Từ đêm thôn làng cướp tàn phá, A Châu bắt đầu mơ những giấc mơ lạ.
Không còn là mây trắng mơ hồ như , mà là những mảnh ký ức vụn vỡ, sắc bén như mảnh gương. Trong mơ, nàng giữa một nơi rộng, cao, xung quanh là lan can bằng ngọc trắng, phía xa là biển mây cuồn cuộn thấy điểm cuối.
Có gọi nàng.
Không A Châu.
Mà là một cái tên khác — dịu dàng, quen, như gắn với nàng từ thuở sinh .
“Linh Châu…”
Mỗi thấy, tim nàng đau đến nghẹt thở.
Nàng tỉnh dậy trong mồ hôi lạnh, thẫn thờ lâu bên bậu cửa. Trời còn sáng, sương núi lạnh lẽo quấn lấy mái tóc. A Châu ôm n.g.ự.c, hiểu vì thấy trống rỗng đến , như thể trong thể thiếu mất một nửa linh hồn.
Lục Trầm thấy nàng như , lòng dâng lên một cảm giác bất an thể gọi tên.
“Dạo cô mơ ?” Hắn hỏi.
A Châu gật đầu, lắc đầu.
“Không hẳn là … chỉ là buồn.”
Buồn đến mức khi tỉnh , nước mắt rơi đầy tay.
Mùa xuân năm đó, núi Thanh Lăng xuất hiện một đạo sĩ lạ.
Người khoác áo xám, tóc bạc trắng, ánh mắt sâu thẳm như thấu sinh t.ử. Ông dừng chân thôn, xin một bát nước, ánh mắt cứ dừng mãi A Châu.
“Cô nương…” Giọng ông trầm thấp. “Cô từng thấy … thuộc về nơi ?”
A Châu khẽ giật .
Câu hỏi giống hệt điều nàng vẫn nghĩ, nhưng từng dám .
“Lão thấy gì ở nàng?” Lục Trầm bước lên, giọng lạnh .
Đạo sĩ , khẽ thở dài.
“Ta thấy một sợi dây mệnh duyên kỳ lạ. Không buộc với trần gian, cũng chẳng thuộc về thiên đạo.”
Ông sang A Châu.
“Nàng nên yêu phàm.”
Câu rơi xuống như sét đ.á.n.h.
A Châu tái mặt.
“Ta… yêu ai?”
Đạo sĩ đáp, chỉ để một lá bùa cũ kỹ.
“Khi nào nhớ là ai, hãy đốt nó. nhớ cho kỹ — một khi ký ức về, nàng sẽ thể đầu.”
Từ hôm đó, A Châu bắt đầu né tránh Lục Trầm.
Nàng sợ ánh mắt , sợ giọng trầm ấm gọi tên nàng, sợ nhất là những lúc yên tĩnh — bởi khi yên tĩnh, tim nàng loạn nhịp một cách thể kiểm soát.
Nàng đang dần yêu .
Một phàm, sống giản dị, hứa hẹn tương lai huy hoàng, nhưng cho nàng cảm giác ở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-tien-nu-khong-con-muon-thanh-tien/chuong-3-nghiep-duyen-khong-ten.html.]
Điều đáng sợ hơn cả cái c.h.ế.t.
Thiên giới còn im lặng.
Trên Nam Thiên Uyển, hoa linh lượt héo rũ. Linh khí d.a.o động bất thường, mệnh cách phàm gian xuất hiện những khe nứt nhỏ. Trên Thiên Đài, Thanh Hành lặng gương Thiên Mệnh, sắc mặt dần tối .
“Tiên cốt của nàng… đang thức tỉnh.” Có thấp giọng .
“ ký ức vẫn phong ấn.”
Thanh Hành nhắm mắt.
Hắn nhớ rõ ngày Linh Châu đày. Nhớ ánh mắt nàng khi quỳ Thiên Đài — oán, sợ, chỉ là tiếc nuối.
“Nếu nàng nhớ …” một vị thượng tiên hỏi. “Ngươi nghĩ nàng sẽ chọn gì?”
Thanh Hành trả lời.
Bởi — lựa chọn , ngay cả Thiên đạo cũng kiểm soát .
Ở trần gian, tai họa đến.
Triều đình bắt lính. Những thanh niên khỏe mạnh trong vùng đều ép chiến trường. Lục Trầm ngoại lệ.
Ngày chuẩn rời , trời đổ mưa.
A Châu hiên nhà gỗ, khoác cung tên, tay run rẩy. Nàng giữ , nhưng tư cách.
“Huynh sẽ về.” Lục Trầm , như thể lời hứa hiển nhiên.
“Cô đợi .”
A Châu , nhưng nước mắt rơi xuống hòa mưa.
“Nếu… về thì ?”
Lục Trầm sững .
Hắn nàng lâu, chậm rãi :
“Vậy cô hãy sống thật . Đừng vì mà đau lòng.”
Câu khiến tim nàng đau đến mức thở nổi.
Ngay khoảnh khắc lưng , lá bùa trong tay áo nàng bỗng nóng rực.
Những hình ảnh xa lạ ập tới — Thiên Đài, lôi hình, tiếng phán quyết lạnh lẽo, và một cái tên vang lên rõ ràng trong tâm trí:
Linh Châu.
Nàng ngã quỵ xuống đất.
Trên bầu trời, mây đen tụ thành một vòng xoáy khổng lồ.
Một giọng vô tình vang lên, xuyên qua tầng mây:
“Thời hạn một trăm năm… sắp kết thúc.”
A Châu ôm n.g.ự.c, bật nức nở.
Lần đầu tiên, nàng hiểu —
nghiệp duyên đáng sợ nhất, là yêu, mà là yêu khi rõ phép yêu.