Lão lập tức đổi thái độ kiêu ngạo lúc nãy, hạ giọng : "Ngươi đừng bậy, đừng quên, giữa ngươi và đó thỏa thuận! Ngươi tay với của Thánh Nhân Cung!"
" , quả thật thỏa thuận." Hàn Thiên Nhi gật đầu: "... ngươi quên , thỏa thuận đó một tiền đề? Thánh Nhân Cung các ngươi chủ động gây hấn với !"
"Chúng gây hấn với ngươi khi nào?" Lão Tam tức tối.
"Đầu óc ngươi ngâm nước ?"
Hàn Thiên Nhi lão bằng ánh mắt khinh bỉ: "Đã đ.á.n.h thẳng tông môn của , còn tính là gây hấn? Nói cho ngươi , dù hôm nay g.i.ế.c sạch các ngươi, vẫn lý!"
"Bốp-" Lời dứt, mặt lão Tam xuất hiện một dấu tay mới tinh, m.á.u tươi chảy ròng ròng.
"Nói hợp ý là tát mặt lão t.ử ?"
"Tông môn của ngươi?"
Lão Tam ôm lấy bên mặt tê liệt, nén giận hỏi: "Từ khi nào ngươi thành của Vân Khê Tông?"
"Thế nào? Ta gia nhập tông môn lúc nào còn cần báo cáo ngươi ? Ngươi xứng ?" Hàn Thiên Nhi chút nể mặt, thẳng thừng đáp trả.
"Ngươi..."
"Được ! Đừng ngươi với nữa." Hàn Thiên Nhi cắt ngang lời lão: "Hoặc là ngươi mang của ngươi cút, hoặc là ở đây mãi mãi."
Lão Tam nghiến răng nghiến lợi, tức tối : "Vậy thì thả Lão Bát ! Hắn sắp xong !"
Đáng thương , Lão Bát bóp đến mức trợn trắng mắt, nước dãi chảy dài, trông vô cùng t.h.ả.m hại.
"Ồ- Rác rưởi đúng là mang , đừng bẩn phong thủy bảo địa của ." Hàn Thiên Nhi phẩy tay áo, Lão Bát lập tức quăng bay xa.
"Chúng !" Lão Tam tức tối nghiến răng, xoay rời .
Lão Ngũ đỡ Lão Bát nhanh ch.óng theo : "Tam ca, chẳng lẽ chúng cứ thế chịu nhục mà rút lui ?"
"Vậy ngươi thế nào? Để mạng đây thì ngươi thấy thoải mái hơn ?" Lão Tam lạnh lùng liếc lão.
" mà..."
"Đủ !" Lão Tam cắt ngang, mặt mày u ám: "Nàng thể kiêu ngạo lâu . Đợi Đại ca trở về từ Thiên Ngoại Thiên, mang theo món đồ đó, chúng sẽ tính sổ với nàng !"
Nghe , Lão Ngũ thêm gì nữa, lẳng lặng bước theo .
Khi thấy của Thánh Nhân Cung biến mất, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt các t.ử về phía Hàn Thiên Nhi trở nên vô cùng phức tạp.
Phải rằng, vị Đại trưởng lão hầu như bao giờ xuất hiện trong tông môn.
Nghe đồn, nàng nhận t.ử, cũng quản lý bất cứ việc gì của tông môn, là một nhàn hạ.
Ai mà ngờ , nàng sở hữu thực lực kinh như ! Thật khiến khác mở rộng tầm mắt.
Quay đại điện tông môn, Nguyệt Vô Ngân thở dài một tiếng: "Xem , chúng đắc tội c.h.ế.t với Thánh Nhân Cung ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-923.html.]
Hiếm khi Hàn Thiên Nhi tham gia cuộc trò chuyện: "Dù các ngươi gây hấn, những kẻ giả nhân giả nghĩa đó sớm muộn gì cũng sẽ tới cửa. Bọn họ thể dung thứ cho bất kỳ thế lực nào khả năng đe dọa địa vị của ."
"... Huống hồ, phía Thánh Hỏa Điện còn Thánh Nhân Cung thao túng. Hiện tại, cách duy nhất là mau ch.óng nâng cao thực lực!"
"Không mấy bọn họ giờ ." Nguyệt Vô Ngân ngoài đại điện, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Tính thời gian, chắc cũng sắp về ."...
Hai ngày .
Trì Vũ cùng nhóm của nàng lượt trở về.
May mắn , Đàm Diệu mang theo mảnh vỡ bên mà giấu nó trong động phủ.
Sau khi báo cáo tình hình, Liễu Vô Cực trầm giọng : "Hiện tại ngươi thu sáu mảnh vỡ, còn một mảnh ở trong tay Huyết Tộc. Xem chúng đến Huyết Tộc một chuyến."
Lời dứt thì một t.ử bước bẩm báo: "Bên ngoài sơn môn cầu kiến, là cố nhân của Trì sư tỷ."
"Cố nhân của ?" Trì Vũ buột miệng hỏi: "Ai thế? Nam nữ?"
Đệ t.ử cúi đầu cung kính đáp: "Là nam, tự xưng là hoàng t.ử của tộc Chúc Long."
"Hóa là !" Trì Vũ sờ cằm, sang Nguyệt Vô Ngân: "Đưa , nếu hỏi , cứ bảo ở đây. Dù gì cũng tìm cách từ chối, tuyệt đối đồng ý."
"Lại giở trò gì nữa đây?" Lão Chưởng môn khó hiểu hỏi.
"Đến lúc đó ngài sẽ ." Trì Vũ giải thích, ngoài.
Không lâu , một thiếu niên da trắng, mặc y phục hoa lệ dẫn đại điện.
Hắn cúi chào cung kính: "Hậu bối, Vân Dật, hoàng t.ử tộc Chúc Long, bái kiến Chưởng môn cùng chư vị trưởng lão."
Nguyệt Vô Ngân hiền hòa, phẩy tay: "Không cần đa lễ! Mời ."
"Đa tạ Chưởng môn đại nhân."
Sau một hồi khách sáo, Vân Dật xuống ghế, đưa mắt tìm quanh nhưng thấy bóng dáng Trì Vũ .
"Không tiểu hữu đến từ xa, việc gì?" Nguyệt Vô Ngân thiện hỏi.
Vân Dật khẽ : "Năm xưa ở hạ giới, nhờ đạo hữu Tiểu Trì của quý tông tay cứu giúp, mới thoát khỏi hiểm cảnh. Lần tới đây là để tỏ lòng cảm tạ, chỉ nàng hiện ở ?"
"À, nàng ! Haiz..." Lão Chưởng môn lắc đầu, tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Một tự do phóng túng, theo tổ chức, kỷ luật, tông môn giữ ? Ta cũng giờ nàng ở ."
Lời xong thì Trì Vũ liền truyền âm: "Này, thì , đừng hỏng hình tượng của ?"
"Nói lý xem, câu nào thật?" Lão Chưởng môn đáp nàng qua truyền âm.
"Hừ!" Trì Vũ bĩu môi: "Ngài thành kiến với ! Chỉ Đại sư tỷ của mới thật lòng yêu thương thôi."
"Được , ngươi và nàng yêu . Vậy cần lão phu mai, cho hai ngươi lập tức bái đường thành ?"
Hồng Lăng: "..." Các đấu khẩu thì đấu, kéo gì? Lại còn cố tình để thấy!