Liễu Vô Cực tiện tay dựng một kết giới, thò tay túi áo thì Trì Vũ đoán ông định gì, liền thẳng thừng: "Người cần lấy , cần."
"Ơ..." Liễu Vô Cực sững , ngạc nhiên: "Ta còn định đưa ngươi cái gì, ngươi từ chối?"
"Ha ha- Ta hết !"
Nàng tươi, giơ chiếc bao tải lên: "Người định đưa thứ đúng ?"
Quả nhiên, khi trong bao, gương mặt Liễu Vô Cực liền hiện lên biểu cảm giống hệt Bạch Tố ban nãy.
"Đừng hỏi, hỏi chính là vận khí đeo !"
"Ngươi - lúc nào cũng khiến bất ngờ."
Liễu Vô Cực lắc đầu mỉm , giải tán kết giới phất tay: "Đi nghỉ !"
"Dạ-"
Vừa nhắm mắt ghế thì Nguyệt Vô Ngân tiến đến.
Bị đ.á.n.h thức, Trì Vũ đơn giản ném bao tải qua, thèm mở mắt: "Phân cho , nhớ để cho một cái."
Nguyệt Vô Ngân: "... !" Giỏi lắm, ngươi thể hiện ngầu!...
Mấy ngày , cuối cùng cũng trở về địa phận Vân Khê Tông.
Từ xa, thấy một cô bé ôm một thanh tàn kiếm, run rẩy trong cơn gió lạnh.
Cánh thuyền Ngự Phong Phàm hạ xuống, nàng lập tức chạy tới, cúi chào Trì Vũ: "Đệ t.ử bái kiến Sư Tôn!"
"Đứng lên, lên! Đã bao nhiêu , mặt , cần quá câu nệ."
Trì Vũ vội vàng đỡ nàng dậy, đưa tay phủi bụi vạt váy.
Quan sát nàng từ xuống , khuôn mặt lộ nụ hài lòng: "Tốt lắm, nhanh như đạt Trúc Cơ !"
"Vâng, đồ nhi nhất định phụ sự kỳ vọng của Sư Tôn!"
Đậu Nha Thái gật đầu nghiêm túc, giơ thanh kiếm trong tay lên: "Con sẽ dùng thanh kiếm bảo vệ tông môn!"
"Ừm, uổng công dạy dỗ khổ tâm bấy lâu nay!"
Nguyệt Vô Ngân: "..." Hình như ngoài việc truyền đạt vài quan niệm kỳ quái thì ngươi cũng dạy gì khác ?
Nàng thể tiến bộ lớn như , chẳng là nhờ và sư ?
Tất nhiên, lão là một hiểu chuyện, để tránh phá hỏng mối quan hệ sư đồ của .
"Đi thôi!" Trì Vũ nắm tay nàng: "Theo về Thiên Trì Phong, vi sư mang nhiều quà cho ngươi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-750.html.]
"Đa tạ Sư Tôn, nhưng... vị tỷ tỷ tai thú tỉnh , là... chúng thăm nàng ?"
"Ồ? Thất Thất tỉnh ?" Nghe , đều sáng mắt.
Ngay cả con ch.ó đang bẹp đất, Mặc Thông Thiên, cũng vểnh tai lên.
Người tai thú, gọi là Thất Thất!
Chắc chắn là Mặc Thất Thất bắt đến đây !
Không ngờ những lấy mạng nàng.
Tốt lắm! Có vẻ như hy vọng thoát khỏi ma cung lóe lên.
Nghĩ đến đây, cái miệng ch.ó của Mặc Thông Thiên bất giác nở nụ .
"Đi nào, chúng đến thăm nàng ."...
Lúc , Mặc Thất Thất đang ôm con ma thỏ A Ngốc, bên khung cửa sổ, đàn chim bên ngoài một cách ngơ ngẩn.
Đầu óc nàng rối bời, đây là nơi nào? Sao nàng đến đây? Nàng ấn tượng gì.
Chỉ nhớ loáng thoáng, dường như ai đó hứa với nàng điều gì, nhưng nhớ rõ.
Ngay khi cánh cửa phòng đẩy , nàng lập tức dậy, cảnh giác về phía đến.
Khi thấy một nào đó trong đám đông mái tóc màu hồng rực, nàng buột miệng : "Bánh bao của ?"
"Bánh bao? Bánh bao gì?" Nguyệt Vô Ngân ngơ ngác Bạch Tuyết.
"À, chuyện là như ."
Trì Vũ hờ hững giải thích: "Chúng hứa mỗi bữa sẽ cho nàng ba cái bánh bao, thì nàng mới chịu theo chúng ."
Nghe , Mặc Thông Thiên đang chen chúc trong đám đông lập tức mất thăng bằng, suýt nữa thì ngã.
Nếu lúc đang đội lốt ch.ó, lão thật bật dậy cho nàng hai cái tát!
Đường đường là Thất công chúa của Ma tộc, chỉ vì ba cái bánh bao rách nát mà lừa !
Có chút thể diện nào !
Thức ăn của Ma tộc chúng khó nuốt đến ?
"Này-" Theo ám hiệu của Trì Vũ, Bạch Tuyết tình nguyện lấy bánh bao đưa cho nàng.
Một một thỏ, lập tức ăn ngấu nghiến.