Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Linh Tuyền Theo Quân - Chương 155: Mẹ, Thù Linh là bà bầu thì làm gì mà khiến mẹ tức đến thế?

Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:15:36
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Thù Linh đang sách bên bàn việc trong phòng ngủ, thấy tiếng , cô đưa tay đẩy cửa sổ , vặn chạm mắt với Cố Cẩn Mặc đang trong sân.

Nghe tiếng , cần nghĩ cũng đang chuẩn mách tội .

Cao Ngọc quả thực là mách tội, bà sống hơn nửa đời bao giờ chịu nhiều uất ức như ngày hôm nay!

Cố Cẩn Mặc tiếng u oán và đầy kịch tính của thì nhíu mày, bắt gặp ánh mắt như đang chờ xem kịch của vợ .

Ban đầu định đợi ngừng mới chuyện, nhưng vợ hiệu bảo xem ngay, nên liền rẽ bước phòng .

Cao Ngọc đúng là cố ý , bà con trai xót xa cho , nhưng một hồi thì thành thật luôn.

Vốn dĩ bà là kiểu dễ rơi nước mắt, lúc đôi mắt sưng vù hình thù gì nữa, còn sưng hơn cả lúc sáng sớm.

Cố Cẩn Mặc thấy hai bọng mắt to đùng, lời định lập tức nghẹn nơi cổ họng, tiến mà lùi cũng xong.

"Huhu, Cẩn Mặc..." Cao Ngọc lên tiếng. Bà mách tội nhưng giờ cứ nấc lên từng hồi, năng vô cùng khó khăn.

Cố Cẩn Mặc đôi mắt sưng húp của Cao Ngọc cho giật , đó nhíu mày, vẻ mặt nghiêm nghị: "Mẹ, thế , mắt sưng đến mức , ong đốt ?"

Cao Ngọc cố gắng ngừng , hậm hực : "Tất cả là do vợ tức đấy! Nếu nó chọc tức thì mắt thành thế ?"

"Mẹ, Thù Linh là bà bầu thì gì mà khiến tức đến thế?" Sự quan tâm trong lòng Cố Cẩn Mặc tan biến sạch sành sanh.

Cao Ngọc thấy Cố Cẩn Mặc tin , trong lòng càng thêm ấm ức. Bà kể lể hết chuyện Trần Cúc đến tìm hôm nay, còn đặc biệt nhấn mạnh việc chọc tức đến phát .

"Anh mắt , đều là do nó tức đấy, đứa con dâu tâm địa xa như cơ chứ."

Lông mày Cố Cẩn Mặc vẫn hề giãn : "Thù Linh và chị Trần sai, những bộ đồ mang đến thực sự mặc . Chị Trần lòng nhường quần áo của chị cho mặc là nghĩ cho lắm , còn ơn, khi trong lòng chị Trần còn ấm ức hơn đấy."

Cao Ngọc sững sờ, bà thể ngờ con trai như , tức đến mức nổi nữa.

"Cố Cẩn Mặc, , thể đối xử với như ? Vợ liên kết với ngoài để bắt nạt , là con trai thì giúp mới đúng chứ, bênh vực ngoài? Dù cũng là mang nặng đẻ đau sinh mà!"

Trong lời của bà đầy vẻ thất vọng và thể tin nổi, cùng với cơn giận bốc lên tận đầu, bà thậm chí còn cảm thấy sinh con thật uổng công.

Cố Cẩn Mặc Cao Ngọc những lời .

Giọng hề gợn sóng, bình thản : "Nếu thực sự là mang nặng đẻ đau sinh con, thì nên cất đống quần áo đó , đừng khoe khoang ở khu tập thể nữa.

Còn nữa, những thứ bố bảo mang cho Thù Linh cũng nên đưa . Nếu cảm thấy đứa con trai cùng Thù Linh đang bắt nạt , thì ngày mai con sẽ mua vé đưa về.

Từ nay về chúng cứ ai sống đời nấy là , cũng đừng mấy câu kiểu như đến chăm sóc Thù Linh nữa, Thù Linh gánh nổi sự chăm sóc của , cái nhà của con cũng chịu nổi sự giày vò của ."

Những lời nặng nề, khiến Cao Ngọc c.h.ế.t lặng. Bà đờ đẫn Cố Cẩn Mặc, gì đó để giải thích nhưng chẳng thốt nên lời.

Cố Cẩn Mặc bây giờ cũng chẳng còn kỳ vọng gì ở bà nữa, xoay bước khỏi phòng.

Trong lòng quyết định ngày mai sẽ ga tàu mua vé.

Ánh mắt Cao Ngọc dõi theo con trai rời , lòng bà đau như cắt. Đợi đến khi thấy con trai gian chính, bà mới sang cái túi đặt ở góc phòng.

Trong túi đựng những thứ bà mang từ Bắc Kinh đến cho con dâu, đồ cho em bé, cũng đồ cho sản phụ. Vốn dĩ bà định bụng đến nơi sẽ đưa ngay cho con dâu.

cái Yến , chồng gặp con dâu quá vồn vã, nếu dễ con dâu lấn lướt...

Đến bữa tối, Cố Cẩn Mặc dọn thức ăn lên bàn, phòng đỡ Thẩm Thù Linh ăn cơm.

Chỉ cần ở bên cạnh Thù Linh là sẽ chăm sóc cô hết lòng. Mặc dù Thù Linh thể tự , nhưng vẫn yên tâm.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Đây là vợ , chắc chắn cưng chiều và để tâm, cũng thể để khổ vợ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-linh-tuyen-theo-quan/chuong-155-me-thu-linh-la-ba-bau-thi-lam-gi-ma-khien-me-tuc-den-the.html.]

Khi Thẩm Thù Linh Cố Cẩn Mặc dìu eo bước từ phòng ngủ, cô thấy Cao Ngọc với đôi mắt sưng vù như hạt dẻ bàn từ lúc nào.

Hai vợ chồng , đều thấy sự ngạc nhiên trong mắt đối phương.

Cao Ngọc chỉ chủ động bàn ăn, mà ngay cả quần áo cũng , đổi sang bộ quần dài áo ngắn tay hôm qua còn kịp giặt.

Sau đó, bà đưa cuốn sổ tiết kiệm mà Cố Phong Quốc đưa cho .

"Đây là cái bố cho hai đứa."

Thẩm Thù Linh đưa tay đón lấy sổ tiết kiệm, mà là Cố Cẩn Mặc cầm lấy mới giao cho cô. Cô cầm cuốn sổ tay, im lặng gì.

Cao Ngọc thấy thì chút lúng túng, nên xuống nước thế nào, nhưng bà cũng chẳng dám biểu hiện sự bất mãn mặt.

"Ăn cơm thôi." Cố Cẩn Mặc lên tiếng.

Cao Ngọc tự giác dậy xới cơm cho con trai và con dâu. Bà hai ngày nay vài chỗ , chỉ hy vọng con trai đừng vì thế mà xa cách với .

Ánh mắt thất vọng của Cẩn Mặc khiến bà cảm thấy quá khó chịu.

Cố Cẩn Mặc gắp một miếng thịt bát Thẩm Thù Linh: "Em ăn nhiều một chút."

"Anh cũng ." Thẩm Thù Linh mỉm đáp .

Hai vợ chồng coi như Cao Ngọc hề tồn tại.

Cao Ngọc bưng bát cơm mà thấy chua xót vô cùng, bà gượng : "Cẩn Mặc, con để hai ngày nữa hãy mua vé cho nhé, cho thêm mấy ngày ."

sợ con trai sẽ bao giờ cho bà đến nữa, nhưng bà cũng Cẩn Mặc mai mua vé thì chắc chắn ngày mai sẽ mua.

Dáng vẻ Cao Ngọc thật đáng thương, cộng thêm đôi mắt sưng húp càng lộ rõ vẻ t.h.ả.m hại.

con trai lạnh nhạt với , cũng dám loạn nữa, bà sẵn sàng hạ để chung sống hòa thuận với con dâu...

Cố Cẩn Mặc đáp mà sang Thẩm Thù Linh.

"Vậy thì đợi mắt bớt sưng hãy ạ." Thẩm Thù Linh Cao Ngọc đang ủ rũ thấy rõ, khẽ .

Cố Cẩn Mặc ừ một tiếng: "Nghe theo em."

Cao Ngọc thấy con trai con dâu chịu để thêm mấy ngày, trong lòng liền nhẹ nhõm. Bà nịnh nọt : "Thù Linh, ngày mai sẽ nấu cơm cho con ăn, cũng cửa hàng dịch vụ mua hai bộ quần áo mới."

Thẩm Thù Linh Cao Ngọc, chút chê bai: "Không cần , cũng nấu cơm bao giờ nên đừng phiền nữa."

Cô thà ăn cơm căng tin còn hơn.

Cao Ngọc nhận sự chê bai của con dâu, lòng đau nhói nhưng chẳng dám thể hiện .

Tối hôm đó, Thẩm Thù Linh và Cố Cẩn Mặc giường.

"Mẹ là vì sợ đuổi bà nên mới nhún nhường để việc đấy." Giọng điệu Thẩm Thù Linh mang theo sự thấu hiểu, nhưng cũng gì là vui.

Mẹ chồng chỉ cần nhận rõ thực tế là , nguyên nhân là gì cũng quan trọng.

Cố Cẩn Mặc trầm giọng : "Bà là đang nghĩ tới hai đứa nhỏ trong bụng em, sợ khi đuổi sẽ cho bà gặp cháu nữa."

Anh đúng là dự định như , với thái độ đối xử với con dâu như thế, dám để bà trông nom con cái, nhất là nên giảm bớt những liên lạc cần thiết.

Tutu

 

Loading...