Tiểu Sư Muội Vai Ác Của Long Ngạo Thiên - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:22:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôn Đạo Quân và Tiền nhiệm Tông chủ đều từng là bạn cũ của Cung thị, bề ngoài thanh tú thanh nhã, thực chất tính tình nóng như lửa là một cục than hồng, đời hận nhất chính là kẻ cướp bạn của .

Chỉ là nội tình trong chuyện rốt cuộc là thế nào, vì hai vị trưởng bối đều là dáng vẻ hiện tại, nhất thời cũng đều thể .

Ngao Thanh cũng mặt hai chậm rãi : “Lúc tìm thấy hai họ, họ là dáng vẻ . Đều lưu lạc trong đống ăn mày phố, nếu tuy thần hồn và linh khí phong cấm nhưng rốt cuộc là đại tu sĩ, e rằng lâu như ăn uống cũng c.h.ế.t đói.”

“Trong đám ăn mày ?”

Ngu Tông chủ vội hỏi: “Bọn họ đối với Sư tôn và Tôn Đạo Quân mạo phạm ?” Hai ngốc nghếch dễ bắt nạt như , chẳng ở trong đám ăn mày đ.á.n.h ?

Linh khí phong cấm thì khác gì phàm nhân, thần trí…

Đối với vấn đề , câu trả lời của Ngao Thanh chẳng qua chỉ là lấy một viên linh thạch, ném về hướng Tiền nhiệm Tông chủ.

Mắt thấy lão giả sắp ném trúng, Ngu Du Du “A!” lên một tiếng, trong chớp mắt, thanh niên thanh tú hoắc mắt dậy, vung tay c.h.é.m xuống, linh thạch vỡ vụn.

Hắn xoay tung một quyền về hướng Ngao Thanh.

Một quyền gào thét lao tới thế lớn lực trầm, đối với cường giả Tiên giai đau ngứa.

Ngao Thanh lùi một bước tránh , thanh niên thanh tú ánh mắt trống rỗng, một nữa cứng đờ bên cạnh Tiền nhiệm Tông chủ, khôi phục dáng vẻ thờ ơ .

Nhìn thấy cảnh , Ngao Thanh liền hất cằm với Ngu Tông chủ : “Tên là kẻ hiền lành. Ngươi xem xem, thần hồn tu vi đều phong cấm, cũng là ngọn đèn cạn dầu.”

Một quyền bề ngoài đối với Tiên giai là gì, nhưng gân cốt của tu chân nếu phản kích phàm nhân tay với hai họ, một quyền đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tàn phế một nửa.

Ngao Thanh liền nhạt giọng : “Cho nên bọn họ ở đó cũng ai dám trêu chọc. Chỉ là trôi qua lâu như , dầm mưa dãi nắng, luôn là sa sút.”

A, đây còn là một vị trưởng bối cho dù đến mức đối với thế giới bên ngoài vẫn nhớ bảo vệ và bạn bè.

Thấy bảo vệ Sư tổ nhà , nhãi con vô cùng cảm kích, tiên buông Tổ tổ của , chắp cái vuốt nhỏ cúi đầu lời cảm ơn với thanh niên thanh tú , vội vàng nắm lấy bàn tay thon dài đầy vết bẩn buông thõng bên , khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ .

Khóe miệng Ngao Thanh giật giật, nhãi con mặt mèo bẩn thỉu .

Nhãi con hề , từ trong túi lấy chiếc khăn tay sạch sẽ, lau tay cho Tôn Đạo Quân.

Đôi bàn tay lẽ là tay của tu chân gân cốt cường hãn, nhưng vẫn nhiều vết thương .

Ngu Du Du nghiêm túc lau sạch đôi bàn tay , thanh niên thanh tú cúi đầu, đôi mắt trống rỗng vô thần đối diện với đứa trẻ đang bận rộn .

Mọi cũng lẳng lặng , đợi cô bé bận rộn xong, Chúc Trường Thù tới, đưa một hộp cao trị thương thượng hạng cho tiểu gia hỏa.

Du Du mặt mèo ngẩng đầu nở nụ thật tươi với cô.

Cô bé hai tay nhận lấy t.h.u.ố.c mỡ, thấy Sở Hành Vân đỡ Tôn Đạo Quân xuống , liền vội vàng qua đó, bôi t.h.u.ố.c mỡ mát lạnh lên đôi bàn tay đầy vết thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-su-muoi-vai-ac-cua-long-ngao-thien/chuong-49.html.]

Ngao Thanh cũng vội, chỉ khoanh tay bên cạnh, cứ tiểu đồ vật bận rộn xong cho Tôn Đạo Quân, chạy đến bên cạnh lão giả tóc trắng, tựa ông , lau sạch một đôi tay cho ông , bôi t.h.u.ố.c mỡ lên tay lão giả.

Cô bé xong chuyện , sức đạp cái chân nhỏ trèo lên chiếc ghế cao, lau sạch mặt cho Sư tổ của .

Nhãi con bận rộn qua .

Đợi đến khi ngay cả khuôn mặt thanh tú của Tôn Đạo Quân cũng trắng trẻo sạch sẽ lộ , cô bé mệt mỏi bệt xuống đất, lau sạch bàn tay nhỏ, thở hổn hển từ trong túi lấy một nắm lớn linh đan nhét miệng.

Nhìn thấy cô bé ăn linh đan từng nắm lớn như , Ngao Thanh nheo mắt .

Ngu Du Du phát hiện ánh mắt , ăn xong linh đan, cảm thấy chút sức lực, cô bé bò dậy, chiếc khăn mới sạch sẽ, lạch cạch lạch cạch chạy đến mặt Ngao Thanh, ngửa đầu kéo tay ông.

“Lão… Bổn tọa chỉ xếp thứ ba ?” Ngao Thanh nghiến răng hàm hỏi Ngu Tông chủ.

Ngu Tông chủ lúng túng, cúi đầu con gái nhà .

Ông dường như nhắc với Sư thúc, con gái ông truyền âm.

Tuy nhiên nhãi con chỉ mơ hồ, chỉ một chữ “ba” mà thôi.

vì bản liền thích một chữ thành lời, khoảnh khắc Ngu Du Du vi diệu hiểu ý của Sư thúc tổ, cô bé vội vàng kéo kéo bàn tay to của Sư thúc tổ: “Đau.”

“Tiểu sư đau lòng nhất cho thương thế của Sư thúc tổ, Sư thúc tổ bôn ba vạn dặm lao khổ công cao, cho nên mới để bản tâm ý cuối cùng cho Sư thúc tổ.”

Nếu nhân sự bất tri, ở đây ý nghĩa gì?

Không bằng hảo hảo tĩnh dưỡng, tra thể giải phong thần hồn của hai vị, trả một sự thật rõ ràng chuyện xảy ngày đó.

“Truyền tin cho Tôn gia nữa.” Ngao Thanh gật đầu .

Sở Hành Vân lĩnh mệnh, cùng Chúc Trường Thù hai đỡ hai vị trưởng bối nghỉ ngơi .

Ngu Du Du bóng lưng của hai vị trưởng bối, chỉ là cánh tay Ngao Thanh quả thực là vết m.á.u, cô bé liền ở lau vết m.á.u cho ông.

Ngao Thanh bất động thanh sắc chấn động linh quang, thanh trừ phần lớn vết m.á.u, mặc cho tiểu đồ vật nghiêm túc bận rộn.

Thấy sẽ cô bé mệt, ông liền lạnh lùng với Ngu Tông chủ cùng mấy vị trưởng lão tông môn hầu một bên: “Hai họ đều là tu sĩ Đại Thừa, thể phong tỏa thần hồn, giam cầm tu vi, ắt hẳn là Tiên giai gây .”

Tôn Đạo Quân càng là một kiếm tu cường hãn.

Kiếm tu tu vi Tiên giai yếu hơn một chút đều dám trực diện mũi kiếm của chỉ hướng, thế nhưng rõ ràng là sức phản kháng liền phong cấm.

 

 

Loading...