“Tạ Chiết bóng dáng trong hình , một Ngu Chi gần như vỡ vụn, hai tay buông thõng bên sườn, siết c.h.ặ.t thành nắm đ-ấm, móng tay gần như găm da thịt.”
Hình ảnh đột nhiên biến mất, Tạ Chiết miếng ngọc mỏng đó, đột nhiên giơ tay lên định ném miếng ngọc trong tay , nhưng còn kịp tay thì hình ảnh vốn biến mất hiện nữa.
Sợi dây thừng trói cổ tay Ngu Chi cởi .
Trong hình xuất hiện thêm bóng lưng của một phụ nữ, phụ nữ đó dường như đang thụp xuống mặt Ngu Chi.
Tạ Chiết thấy phụ nữ đó hỏi:
“Ngu Chi, cô đem lòng yêu Chúc Tri Lễ ?”
Ngu Chi co ro trong góc khung hình, lời phụ nữ đó, nàng đầu tiên là gật đầu, đó lắc đầu:
“Lúc nhỏ thích, bây giờ thích.”
Tạ Chiết cảm thấy linh hồn đang lăng trì.
Đám đó dám cho Ngu Chi uống cỏ Thổ Chân.
Cỏ Thổ Chân, cỏ Thổ Chân, tên là , canh thu-ốc nấu từ loại cỏ đó khi cho uống sẽ khiến đó rơi trạng thái mặc sai bảo, hỏi gì đáp nấy, hơn nữa những gì đáp đều là lời thật lòng.
loại cỏ đó cũng ảnh hưởng lớn tới c-ơ th-ể con , nhiều khi dùng cỏ Thổ Chân c-ơ th-ể sẽ trở nên suy yếu, ốm đau liên miên.
“Vậy là cô đem lòng yêu Tạ Chiết?”
Người đó hỏi.
Ngu Chi bĩu môi, gì.
Không qua bao lâu, Tạ Chiết thấy đó mở miệng hỏi A Chi của :
“Nếu cô đem lòng yêu Tạ Chiết, tại đối xử với như ?”
“Đối xử với Tạ Chiết, mới thể về nhà.”
Tạ Chiết thấy Ngu Chi khẽ .
Chương 52 “Nàng ch-ết , g-iết nàng.”
Năm mươi hai
Nghe thấy câu trả lời của Ngu Chi, Thôi Cửu Nương sững .
lúc nàng đang ngẩn ngơ thì tiếng gõ cửa, đẩy cửa là một ma tu:
“Bên đang hối thúc , gửi miếng ngọc mỏng cùng với bức thư.”
Thôi Cửu Nương niệm chú, một miếng ngọc mỏng hiện giữa trung nàng đưa tay ma tu đó.
Đợi ma tu đó xa , Thôi Cửu Nương mới đóng cửa , tới mặt Ngu Chi.
Ngu Chi vẫn co ro trong góc, đuôi mắt ửng hồng.
Thôi Cửu Nương nàng, trong giọng mang theo chút nghi hoặc:
“Cô tiếp cận Tạ Chiết, đối xử với Tạ Chiết đều là vì để về nhà ?”
Ngu Chi khẽ lắc đầu:
“Ta về nhà nên thể trở thành thê t.ử của Tạ Chiết.”
Là vì trở về thế giới của chính nên mới thể trở thành thê t.ử của Tạ Chiết.
Chứ vì thích Tạ Chiết nên trở thành thê t.ử của .
“Vậy cô đúng là đáng thương.”
Thôi Cửu Nương rũ mắt khẽ .
Yêu một chẳng thể coi là trong sạch bình thường, một kẻ sắp điên yêu thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-khong-muon-cong-luoc-nua/chuong-139.html.]
Ánh mắt Thôi Cửu Nương Ngu Chi thế mà mang theo vài phần thương hại.
Cũng d.ư.ợ.c hiệu của cỏ Thổ Chân tan mấy phần, Thôi Cửu Nương cúi ghé sát tai Ngu Chi, nhỏ giọng :
“Chỉ tiếc là chắc cô gặp Tạ Chiết nữa , còn những lời cũng đừng mặt Văn Nhân công t.ử.”
Ngu Chi những gì khi uống bát canh thu-ốc đó.
Đợi đến khi nàng tỉnh táo , Thôi Cửu Nương trong phòng cũng còn ở đó nữa, nếu nhờ cơm nước đưa tới đúng giờ đúng giấc mỗi ngày, Ngu Chi còn nghi ngờ đám trong thành Quan Lăng quên bẵng sự tồn tại của một con tin như nàng .
Về phần Chúc Tri Lễ, Ngu Chi cũng gặp .
Chỉ là những món đồ chơi nhỏ gửi tới cùng với cơm nước để Ngu Chi giải khuây thỉnh thoảng phá vỡ ảo tưởng của nàng một cách thương tiếc.
Ngay cả khi Chúc Tri Lễ từng một chuyện, Ngu Chi vẫn thường xuyên thẫn thờ.
Tại như chứ, rõ ràng là những cùng lớn lên, tại ngay từ đầu lừa dối nàng?
Chớp mắt một cái, Ngu Chi đưa tới thành Quan Lăng gần bảy ngày .
Và đây cũng là đầu tiên Chúc Tri Lễ xuất hiện mặt Ngu Chi.
Ngu Chi thực sự dây dưa gì với Chúc Tri Lễ, nhưng Chúc Tri Lễ của hiện tại rõ ràng là vị sư cái gì cũng theo Ngu Chi, chuyện gì cũng của đây nữa .
Ngay cả khi Ngu Chi mở lời mời về , vẫn bước phòng một cách mạnh mẽ với một tư thế thể kháng cự.
“Ta sai chuẩn lẩu.”
Chúc Tri Lễ ngẩng đầu lên, dải lụa trắng che mắt tháo , đôi mắt vốn đẽ giờ phủ một lớp màng trắng nhạt.
Nhát đao đó suýt chút nữa khiến Chúc Tri Lễ mù lòa, tuy ngay đó đắp linh d.ư.ợ.c nhưng vẫn còn khá nghiêm trọng.
Bây giờ mắt Chúc Tri Lễ phủ một lớp màng trắng nhạt, vật cũng rõ ràng.
Kéo theo đó là khi Ngu Chi cũng chút mờ mịt.
“Ngày mai chịu chút ấm ức .”
Chúc Tri Lễ xuống đối diện Ngu Chi, ma tu mang nồi lẩu theo lệnh của tới, các món ăn đều là những thứ Ngu Chi thích.
Ngu Chi các món ăn bàn, động đũa.
Còn Chúc Tri Lễ thì cầm đôi đũa tre, gắp một miếng thịt bò tươi cho nồi lẩu.
Bây giờ ở thành Quan Lăng , thịt bò tươi đúng là hàng hiếm.
Thịt bò khi nhúng chín cuộn , miếng thịt màu hồng nhạt đọng nước canh b-éo ngậy.
Chúc Tri Lễ đặt miếng thịt bò tới mặt Ngu Chi:
“Qua ngày mai, A Chi, tất cả sẽ kết thúc thôi.”
“Kết thúc?”
Ngu Chi miếng thịt bò mặt cũng cầm đũa lên, ăn thì phí:
“Kết thúc cái gì?
Nạn ma tu kết thúc là cái gì khác?”
Chúc Tri Lễ thấy Ngu Chi động đũa, nụ mặt đậm thêm hai phần, lông mày dãn , trong đôi mắt càng hiện lên sự dịu dàng nồng đậm thể xua tan.
“Tất cả thứ.”
Chúc Tri Lễ thấp giọng , “Nạn ma tu, danh hiệu yêu nữ , và cả Tạ Chiết kẻ khiến và trở nên xa cách.”
Ngu Chi khẽ nhíu mày, động tác cầm đũa khựng :
“Các định gì Tạ Chiết?”