Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 249
Cập nhật lúc: 2026-03-31 16:43:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu như thì còn ai thể nhớ cái gọi là tông môn đầu nữa đây……”
Hơi thở của Văn Nhân Vũ mỗi lúc một nặng hơn, nhưng mặt thể biểu lộ chút nào.
Tạ Chiết thong dong mặt, qua một hồi mới khẽ một tiếng, đầu dặn dò Long tộc đang gác cách đó xa:
“Đi mời Phượng Chủ qua đây."
Khóe miệng Văn Nhân Vũ kéo một nụ khó coi.
Trận loạn Sát Địa năm đó tuy bàn tay của họ nhưng kẻ xông pha phía là một tông môn nhỏ và tán tu.
Vì khi gặp Phượng Chủ, Văn Nhân Vũ lo lắng sẽ gợi thù hận cũ.
Hắn cụp mắt xuống, đang suy nghĩ điều gì.
Rất nhanh, Long tộc nhận lệnh tìm Phượng Nghi trở .
Văn Nhân Vũ ngước mắt , phía Long tộc đó là một nữ t.ử mặc váy xanh nhạt.
Nữ t.ử đó tóc trắng, giữa đôi lông mày mang theo khí độ của kẻ bề .
Nữ t.ử đó trông giống với Phượng Chủ trong ấn tượng và tưởng tượng của Văn Nhân Vũ.
Người đó đoan trang, ngược còn mang theo mấy phần phong trần.
“Tạ Chiết, tộc Phượng Hoàng hiện tại đang dồn đống bao nhiêu việc, mèo mả gà đồng nào cũng đến gặp ?"
Giọng của Phượng Nghi mang theo chút bất mãn, ánh mắt bà lướt qua Văn Nhân Vũ.
Sống lưng Văn Nhân Vũ cứng đờ trong chớp mắt.
Ánh mắt Phượng Nghi giống như đang một con , mà giống như đang một hạt bụi.
Có lẽ đối với những tộc quần còn lưu giữ huyết mạch Thần tộc như họ mà , nhân tộc và lũ kiến cỏ, hạt bụi thế gian chẳng gì khác biệt.
“Vị là Tông chủ của tông môn Thương Vũ, Văn Nhân Vũ."
Tạ Chiết , liếc bên cạnh đang gần như kìm nén nổi cảm xúc, nhẹ giọng , “Đứng đầu bảy đại tông môn, cũng là từng canh giữ Sát Địa ."
Phượng Nghi đột ngột ngẩng đầu, bà mắt Tạ Chiết.
Từ trong đôi mắt của Tạ Chiết, bà câu trả lời mà mong .
Nếu là Phượng Nghi của , bà trực tiếp vung đao c.h.é.m ch-ết Văn Nhân Vũ .
Chỉ tiếc là thời gian trôi qua, dù Phượng Nghi vẫn còn mấy phần phong trần nhưng vẫn học cách lấy đại cục trọng.
Bà khẽ cụp mắt, cảm xúc đảo quanh trong hốc mắt một vòng, cuối cùng khi rơi Văn Nhân Vũ còn chút tình cảm riêng tư nào.
“Những năm đa tạ Văn Nhân ."
Trọng âm phân bổ đều từng chữ.
Văn Nhân Vũ nhếch môi:
“Phượng Chủ quá lời , Long tộc và tộc Phượng Hoàng hiện tại xuất thế, Sát Địa đương nhiên trả cho các vị, nếu gì cần đến thì tông môn Thương Vũ nhất định sẽ từ chối."
Phượng Nghi xua tay ngắt lời Văn Nhân Vũ:
“Những chuyện khác thì gì, chỉ đám Ma tộc trong vực sâu ……"
Tim Văn Nhân Vũ thót lên một cái.
Ma tộc ở vực sâu Sát Địa, những ma tu mà thể điều khiển chính là trốn từ vực sâu Sát Địa, chỉ là tại những ma tu trốn đó dường như trở thành những cái vỏ rỗng, chỉ còn một ma khí.
Văn Nhân Vũ dùng nhiều để thí nghiệm, cuối cùng tìm cách truyền ma khí c-ơ th-ể tu sĩ bình thường khiến họ chuyển hóa thành ma tu.
Trước ma tu loạn, tông môn Thương Vũ cứu ít thoát khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng, danh tiếng càng thêm vang dội.
Vị Phượng Chủ lên tiếng nhắc đến chuyện gì khác mà nhắc đến Ma tộc, chẳng lẽ là phát hiện điều gì ?
Trán Văn Nhân Vũ rịn một lớp mồ hôi mỏng, cũng may những lời tiếp theo của Phượng Nghi khiến thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-khong-muon-cong-luoc-nua/chuong-249.html.]
“Hiện tại tộc Phượng Hoàng và Long tộc nhân thủ mấy dư dả, mong phái một tu vi thâm hậu đến quét dọn vực sâu Sát Địa một nữa, tránh cho Ma tộc hoặc lối thoát nào ẩn nấp trong bóng tối."
Phượng Nghi .
“Đó là lẽ đương nhiên."
Văn Nhân Vũ chắp tay, sang Tạ Chiết, “Long chủ gì cần dặn dò ?"
Tạ Chiết Văn Nhân Vũ, nhếch môi :
“Những chuyện khác thì gì, chỉ là thời gian tới khi thành , mong nhất định dành thời gian đến dự lễ."
“Thành…… thành hôn?"
Văn Nhân Vũ sững sờ, ngước mắt Tạ Chiết, trong mắt lóe lên một tia vui mừng, “Là…… là vị tiểu t.ử của tông môn Ly Nguyệt đó ?"
Tạ Chiết gật đầu.
Văn Nhân Vũ liên tục nhận lời, chờ đợi chính là giây phút .
Đợi đến khi Văn Nhân Vũ đẩy xe lăn rời , Phượng Nghi mới cau mày Tạ Chiết:
“Ngươi thành hôn với nhân tộc đó ?"
Tạ Chiết Phượng Nghi gì, nhưng ý tứ rõ ràng.
Phượng Nghi cau mày:
“Tạ Chiết, ngươi……"
Tạ Chiết lắc đầu ngắt lời Phượng Nghi:
“Đến lúc đó cô sẽ nhớ thôi.
Chỉ là bây giờ."
Phượng Nghi định gì đó nhưng Tạ Chiết chặn .
Bà chằm chằm mặt một hồi lâu, giọng mới vang lên:
“Long tộc và tộc Phượng Hoàng tái hiện thế gian, hôn lễ của Long chủ đương nhiên thể sơ sài, tuy mấy thích ngươi nhưng đây là chuyện vinh cùng vinh nhục cùng nhục, gì cần giúp đỡ thì ngươi cứ việc ."
Tạ Chiết Phượng Nghi, một tiếng:
“Vậy thì sẽ khách sáo nữa."
Phượng Nghi lườm Tạ Chiết một cái, bà ngẩng đầu hiệu mặt cứ việc .
Giọng của Tạ Chiết vang lên nữa:
“Ta những sợi lông Phượng Hoàng rụng xuống của tộc Phượng Hoàng các cô đều thu gom , là lông Phượng Hoàng rụng xuống của mấy con Phượng Hoàng trong hàng trăm năm mới thể dệt thành một bộ giá y."
“Ta mời thêu nương khéo tay nhất của tộc Phượng Hoàng dệt cho vợ một bộ giá y độc nhất vô nhị đời."
Phượng Nghi nghẹn lời suýt nữa thì thở nổi, bà Tạ Chiết, ánh mắt lóe lên.
Giá y dệt bằng lông Phượng Hoàng vô cùng quý giá, ngay cả tộc Phượng Hoàng thành hôn cũng hiếm khi thấy ai mặc giá y dệt bằng lông Phượng Hoàng.
Chỉ điều lời nãy của , hiện tại Phượng Nghi đành nghiến răng đồng ý:
“Hôn kỳ của ngươi định khi nào để còn sắp xếp nhân thủ."
“Ba tháng ."
Tạ Chiết .
“Ba tháng?!"
Phượng Nghi kinh ngạc, “Tạ Chiết, ngay cả giá y thông thường nếu tinh xảo một chút cũng mất nửa năm trời, huống hồ đó là dệt bằng lông Phượng Hoàng, thuộc lông Phượng Hoàng thành sợi , thời gian ba tháng……"
Giọng của Phượng Nghi càng lúc càng nhỏ, bà Tạ Chiết, qua một hồi lâu mới nghiến răng :
“Được, ba tháng."