Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 190

Cập nhật lúc: 2026-03-31 16:39:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tạ Chiết ừ một tiếng.”

 

“Khi cứu Di Tinh thuận tay bắt Trần lão gia và một t.ử Thương Vũ Tông về, chuyện lâu như vẫn luôn để ý tới bọn họ, đột nhiên nhớ nên xem họ một chút."

 

“Đệ t.ử Thương Vũ Tông?"

 

“Dường như tên là..."

 

Tạ Chiết nheo mắt, đuôi mắt dường như nhiễm màu đỏ, khựng hồi lâu mới nhớ tên đó, “Lý Ngọc Sơn, là đại đồ của Văn Nhân Khai Kí."

 

Ngu Chi dậy từ giường, nàng Tạ Chiết:

 

gặp Lý Ngọc Sơn một lát."

 

Có lẽ Thương Vũ Tông sẽ Chúc Tri Lễ rốt cuộc đang việc cho ai.

 

Ánh mắt Ngu Chi lóe lên, nàng đột nhiên ngước mắt Tạ Chiết:

 

nhớ lúc từng luôn cảm thấy lưng Văn Nhân Vũ còn một khác tồn tại, đó là ai ?"

 

Tạ Chiết Ngu Chi hỏi đến mức sững sờ, cúi đầu Ngu Chi:

 

“Cái gì?"

 

Ngu Chi liếc Tạ Chiết một cái, nàng giơ khuỷu tay lên khẽ đụng vai Tạ Chiết:

 

khi ch-ết phát hiện thêm điều gì ?"

 

Tim Tạ Chiết run lên vô cớ, cụp mắt xuống:

 

“Không ."

 

Ngu Chi liền thở dài một tiếng:

 

“Vậy thì vẫn gặp Lý Ngọc Sơn một lát, thôi, chúng ngay bây giờ."

 

“Bây giờ?"

 

Tạ Chiết dường như chút ngạc nhiên, vài phần lơ đãng.

 

Ngu Chi Tạ Chiết một cách khá kỳ quái:

 

“Sao , mệt ?"

 

Tạ Chiết lắc đầu:

 

“Nơi nhốt bọn họ..."

 

Tạ Chiết khựng , mặt, “Có lẽ nàng sẽ sợ."

 

Ngu Chi nhanh nhẹn bò dậy, nàng tìm một chiếc áo choàng bọc kín mít, thấy lời Tạ Chiết nàng vài phần nghi hoặc ngước mắt :

 

“Sợ?"

 

Ngu Chi đến bên cửa, nàng lắc đầu :

 

“Nếu thể tìm thấy đó thì sẽ sợ, dù cũng là ai đang rình rập chứ."

 

“Hết tới khác cứ đem cái mũ ma tu tác loạn chụp lên đầu ."

 

Ngu Chi hừ lạnh một tiếng, ánh trăng vương nàng, “Thật sự là vô cùng... phiền phức."

 

Ngu Chi ngoài vài bước mới phát hiện Tạ Chiết vẫn theo kịp.

 

Nàng chút nghi hoặc Tạ Chiết:

 

“Sao ?"

 

Tạ Chiết lắc đầu, theo bước chân Ngu Chi.

 

“Sao trông cứ hồn xiêu phách lạc ?"

 

“Chỉ là nhớ đến một chuyện thôi."

 

Tạ Chiết trầm giọng , mở lời đ-ánh trống lảng, “Tên phú hộ họ Trần và Lý Ngọc Sơn nhốt ở thủy lao, nếu nàng hỏi Lý Ngọc Sơn chuyện gì, sẽ gọi đưa tới, nơi như thủy lao..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-khong-muon-cong-luoc-nua/chuong-190.html.]

 

“Tạ Chiết, trẻ con, một chút cũng chịu đựng ."

 

Ngu Chi Tạ Chiết, khẽ gật đầu, “Đi thôi, chúng đến thủy lao gặp vị Lý Ngọc Sơn đó một lát."

 

Tạ Chiết kiên trì thêm nữa, dẫn Ngu Chi theo hướng ánh trăng rọi xuống.

 

Chỉ là thần sắc vẫn vài phần thẫn thờ, giống như ký ức nào đó bao vây lấy .

 

Thủy lao ở phía đông ngôi làng.

 

Đi về phía đông, Ngu Chi cảm nhận rõ ràng tuần tra đông lên ít.

 

Không là vì nàng bên cạnh Tạ Chiết , những Long tộc đó từ xa thấy họ đều dạt , chỉ hành lễ từ xa.

 

Lối thủy lao ẩn một gốc liễu rủ.

 

Tạ Chiết cúi thủy lao , Ngu Chi học theo dáng vẻ của nhảy trong.

 

Vừa mới thủy lao thể cảm nhận luồng khí lạnh ẩm ướt từ phía ùa lên, bên tai cũng là tiếng nước nhỏ tí tách.

 

Tạ Chiết nắm lấy tay Ngu Chi, trong lòng bàn tay linh khí ấm áp tràn c-ơ th-ể Ngu Chi.

 

Ngoại trừ lúc mới bắt đầu nàng cảm nhận cái lạnh, đó liền cảm thấy lạnh lẽo nữa.

 

Thủy lao nhốt quá nhiều , thẳng đến cuối cùng, hai phòng giam liền kề mỗi phòng giam nhốt một .

 

Một trong đó trông vẻ hốt hoảng, tóc tai xõa xuống che kín mặt, thấy tiếng bước chân liền thu góc, miệng lẩm bẩm điều gì đó.

 

Một khác tự nhiên là treo trung, bộ đồ tù trắng toát trông vẻ trống trải, như thể bên chỉ còn một bộ xương khô.

 

Phía là những giọt nước chậm rãi chảy xuống, từng giọt từng giọt rơi mạnh lên đó.

 

Ngu Chi dừng ngoài phòng giam, nàng ngước mắt đang treo đó, ánh mắt lóe lên:

 

“Lý Ngọc Sơn?"

 

Người treo đó dường như thấy gọi tên , chậm rãi ngẩng đầu lên, để lộ một gương mặt g-ầy gò như bộ xương khô.

 

Ngu Chi chằm chằm đó, khẽ nhíu mày.

 

Người nàng từng gặp.

 

Theo dòng thời gian mà , hai năm khi nàng cùng Chúc Tri Lễ quét mộ, Ngu Chi từng gặp mộ của Chúc Tri Lễ.

 

Chương 68 (Nhị):

 

◎ “Sư đều nỗi khổ tâm, từng nghĩ đến việc tổn thương ." ◎

 

Sáu mươi tám

 

Lý Ngọc Sơn treo ở đó khi rõ mặt Ngu Chi, thần sắc mặt thoáng qua một tia biến đổi.

 

Ngu Chi màng đến mặt đất lầy lội, một bước bước phòng giam, nàng đến mặt Lý Ngọc Sơn, ngước mắt :

 

“Ngươi nhận ."

 

Lý Ngọc Sơn đáp, chỉ chậm rãi nâng mí mắt Ngu Chi.

 

Khi nâng mí mắt lên, Ngu Chi dọa đến mức lùi liên tiếp ba bốn bước, cho đến khi lưng nàng đ-ập l.ồ.ng ng-ực Tạ Chiết mới khựng .

 

Mắt của Lý Ngọc Sơn mọc đầy gai xương.

 

Gai xương trắng muốt mảnh như kim bạc đ-âm xuyên qua mí mắt mỏng manh.

 

Cuối gai xương ngả đen, rõ là vết m-áu khô là da thịt thối rữa.

 

Còn trong mắt trái của Lý Ngọc Sơn những văn văn màu đỏ thẫm phức tạp.

 

Bây giờ Lý Ngọc Sơn chính là dùng con mắt trái quỷ dị đó chằm chằm Ngu Chi.

 

Ngu Chi nửa dựa Tạ Chiết, miễn cưỡng vững hình, l.ồ.ng ng-ực nàng một trái tim đ-ập thình thịch, sắc mặt cũng trắng vài phần.

 

Lý Ngọc Sơn dường như đắc ý phản ứng của Ngu Chi, đột nhiên vươn về phía , sợi xích kêu leng keng.

 

 

Loading...