Thấy bọn họ điều như , lão giả áo hồng hài lòng gõ nhẹ tay lên bàn: "Vân Khê Tông, các ngươi từng qua ?"
"Đại nhân, ngài đến tông môn dãy núi Vạn Linh đó ?"
" !" Lão giả áo hồng gật đầu, trong mắt lóe lên tia hiểm độc: "Tông môn phong cách ngay thẳng, cả lũ đều là tà tu, kẻ nào cũng tâm địa độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn, thể chấp nhận !
Thánh Nhân Cung chúng vì một lý do mà tạm thời thể tay với chúng. nếu cứ để bọn chúng phát triển, thiên hạ sẽ còn yên ..."
Tộc trưởng Huyết tộc lập tức hiểu ý, vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Điện Chủ đại nhân cứ yên tâm, trảm yêu trừ ma là trách nhiệm của Huyết tộc chúng ! Sau khi dẹp yên trận chiến , chúng sẽ huy động tộc tiêu diệt Vân Khê Tông!"
"Tốt lắm! Có lời của ngươi, yên tâm ." Lão giả áo hồng dậy, vẻ bi thương vì nhân sinh, khẽ thở dài: "Như , thiên hạ sẽ cứu rỗi!"
"Điện Chủ đại nhân lo lắng cho thiên hạ, quả là tấm gương sáng cho chúng noi theo!" Tộc trưởng Huyết tộc tâng bốc, quả quyết : "Vân Khê Tông, Huyết tộc chúng nhất định tiêu diệt! Gà ch.ó tha!"
"Ừm-" Giọng lão giả áo hồng trầm xuống: " cũng chủ quan! Vân Khê Tông vẫn chút thực lực."
Lão đặc biệt nhớ đến Liễu Vô Cực, một nhân vật đáng gờm.
Trong trận chiến vượt cấp, thể miễn cưỡng đ.á.n.h ngang tay với (dù hôm đó cơ thể khỏe, nên tính là thua).
"Điện Chủ đại nhân cứ yên tâm, Huyết tộc chúng vững ở Thượng Giới suốt ngàn năm nay. Nếu ngay cả một tông môn mới thành lập mà còn đối phó nổi, thì chi bằng cả tộc tự sát cho xong!"
"Ngươi lòng tin như là ! Nếu thế, xin cáo từ ." Nói xong, lão giả áo hồng dậy rời .
"Chúng cung tiễn Điện Chủ đại nhân!"
Chỉ đến khi khí tức của đối phương biến mất, tộc trưởng Huyết tộc và các trưởng lão mới dậy.
Hai vị Thất Điện Chủ và Bát Điện Chủ còn ở thì ngẩng cao đầu, mặt đầy vẻ ngạo mạn, bằng nửa con mắt: "Chúng chút mệt, cách hành động thế nào các ngươi tự bàn bạc, gặp chuyện giải quyết nổi, chúng sẽ tay."
Tộc trưởng Huyết tộc gật đầu lia lịa, sang dặn dò tâm phúc: "Nhanh, đưa hai vị đại nhân đến nơi ở nhất! Ngoài , truyền lệnh xuống, bất kỳ ai cũng quấy rầy! Nếu sẽ xử phạt nghiêm khắc!"
"Vâng, sắp xếp ngay!"
"Khoan !" Thất Điện Chủ hói đầu gọi : "Nhớ thu dọn sạch sẽ một chút, mắc chứng ưa sạch, chịu nổi bẩn thỉu! Động phủ hướng về phía nam, cần quá lớn, chỉ cần một trăm tám mươi mẫu là đủ. Bố trí nội thất quy tắc, phép nửa phần lộn xộn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-926.html.]
Bát Điện Chủ cụt tay cũng tiện miệng bổ sung: "Ta thích yên tĩnh, trong phạm vi trăm dặm khác.
Ngoài , là yêu nghệ thuật. Nhớ sắp xếp hai thị nữ xinh hầu hạ, da trắng, giọng êm, nhất định tài năng. Cầm kỳ thi họa, t.ửu thơ ca thông thạo thứ..."
"Chuyện ..." Tâm phúc lập tức lộ vẻ khó xử.
Hắn suýt chút nữa nhịn mà bật : Hai rốt cuộc tới đây gì? Dưỡng lão chắc?
Những yêu cầu còn thể nhẫn nhịn, nhưng điều cuối cùng thì thể thực hiện .
Huyết tộc vốn sinh với làn da đen, tạm bàn đến chuyện đó. Chỉ riêng phần tài nghệ là điều thể đáp ứng! Dù , đạt tiêu chuẩn ít nhất cũng là hoa khôi của một thanh lâu.
Thấy tên tâm phúc đơ tại chỗ động đậy, Thất Điện Chủ nhíu mày, khuôn mặt hiện rõ vẻ hài lòng: "Sao? Chuyện khó lắm ?"
"Đại nhân, điều quả thật..."
Chưa đợi xong thì Bát Điện Chủ tính khí nóng nảy hất tung sa bàn mặt: "Khó ? Vậy thì khỏi luôn !"
Thất Điện Chủ vung mạnh tay áo, hất cằm lên trời: "Ngay cả chút yêu cầu nhỏ nhặt cũng , xem Huyết tộc các ngươi chẳng coi hai chúng là Điện Chủ gì!"
"Đại nhân bớt giận!" Thấy hai nổi giận, tộc trưởng Huyết tộc lập tức bước lên, nở nụ lấy lòng: "Thuộc hạ vô lễ, phật ý đại nhân, mong thứ ."
Nói lão sang lườm tên tâm phúc: "Còn mau sắp xếp theo lời đại nhân !"
" mà..."
"Câm miệng!" Tộc trưởng Huyết tộc quát khẽ, đồng thời truyền âm riêng: "Còn điều cuối cùng, ngươi... mang hai tân của !"
Rõ ràng, để giữ c.h.ặ.t cái đùi của Thánh Nhân Cung, lão bất chấp thứ.
Tâm phúc thấy tộc trưởng , chỉ đành gật đầu: "Vậy, mời hai vị đại nhân theo ."
"Hừ!" Hai hừ lạnh một tiếng theo .