Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 929

Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:41:47
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi màn đêm buông xuống, Vân Dật xếp bằng, tiếng sấm rền rĩ đầu, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, chỉ chốc lát , cơn mưa như trút nước từ trời giáng xuống.

sử dụng linh lực tạo một lớp bảo hộ, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn khiến thấy khó chịu.

Ban đầu, định tạm chịu đựng một đêm, sáng mai sẽ tìm sửa chữa căn nhà - ít nhất cũng mái nhà .

Thế nhưng, trời như trêu chọc . Cơn mưa kéo dài suốt ba ngày ba đêm.

Đêm thứ ba, cơn gió mạnh đến mức quật đổ cả căn nhà cỏ. Đến bình minh, xuất hiện những hạt mưa đá lớn bằng nắm tay rơi xuống, nện lớp bảo hộ linh lực tạo thành những âm thanh đinh tai nhức óc.

"Ta cảm thấy... như đang tự chuốc lấy khổ ?" Vân Dật chán nản lẩm bẩm, hất đám cỏ khô đè , dùng thần thức thăm dò xung quanh.

Không xa lắm, phát hiện một cây cầu với trống bên thể tránh mưa, nước ở đó dường như dâng cao.

Không chút do dự, nhanh ch.óng chuyển chỗ, đến cầu trú ẩn.

Ban đầu, trong lòng vẫn chút oán hận, nhưng khi thấy dấu vết từng sống ở đây, lập tức tự an ủi: Người khác còn thể ở đây, tại ?

Người xưa : "Ăn khổ, mới tu tiên."

Không gì là thể chịu đựng, ở địa bàn của khác, cứ thấp giọng một chút là . ...

Bảy ngày , cuối cùng trời cũng hửng nắng.

Vân Dật đang định lên chủ phong để dò hỏi tin tức, thì thấy ngâm nga một bài hát từ xa vọng .

Khi bước , thấy một đang kéo ch.ó dạo, ai khác chính là hằng mong nhớ - Trì Vũ.

Phải rằng, gần đây tâm trạng của lão Mặc chút nào.

Lão còn kịp hợp tác với Thiên Ma vực ngoại thì kẻ đó c.h.ế.t toi.

Đời cẩu, một nữa mất mục tiêu.

"Cuối cùng ngươi cũng trở !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-929.html.]

Thấy Trì Vũ, Vân Dật mừng rỡ vô cùng, cẩn thận vấp ngã sõng soài đất như ch.ó lội bùn.

"Ngươi gì ở đây?" Trì Vũ kinh ngạc hỏi.

Không giả vờ, nàng thật sự bỏ chỗ ở đàng hoàng để đến Thiên Trì Phong, thậm chí còn ngủ gầm cầu!

"Điều quan trọng!" Vân Dật phủi bụi bẩn , nghiêm túc : "Ta đến đây, là để bàn chuyện quan trọng với ngươi."

"Đi theo ." Trì Vũ gật đầu, dẫn đến động phủ của . ...

Bên trong động phủ, khí còn lạnh lẽo hơn cả gầm cầu ban đêm, khiến Vân Dật kìm mà rùng .

"Nói , tìm chuyện gì?" Trì Vũ tiện tay cầm lấy một bình nước uống đặc chế từ A Phiêu, tự uống ngon lành.

Mùi hương ngào ngạt khiến cổ họng Vân Dật chút khô khan, nhưng cố kiềm chế, mỉm ngượng ngùng: "Trước tiên, cảm ơn ngươi cứu ở Hạ giới..."

"Quà ?" Không đợi hết, Trì Vũ đưa tay .

"Ơ..."

Thấy sững, Trì Vũ nhướng mày, quan sát từ xuống : "Chẳng ngươi cảm ơn ? Chẳng lẽ chỉ suông? Không chút lễ vật nào ?"

Đây là đầu tiên Vân Dật gặp chủ động đòi lễ vật như !

Hắn ho khẽ một tiếng: "Dĩ nhiên là ."

Rồi lấy một chiếc túi trữ vật, đưa tới: "Trong là những vật phẩm quý giá của tộc Chúc Long..."

"Ngươi đến đây là khách, còn khách sáo như gì? Lần đừng như thế nữa nhé." Miệng thì lời , nhưng tay nàng nhanh nhẹn, thấy túi trữ vật lập tức giật lấy.

"Tâm ý của ngươi, nhận . Còn chuyện gì khác ? Nếu thì mời ngươi cho, bận lắm." Trì Vũ mỉm , động tác mời rời .

Nhận lễ đuổi khách, đây là đạo lý gì đây?

Ít nhất cũng nên cho một ngụm nước chứ!

 

Loading...