Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Linh Tuyền Theo Quân - Chương 231: Đây là khu tập thể quân nhân, không phải nơi cho cô làm trò lẳng lơ
Cập nhật lúc: 2026-04-19 00:11:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phúc Phúc lắc đầu, trong bóng tối: "Mẹ ơi, đưa em Hổ T.ử cho con , để con bế một lúc cho nghỉ ngơi."
Tuy Phúc Phúc còn nhỏ tuổi, nhưng cô bé hiểu thế nào là "khổ nạn". Trong lòng cô bé hiểu rõ là chỗ dựa duy nhất của .
Mặc dù ngôi nhà do chủ, trong nhà cũng lời là trọng lượng...
Sự mệt mỏi trong mắt Hà Thái Lan thế bằng sự dịu dàng, chị khẽ bảo: "Vậy con giúp bế em một lát, vệ sinh ngay."
Chị mò trong bóng tối, đưa Hổ T.ử ngừng cho Phúc Phúc đang giường, đó khoác tạm chiếc áo ngoài.
Phúc Phúc cẩn thận ôm lấy em trai, trong đôi mắt đen láy tràn đầy sự yêu thương dành cho em.
Trên đời chỉ em trai và là nhà của thôi.
Hà Thái Lan mò khỏi phòng. Chị quen đường nên giải quyết xong xuôi . Khi ngang qua căn phòng bên cạnh, chị chợt thấy tiếng chuyện bên trong.
Chị khựng bước, lập tức nhận tiếng động bên trong là của Hà Vân Hương và Quách Chí Cương.
Đồng t.ử Hà Thái Lan co rụt , chị sững , lắng kỹ âm thanh phát từ bên trong.
Là tiếng nũng nịu lẳng lơ của Hà Vân Hương: "Anh Chí Cương, còn thích em nữa ? Mấy ngày nay đối xử với em lạnh nhạt thế, thậm chí cũng chẳng em một cái, em buồn sắp c.h.ế.t đây ..."
"Vân Hương, đây là quân khu, chúng thể quá phận . Em lòng mà, nếu thích em thì thể mạo hiểm để em đây ở chứ?" Giọng Quách Chí Cương đầy vẻ xót xa.
Hà Vân Hương vui sướng, giọng mềm nhũn như chảy nước: "Anh Chí Cương, em là nhất mà~"
Ngay đó là những âm thanh khó lọt tai.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Hà Thái Lan chôn chân tại chỗ. Rõ ràng mùa đông tới, mà chị cảm thấy lạnh toát, cơn gió đêm mang theo cái lạnh thấu xương như d.a.o cứa da thịt.
Giọng lẳng lơ của Hà Vân Hương khiến chị nổi hết da gà, trái tim chị như b.úa sắt nện mạnh.
Hà Thái Lan lảo đảo trở về phòng, chị ngã gục xuống giường, đôi mắt mở to, chẳng rõ đang nghĩ gì.
Bên cạnh, Phúc Phúc ôm Hổ T.ử ngủ say, hai chị em giường ngủ yên bình...
Sáng hôm khi trời còn sáng, Tố Bà mò sang phòng Quách Chí Cương.
Hà Vân Hương giường thấy động điện vội vàng chui , thấy đến là Tố Bà mới thở phào nhẹ nhõm.
Tố Bà liếc Hà Vân Hương, ánh mắt lộ vẻ chán ghét.
"Vân Hương, đây là khu tập thể quân nhân, nơi cho cô trò lẳng lơ," Tố Bà chuyện xưa nay vốn chẳng nể nang gì.
Con nhỏ lẳng lơ chỉ quyến rũ đàn ông, nhà họ Hà đúng là chẳng hạng nào .
Nghe Tố Bà , Hà Vân Hương run rẩy, tỏ vẻ đầy uất ức: "Con xin bác, đều là của con."
Ả lúc đang trần truồng trong lòng Quách Chí Cương, đêm qua hai một trận mây mưa nồng nhiệt.
"Mẹ, đừng Vân Hương như ," Quách Chí Cương che chở cho nhân tình nhỏ của .
Tố Bà bực bội, lườm Hà Vân Hương một cái cháy mắt mới với con trai bảo bối: "Chí Cương, giờ Vân Hương cũng đến , thể cứ kéo dài mãi . Có bọn Trần Cúc ở đây, cũng thể cứ ép Hà Thái Lan mãi. Hay là chúng nghĩ cách nào đó, giải quyết quách Hà Thái Lan cho rảnh..."
Quách Chí Cương giật , nghiêm giọng quát ngăn : "Mẹ, đây là quân khu, chê mạng con quá dài đấy ?"
Làm chuyện đó ở quân khu, ngộ nhỡ phát hiện là chỉ nước "ăn kẹo đồng" thôi, đường lui .
Bị con trai mắng, Tố Bà chút vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-linh-tuyen-theo-quan/chuong-231-day-la-khu-tap-the-quan-nhan-khong-phai-noi-cho-co-lam-tro-lang-lo.html.]
Bà Hà Vân Hương đang trần truồng nép trong lòng con trai, giọng điệu cũng phần mất kiên nhẫn: "Chẳng lẽ cứ để nó lén lút mãi thế ? Nếu nghĩ cách thì chuyện sớm muộn gì cũng bại lộ."
Nhìn cái vẻ nũng nịu của Hà Vân Hương, bà thấy phát phiền.
Quách Chí Cương bảo: "Mẹ, chuyện con sẽ tìm cách, ngoài nấu cơm ."
Chuyện chắc chắn sẽ xử lý, nhưng kiểu như nghĩ. Hà Thái Lan dù cũng theo bao nhiêu năm, cũng nỡ xuống tay g.i.ế.c hại.
Tố Bà hậm hực khỏi phòng.
Vừa ả hiểu ý của Tố Bà, đại khái đoán bà gì.
Ả uốn éo rúc lòng Quách Chí Cương. Quách Chí Cương thở dốc, chẳng còn thiết gì trời đất nữa, nhanh ch.óng gục ngã.
Dưới sự mời mọc nhiệt tình của Hà Vân Hương, đầu hàng, đồng ý theo lời Tố Bà, cũng hứa sẽ sớm cho ả một danh phận.
Trong lúc hai quấn lấy trong phòng, Hà Thái Lan thức dậy với khuôn mặt vô hồn. Chị địu Hổ T.ử lưng bắt đầu nấu cơm giặt giũ, thỉnh thoảng trong phòng phát những âm thanh kỳ quái cũng khiến chị bất kỳ phản ứng nào.
Buổi tối, Quách Chí Cương một đến kho chứa đồ, hiện tại kho chứa đồ là nơi Tố Bà đang ở.
"Mẹ, mai lên phố mua ít t.h.u.ố.c chuột về ," giọng Quách Chí Cương đầy vẻ thâm độc.
Vốn dĩ Vân Hương mới là của , Hà Thái Lan chỉ là rắc rối ngáng đường. Tuy nhiên, với Hà Thái Lan là quan hệ vợ chồng, dù ầm lên đến đồn cảnh sát gặp lãnh đạo...
Thì đó cũng là chuyện riêng trong nhà...
Nghe con trai , tay Tố Bà run lên, bà nuốt nước miếng, mới thận trọng bảo: "Chí Cương, chẳng con ?"
Ban đầu bà cũng ý định , nhưng thật sự thì bà vẫn thấy sờ sợ. như Chí Cương , đây dù cũng là quân khu.
Một khi bắt thóp thì hậu quả khôn lường.
"Mẹ, chuyện thể kéo dài thêm nữa, ban ngày chẳng cũng thế ?" Quách Chí Cương với giọng điệu quyết tâm liều một phen.
Chỉ cần chuyện thành công, thể đường đường chính chính ở bên Vân Hương. Hơn nữa ả còn là em gái ruột của Hà Thái Lan, dù với ả con thì cũng lo Hổ T.ử ngược đãi.
Dù Vân Hương cũng là dì ruột của Hổ T.ử mà...
Tố Bà cảm thấy tay run bần bật: "Đã... thế, nếu Vân Hương danh phận thì cứ để nó mua t.h.u.ố.c chuột. Chí Cương , chuyện con nên bao trọn hết, vẫn tính đường lui chứ."
Bà chính mua t.h.u.ố.c chuột.
Quách Chí Cương trầm ngâm một hồi, cuối cùng gật đầu.
Ngay lúc hai con đang chuyện, phía ngoài cửa mà họ để ý tới, một bóng đen nhỏ loáng thoáng vụt qua...
*
Lại một đêm nữa trôi qua.
Thẩm Thù Linh ăn xong một củ khoai lang nướng thơm ngọt bữa đêm mới rửa mặt ngủ. Cố Cẩn Mặc đêm nay đến doanh trại .
Chỉ còn vài ngày nữa là cô hết thời gian ở cữ. Gần đây Cố Cẩn Mặc cũng bận rộn hơn, thời gian ở nhà giảm rõ rệt, nhưng cô cũng cảm thấy vấn đề gì.
Công việc của chồng cô vốn đặc thù, trong thời gian cô ở cữ thể thường xuyên ở bên cạnh chăm sóc như khiến cô mãn nguyện .
Nửa đêm, khi cô đang ngủ lơ mơ thì bên ngoài viện bỗng vang lên tiếng gọi trẻ con khe khẽ:
...