Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-03-31 16:05:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cảm ơn tiểu thiên sứ Mộc T.ử tưới 1 bình dung dịch dinh dưỡng;

 

Cảm ơn ủng hộ, sẽ tiếp tục cố gắng!

 

Tên chương:

 

【Bây giờ, đang ở đây cho cá của ăn.】

 

Chương 27 (Số thứ tự trong tiểu thuyết, ứng với chương 60):

 

“Lời của Chúc sư ý gì?"

 

Tạ Chiết cúi đầu, thong thả giơ tay gắp một đũa rau từ trong nồi lẩu , vẻ say xỉn còn thấy nửa phần.

 

Vẻ ôn hòa khi Ngu Chi và Hà Mãn Từ lúc nãy biến mất sạch sành sanh.

 

Hai đàn ông hai bên trái lạnh lùng.

 

“Đối với A Chi, chẳng qua chỉ là lạ nhặt bên đường thôi."

 

Chúc Tri Lễ thẳng dậy, sang Tạ Chiết, giọng hạ thấp nhưng vẫn đảm bảo Tạ Chiết thể rõ từng chữ , “Ta và A Chi quen từ thuở nhỏ, thanh mai trúc mã.

 

Tạ Chiết, lấy cái gì mà tranh với ?"

 

Đôi đũa tre trong tay Tạ Chiết bỗng chốc gãy đôi.

 

Ngu Chi hề khi nàng về phòng, hai vốn dĩ trông vẻ chấp nhận một nữa trở nên kiếm bạt cung trương (căng thẳng như cung sắp b-ắn).

 

Lúc nàng tỉnh dậy là ngày cuối cùng của năm nay .

 

Ngày cuối cùng hàng năm ở Ly Nguyệt Tông, ngoại trừ những xuống núi thăm cha , tất cả đều sẽ tụ tập ăn một bữa tối thịnh soạn.

 

Trước bữa tối, ai nấy đều bận rộn với ít việc lặt vặt.

 

Ngu Chi cũng .

 

Sau khi tỉnh dậy nàng liền đơn giản chải chuốt một chút, xách một cái túi vải nhỏ đến con đường núi nơi Minh Viễn nhặt nàng.

 

Cuối con đường núi là một cây hòe.

 

Ngu Chi dừng cây hòe, nàng mở túi vải nhỏ trong tay , bên trong là những lá thư xếp ngay ngắn.

 

“Con sống , đừng lo lắng."

 

Ngu Chi xổm xuống, những ngọn lửa đang nhảy nhót l-iếm láp từng lá thư một, ánh lửa soi rõ con ngươi của Ngu Chi, chiếu lên khuôn mặt nàng ửng hồng, “Chuyện về cuối cùng cũng manh mối ..."

 

Giọng thiếu nữ nghẹn , dường như chút nức nở.

 

Chỉ là khi nàng mở miệng nữa, sự nức nở đó còn nửa phần, chỉ còn nụ nhạt.

 

“Có lẽ, con sẽ sớm gặp thôi."

 

“Gặp ai cơ?"

 

Giọng nam đột ngột vang lên khiến Ngu Chi giật lảo đảo, suýt nữa thì ngã xuống đất.

 

Quay đầu về phía phát tiếng , con đường núi gồ ghề Tạ Chiết đang đó.

 

Ngu Chi giơ tay vỗ vỗ ng-ực, trái tim dọa cho suýt nhảy ngoài cuối cùng cũng bình một chút:

 

“Sao ở đây?"

 

Tạ Chiết chằm chằm Ngu Chi, nhấc tay hiệu cho Ngu Chi hai con thỏ tuyết đang ôm trong tay.

 

Ngu Chi về phía Tạ Chiết, nàng thò đầu hai con thỏ tuyết đó:

 

“Là hai con gửi nuôi ở nhà Cố nương t.ử ?"

 

Tạ Chiết đáp một tiếng, tùy tiện nhét thỏ tuyết lòng Ngu Chi, tự lôi từ trong lòng một gói giấy dầu, bên trong đựng những miếng bánh ngọt màu trắng.

 

“Cố nương t.ử đấy."

 

Tạ Chiết , thấy Ngu Chi hồi lâu nhận, nhét gói giấy dầu lòng nàng.

 

Ngu Chi rũ mắt những miếng bánh trong gói giấy dầu, méo mó vẹo vọ, trông giống điểm tâm do thường xuyên ở trong bếp .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-khong-muon-cong-luoc-nua/chuong-60.html.]

Đang lúc nàng chút nghi hoặc định hỏi thêm gì đó thì giọng của Tạ Chiết vang lên nữa.

 

“Ngu Chi, lúc nãy gặp ai cơ?"

 

Ngu Chi nghẹn lời, nàng ngẩng đầu lên, đuôi mắt vẫn còn đỏ vì nỗi nhớ .

 

“Ta gặp..."

 

Ngu Chi dừng một chút, “Gặp cha ."

 

Cũng cái tai của Tạ Chiết mọc kiểu gì mà lúc nãy hai rõ ràng cách một xa như cũng thấy tiếng lầm bầm thấp thỏm của nàng.

 

Vì mang theo chút giận dỗi, Ngu Chi ngước mắt lườm Tạ Chiết một cái.

 

“Năm mới, nhiều sư sư tỷ đều về nhà đoàn tụ với , thấy cảnh nhớ nên mới đến đây đốt vài lá thư, ?"

 

“Ngu Chi, tại nhớ nhung những bỏ rơi chứ?"

 

Tạ Chiết bên cạnh Ngu Chi, nghiêng đầu đường nét khuôn mặt của thiếu nữ, “Họ vứt bỏ nhưng đang nhớ nhung họ."

 

“Họ hề bỏ rơi ."

 

Ngu Chi rũ mắt, tay vuốt ve lông lưng thỏ tuyết, “Ta họ quan tâm , đang đợi về nhà."

 

Dường như thấy Tạ Chiết còn định hỏi tiếp, Ngu Chi vội vàng lên tiếng cắt ngang lời :

 

“Sao tự nhiên hôm nay nghĩ đến chuyện đến nhà Cố nương t.ử ?"

 

“Thỏ tuyết là của , thể cứ để khác nuôi mãi ?"

 

Tạ Chiết , bước chân nhanh hơn một chút, Ngu Chi, “Đừng quên lòng của Cố nương t.ử, nhớ ăn bánh ."

 

Ngu Chi ừ một tiếng, chạy nhỏ đuổi theo bước chân Tạ Chiết.

 

Hai một một về phía sườn núi.

 

Cũng từ lúc nào, những thứ vốn dĩ Ngu Chi đang cầm đều sang tay Tạ Chiết hết.

 

Trong sân, ngoài sân của Ngu Chi đều dán những câu đối màu đỏ.

 

Thấy hai cùng sân, Hà Mãn Từ chút ngạc nhiên:

 

“Hai đứa sáng sớm thế ?"

 

Ngu Chi đầu tiên gọi một tiếng sư tỷ, đó kéo kéo cánh tay Tạ Chiết, hiệu cho Hà Mãn Từ hai con thỏ tuyết đang ôm.

 

Nhìn thấy thỏ tuyết, mặt Hà Mãn Từ thoáng qua vẻ thấu hiểu, nhưng ngay đó chút tiếc sắt thành thép (tiếc nuối vì đó cố gắng) :

 

“A Chi, đó, thực sự là mèo ham ăn quá .

 

Hôm nay còn thể thiếu món ngon ?

 

Cứ nhất thiết sáng sớm bắt thỏ tuyết về ăn, hôm nay sư bá Quách thời gian giúp chế biến thỏ tuyết chứ."

 

Ngu Chi ngẩn , nàng quên khuấy mất chuyện chứ.

 

Tạ Chiết nàng, chẳng lẽ Hà Mãn Từ ?

 

Ngu Chi đây bắt thỏ tuyết bao giờ là để nuôi, mà là để ăn thịt.

 

Chuyện mà để Tạ Chiết thì hình tượng đóa hoa trắng nhỏ lương thiện của nàng chẳng sẽ giảm sút nghiêm trọng .

 

Ngu Chi vội vàng mở miệng:

 

“Hai con ăn!

 

cứu , nuôi chúng!"

 

Vừa nàng sang Tạ Chiết.

 

ánh mắt chạm bắt gặp ánh mắt của Tạ Chiết.

 

Ánh mắt Ngu Chi lóe lên, đó giơ tay, vô cùng trân trọng ôm con thỏ tuyết nhỏ lòng, nhấn mạnh nữa:

 

“Hai con sẽ nuôi nấng thật ."

 

 

Loading...