sao thế nhỉ? Chẳng lẽ Ma Tôn đại nhân con lợn đó chơi xỏ ?"
"Ai mà ? , dạo gần đây ngài luôn ở cùng con lợn đó, thật sự chuyện gì..."
"Chậc! Quả là chơi bời hoa mỹ quá..."
Vài binh sĩ Ma tộc trong lúc dám sống c.h.ế.t, xì xào về Ma Tôn.
Ngay giây tiếp theo, đỉnh đầu của họ lìa khỏi cơ thể.
"Bịch!" Một tiếng ngã xuống đất, tất cả đều mất mạng.
Mặc Thông Thiên xuất hiện như một bóng ma bên cạnh xác họ, sắc mặt lão khó coi hơn cả khi ăn phân.
Một cú đạp nát t.h.i t.h.ể chân, lão lạnh giọng: "Đám ngu ngốc, dám bàn tán lưng bản tôn!"
Tiếp đó, giọng lão vang vọng khắp trời đất: "Mau tìm cho ! Cho dù truy đuổi đến chân trời góc biển, cũng bắt con súc sinh đó về! Kẻ nào dám lười biếng, c.h.ế.t ngay tại chỗ!"
Đại quân Ma tộc như phát điên, tản khắp nơi để tìm kiếm.
Trong khi đó, Peppa hóa thành một quả bóng bay, lơ lửng trung, lặng lẽ tiến về di tích Thiên Cung. ...