Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài - Chương 276: "ngươi Hài Lòng Chưa?"

Cập nhật lúc: 2026-03-15 16:28:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đợi đến khi tất cả các thế gia lượt tiến hội trường xong xuôi, đám Diệp Kiều mới giải phóng để yến tiệc. Họ tìm một vị trí hẻo lánh, năm mượn chỗ trốn quan sát các thế gia và đích hệ đến tham dự tiệc mừng công .

 

"Người của Trường Minh Tông ?" Sau khi tất cả đến đông đủ, Sở Hành Chi tìm nửa ngày cũng chẳng thấy bóng dáng đám Diệp Kiều .

 

"Ở đằng kìa." Chúc Ưu chỉ về phía vị trí cuối cùng, năm cái đầu đang chụm với đang bàn bạc cái gì. Trong tiệc mừng công, ánh mắt hung tợn của Bát Đại Gia như xuyên thủng , mà tâm thái bọn họ vẫn như thế, quả thực khiến bội phục thôi.

 

Diệp Thanh Hàn ngạc nhiên, nhàn nhạt : "Ta cứ tưởng bọn họ sẽ lên phía để chơi trội chứ."

 

Chúc Ưu lắc đầu: "Vốn dĩ việc xúi giục nhiều đích hệ bỏ như chiếm lý , lúc mà còn chim đầu đàn, sợ đám lão già ghi thù bọn họ chắc?"

 

Lần chuyện đích hệ Bát Đại Gia gọi cũng chẳng vấn đề của một Diệp Kiều. Bát Đại Gia rõ ràng nghĩ như .

 

Từng một sắc mặt âm trầm c.h.ế.t, dường như giây tiếp theo sẽ đập bàn dậy, tiến hành một màn hưng sư vấn tội.

 

Trên tiệc mừng công, bày biện bàn ngoài linh quả thì là linh t.ửu, năm đang câu câu chăng bàn bạc về sự việc .

 

"Ta đến giờ vẫn thông suốt mục đích của Yêu tộc , rốt cuộc bọn chúng đang giở trò quỷ gì?"

 

"Nếu hỏi cho rõ thì chỉ thể tìm Vân Thước. Vân Thước Tiểu sư thúc mang , Tiểu sư thúc chẳng chịu gì với chúng cả." Diệp Kiều chuẩn xác chọc đũa quả linh quả.

 

Minh Huyền dùng đũa chọc hai cái lỗ thủng, "Tiểu sư thúc mà đáng tin thì heo nái cũng leo cây."

 

Với cái tác phong thần thần bí bí của Tạ Sơ Tuyết, ai mà moi lời nào từ miệng chứ.

 

Chu Hành Vân bình tĩnh ngăn chặn hành vi độc ác của hai : "Diệp Kiều, Minh Huyền, đừng hành hạ quả linh quả đáng thương đó nữa."

 

Diệp Kiều lúc mới chú ý tới một quả linh quả đang yên đang lành hai chọc cho nát bét.

 

Sau khi hẹn mà cùng dừng tay, cô im lặng vài giây hỏi: "Có ý tưởng gì ? Ý của là, sự việc thể đơn giản như ." Yêu tộc tuyệt đối thể vì cái gọi là tình cảm nam nữ mà lựa chọn khai chiến với tu sĩ.

 

Trừ khi Yêu Hoàng mất trí, nhưng trạng thái của thì rõ ràng là bình thường.

 

Tiết Dư rũ mắt, khẽ: " mục đích bọn chúng là gì? Địa giới tu sĩ rốt cuộc thứ gì đáng để bọn chúng thèm khát ?"

 

Thẩm vấn Vân Thước là chuyện của tông môn, đám truyền bọn họ quyền can thiệp.

 

Tạ Sơ Tuyết cái gì cũng , nhưng , quả thực khiến bọn họ cảm thấy bứt rứt khó chịu như mèo cào.

 

Diệp Kiều bắt đầu nhớ cái gọi là cốt truyện tiểu thuyết, tiểu thuyết kể quá chung chung, chuyện càng từng xảy , "Yêu tộc lẽ tìm thứ gì đó? Trước đây bọn chúng bao giờ bất kỳ hứng thú nào với địa bàn của tu sĩ."

 

Mộc Trọng Hi tổng kết : "Hoặc là tìm đồ, hoặc là gây chuyện gì đó."

 

Minh Huyền: "Thế chúng phân tích nãy giờ chẳng bằng thừa ?"

 

Nhất thời cả đám đều gục xuống bàn, thở dài.

 

Trên tiệc mừng công, nâng ly cạn chén, các trưởng lão đang tranh luận vấn đề gì đó với Bát Đại Gia, âm thanh cách ly thấy chút nào, cho đến khi Diệp Kiều đang trốn trong góc đột nhiên điểm danh.

 

"Diệp Kiều." Ánh mắt Diệp gia chủ lạnh lẽo, liếc về phía Diệp Kiều đang ườn bãi lạn thể thống gì ở bên , "Ta hỏi ngươi. Tại nhiều đích hệ của Bát Đại Gia đồng loạt mất tích một nửa? Có do ngươi ?"

 

Đây quả thực là một sự khiêu khích.

 

Lại còn là niềm vui bất ngờ thứ hai dành cho bọn họ vụ đua kiếm ở địa giới Bát Đại Gia.

 

Diệp Kiều vốn đang cà lơ phất phơ sớm chuẩn tâm lý, thấy lời liền bật dậy như lò xo, híp mắt: "Hầy, câu hỏi đấy nha."

 

Nụ của Diệp Kiều tắt ngấm, dang tay: " thật sự ."

 

bản lĩnh đến cũng lệnh cho của Diệp gia.

 

Kết quả một vị trưởng lão Diệp gia cảm xúc kích động thấy rõ bằng mắt thường, "Không ngươi thì còn thể là ai? Chẳng lẽ là do ?"

 

Bọn họ tức giận cũng vì hành vi của Diệp Kiều, mà là sự phản nghịch của đám đích hệ , và quan trọng nhất là vấn đề mặt mũi.

 

"Ta thấy Trường Minh Tông các ngươi năm nay lấy hạng Nhất xong là càng ngày càng...!"

 

Bốn chữ "vô pháp vô thiên" còn kịp thốt , câu phía của Diệp Thanh Hàn cho nghẹn họng.

 

"Là ."

 

Thiếu niên bất thình lình , bộ tông phục màu trắng tiêu chuẩn quy quy củ củ của danh môn chính phái.

 

Diệp Thanh Hàn?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-rat-manh-nhung-lai-qua-muc-tau-hai/chuong-276-nguoi-hai-long-chua.html.]

 

Hiện trường tĩnh lặng vài giây, Diệp gia chủ ngỡ ngàng, Diệp Thanh Hàn , dường như cảm thấy hoang đường, nhả một chữ hỏi ngược : "Con?"

 

Cái tên Diệp Thanh Hàn đầu chính đạo, kiên trì giữ quy tắc đó ?

 

"Thanh Hàn, những lời thể lung tung." Giọng Diệp gia chủ trầm xuống, pha lẫn uy áp, "Chuyện liên quan đến con thì đừng xen ."

 

Diệp Thanh Hàn hiểu ám chỉ của ông , mặt cảm xúc: "Chính là liên quan đến con."

 

Hắn xong nhíu mày: "Nếu con cũng lười xen ."

 

Hai câu Diệp gia nghẹn c.h.ế.t.

 

"Được." Diệp trưởng lão tranh luận chuyện với đích hệ nhà , "Cho dù Diệp gia là do con mang , thì mấy thế gia khác rốt cuộc cũng thoát khỏi liên quan đến Trường Minh Tông chứ?"

 

Không.

 

là Diệp Kiều cung cấp ý tưởng, nhưng thực tế đúng là do mang thật.

 

Tống Hàn Thanh Diệp Thanh Hàn , nhếch môi, " là Vấn Kiếm Tông tự xưng chính nghĩa nhỉ."

 

"Ý của ngươi là Nguyệt Thanh Tông còn bằng Vấn Kiếm Tông bọn dám dám chịu chứ gì." Sở Hành Chi bên cạnh hiểu ý tứ trong lời của , trào phúng: "Cho nên , Nguyệt Thanh Tông các ngươi ích kỷ tư lợi mà."

 

Hắn cho phép bất kỳ ai trào phúng Đại sư mặt !

 

Tống Hàn Thanh: "Ngươi ai ích kỷ tư lợi?"

 

"Các ngươi đó." Sở Hành Chi cam lòng yếu thế trừng mắt với , "Ta sai ? Danh tiếng Nguyệt Thanh Tông kém chẳng là chuyện bình thường ?"

 

Mắt thấy hai bên sắp cãi , Diệp Kiều nóng lòng thử, chỉ cần cô ném một quả linh quả qua đó, lúc chắc chắn sẽ lập tức diễn biến thành hỗn chiến ba bên.

 

Diệp Thanh Hàn nhíu mày, còn định thêm gì đó, Tống Hàn Thanh Sở Hành Chi trào phúng hết đến khác bỗng nhiên im bặt, dậy.

 

"Còn . Người Tống gia là do mang ." Ngừng một chút, bồi thêm một câu, lạnh như đang hỏi ngược Sở Hành Chi: "Ngươi hài lòng ?"

 

Vãi chưởng, tài nha.

 

Dám chuyện cứng rắn trực diện với Bát Đại Gia như .

 

Trong khoảnh khắc hai trở thành tâm điểm chú ý của trường, Diệp Kiều nhướng mày.

 

Với tính cách của Tống Hàn Thanh, bo bo giữ mới là lựa chọn nhất đối với , nhưng lúc cũng chứng minh điều gì, chút yếu thế thẳng Sở Hành Chi.

 

Hai tên truyền thi tỏa khí lạnh, Minh Huyền giơ tay, "Cái đó, ngắt lời một chút."

 

"Nhắc mới nhớ, ca ca vẫn chứ?"

 

Hắn hậu tri hậu giác nhớ tới Minh gia đại ca bên hồ Đại Minh. Đối phương giúp trộm chìa khóa kho xong, hình như chẳng thấy động tĩnh gì nữa?

 

"Bị nhốt phòng cấm túc ." Minh gia chủ nhắc tới chuyện lửa giận sắp phun từ lỗ mũi, đều ăn ý chuẩn tọa sơn quan hổ đấu , kết quả ngày hôm tất cả đều trộm nhà tập thể, ngờ tới a ngờ tới, trong nhà trộm!

 

"Không ." Minh Huyền ngược cảm thấy bất ngờ, trịnh trọng tuyên bố: "Sau sẽ ngày ngày đưa cơm cho !"

 

Minh gia chủ: "..."

 

Đại ca ở xa trong phòng cấm túc rơi xuống giọt nước mắt cảm động.

 

"Vậy đích hệ Chu gia, là ai ? Chu Hành Vân?"

 

phủ nhận: "Không thể nào, lấy bản lĩnh đó."

 

Chu Hành Vân cúi đầu rút vỏ kiếm một chút, hai chữ nhỏ Đoạn Trần khắc đó lộ , bình thản: "Người Chu gia, điều đấy. Còn vấn đề gì ?"

 

Được , trong nháy mắt tiếng nghi ngờ tan biến.

 

Có Đoạn Trần ở đây, thì còn gì để nữa.

 

Tiết Dư đưa giải pháp: "Không thì nhốt tất cả chúng , đoàn tụ trong địa lao?"

 

Nói thật thì cơ bản đích hệ truyền của mỗi tông đều tham gia, ai cũng thể may mắn thoát khỏi, nhốt hết , miễn là Bát Đại Gia cảm thấy hối hận vì điều đó.

 

Nhìn một hàng truyền chỉnh tề, khoảnh khắc , sắc mặt Diệp gia chủ đặc sắc vô cùng.

 

 

Loading...