Hai ngày .
Đàm Diệu nhận thư bằng m.á.u của hai tên nội gián.
Đọc xong nội dung bên trong, sắc mặt lập tức sa sầm. Hắn vung tay, một quả cầu lửa thiêu rụi bức thư thành tro bụi.
Hắn nhếch miệng lạnh:
"Tốt lắm, Trư Đại Khanh! Ta luôn tin tưởng ngươi, thế mà ngươi dám phản bội ! Chẳng trách bọn chúng thể dễ dàng trốn thoát, hóa là ngươi âm thầm giở trò! Người !"
"Thiên Tôn đại nhân gì phân phó?" Một thuộc hạ tín nhanh ch.óng xuất hiện.
"Đi, lập tức gọi Trư Đại Khanh đến gặp ! Nói rằng chuyện quan trọng cần bàn."
"Dạ!"
Không lâu , sự dẫn dắt của thuộc hạ, Trư Đại Khanh đến động phủ của Đàm Diệu.
Lúc , vẫn hề tai họa sắp giáng xuống, vui vẻ xoa tay tiến lên: "Không Thiên Tôn đại nhân triệu đến gấp như là chuyện gì?"
"Ngồi ." Đàm Diệu mặt biểu cảm, chỉ tay về chiếc ghế bên cạnh.
Hắn đẩy một ly lạnh về phía , nhạt mà như : "Trư lão vì Thánh Hỏa Điện mà lao tâm khổ tứ nhiều năm, ly , kính ngươi."
"Haha-" Trư Đại Khanh lớn, xua tay : "Thiên Tôn đại nhân quá lời . Là trưởng lão, gánh vác công việc cho tông môn là bổn phận của , gì đáng nhắc đến!"
Nói xong, ngửa cổ uống cạn ly lạnh mặt.
"Haha-" Nhìn uống xong ly thêm "gia vị", Đàm Diệu nở nụ quái dị, hỏi: "Trư lão thấy thế nào?"
Không hiểu ý tứ, Trư Đại Khanh chép chép miệng, thật thà đáp: "Trà ngọt mát, uống xong hương vị lưu trong miệng, đúng là khiến thưởng thức thêm."
"Vậy ?" Đàm Diệu xoay xoay chiếc ly tay, sắc mặt đột nhiên biến đổi,"Choang!" một tiếng, ly bóp nát thành bột vụn.
"Vậy nếu rằng trong đó độc thì ?"
"Độc... độc? Haha!" Trư Đại Khanh thoáng sững sờ, đó lớn: "Thiên Tôn đại nhân từ bao giờ cũng đùa ... hự!"
Chưa kịp hết câu thì một cơn đau dữ dội lan đến đan điền, từ mũi trào một dòng chất lỏng ấm.
Hắn đưa tay quệt thử, phát hiện đó là m.á.u!
Hơn nữa, m.á.u còn đen kịt!
"Trời đất!" Trư Đại Khanh bật thốt lên kinh hoàng, giọng run rẩy: "Ngươi... ngươi thật sự bỏ độc!"
" !" Đàm Diệu lạnh lùng : "Ta bao giờ đùa."
"Ngươi!" Trư Đại Khanh phun một ngụm m.á.u đen, hình loạng choạng ngã xuống đất.
Hắn đỏ mắt gào thét: "Ta đối với tông môn luôn trung thành tận tụy, từng hai lòng, tại ngươi hại ?"
"Trung thành tận tụy, từng hai lòng?" Đàm Diệu lạnh, bước lên một bước, giày cứng nện thẳng n.g.ự.c : "Che giấu cũng khá sâu đấy, nhưng tiếc là phận thật của ngươi!"
"Thân phận thật?" Trư Đại Khanh giật : "Ta... còn thể phận gì khác?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-896.html.]
"Haha- Nội gián của Vân Khê Tông!"
"Cái gì!? Ta trở thành nội gián của Vân Khê Tông?" Trư Đại Khanh giận kinh ngạc, giãy giụa chân : "Thiên Tôn đại nhân, ngươi thể lời kẻ khác vu oan giá họa cho ? Rõ ràng là kẻ cố tình hãm hại !"
"Hãm hại ngươi?" Đàm Diệu liếc mắt một cái, chân đạp mạnh thêm: "Hừ! Lần thầy trò Ly Nguyệt trốn thoát, cảm thấy điều kỳ lạ. Giờ xem , nhất định là do ngươi !"
"Quá oan ức! Thiên Tôn đại nhân, oan mà!" Trư Đại Khanh tức hoảng, m.á.u đen ngừng trào từ bảy khiếu.
Hắn run rẩy giơ tay lên trời, hét điên cuồng: "Ta, Trư Đại Khanh, thể thề với trời, chuyện liên quan đến ! Nếu dối nửa lời, trời đ.á.n.h c.h.ế.t !..."
Chưa dứt lời, chỉ "đoàng!" một tiếng sét vang lên, một tia chớp giáng thẳng xuống ngay bên chân .
Trời đất ơi!
Lúc , ngay cả ông trời cũng trêu đùa ? Chỉ nhằm thôi chứ gì?
Trư Đại Khanh suýt chút nữa tức đến mức c.h.ế.t ngay tại chỗ.
"Haha-" Đàm Diệu lạnh, khuôn mặt đầy vẻ chế giễu: "Ngươi xem, ngay cả ông trời cũng tin lời ngươi dối! Trư Đại Khanh, nể tình ngươi theo nhiều năm, cho ngươi một cơ hội.
Nói , kế hoạch tiếp theo của Vân Khê Tông là gì? Nếu ngươi thành thật khai báo, lẽ sẽ tha mạng cho ngươi."
"Chuyện ... mà ?" Trư Đại Khanh oan ức đến tột cùng khi bỗng dưng gán mác nội gián.
Hắn cố sức biện bạch: "Thiên Tôn đại nhân, ngài tin ! Ta thật sự nội gián! Chẳng lẽ ngài quên, năm xưa chính cõng ngài khỏi đống x.á.c c.h.ế.t! Khi đó, suýt nữa cũng mất mạng!"
Tuy nhiên, Đàm Diệu tin lời một chút nào.
Hắn mạnh mẽ vung tay áo: "Hừ! Chuyện đó chẳng qua chỉ là màn kịch của các ngươi, mục đích để lấy lòng tin của ! Mấy trò vặt vãnh , qua mắt ?"
"Ngươi!" Trư Đại Khanh tức giận đến mức phun một ngụm m.á.u đen, độc tố trong cơ thể cũng phát tác, khiến tắt thở ngay tại chỗ.
Linh hồn định bỏ chạy, nhưng ngẩng đầu lên thấy Đàm Diệu triệu hồi Thiên Diễm.
Đàm Diệu bằng ánh mắt trào phúng: "Chạy ! Sao chạy? Để xem ngươi chạy nhanh hơn, Thiên Diễm của nhanh hơn! Linh hồn Thiên Diễm thiêu đốt, hẳn là cảm giác thú vị, ngươi thử ?"
"Ngươi..." Trư Đại Khanh tức giận đến run cả , gào lên: "Đàm Diệu! Ngươi đúng là phân biệt trung gian, tàn bạo vô tình! Ta một lòng theo ngươi, thế mà ngươi đối xử với như ! Năm xưa đúng là mù mắt !"
"Ngươi đừng ở đây những lời vô ích đó nữa. Ta hỏi ngươi cuối cùng! Vân Khê Tông phái ngươi đến đây rốt cuộc mục đích gì? Kế hoạch tiếp theo của chúng là gì? Nếu ngươi khai thật, thể cho ngươi c.h.ế.t một cách nhanh gọn!"
Ánh mắt Đàm Diệu lúc tràn ngập sát ý, rõ ràng mất hết kiên nhẫn.
"Hahaha! Có vẻ ngươi tin chắc là nội gián ?"
Trư Đại Khanh ngửa mặt lớn vài tiếng, ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn:
"Nếu , chẳng còn gì để nữa! nhớ kỹ, hành xử như thế, kết cục của ngươi sẽ chẳng khá hơn là bao!"
"Cùng c.h.ế.t !"
"Ầm-"
Một tiếng nổ lớn vang lên, Trư Đại Khanh dứt khoát tự bạo.