TIỂU TIÊN NỮ KHÔNG CÒN MUỐN THÀNH TIÊN” - CHƯƠNG 4: NGÀY TRỜI GỌI NÀNG QUAY VỀ

Cập nhật lúc: 2026-02-04 02:57:01
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm Lục Trầm rời núi Thanh Lăng, bầu trời tối đến lạ thường.

Mây đen cuộn c.h.ặ.t, che kín cả trăng . Sấm nổ, nhưng khí nặng nề như đang đè lên l.ồ.ng n.g.ự.c . A Châu quỳ nền đất ướt lạnh lâu, cho đến khi còn thấy tiếng bước chân của nữa.

Trong khoảnh khắc , một cảm giác xa lạ mà quen thuộc tràn cơ thể nàng.

Không đau thể xác.

Mà là đau của ký ức đang thức tỉnh.

Nàng thấy một Thiên Đài cao v.út, xung quanh là hàng vạn ánh mắt lạnh lùng. Thấy lôi hình xé trời giáng xuống. Thấy chính quỳ đó, tóc bay loạn, nhưng lưng vẫn thẳng.

“Ta hối hận.”

Giọng … là của nàng.

A Châu ôm đầu, hét lên một tiếng ngất lịm.

Khi tỉnh , nàng còn ở nhà gỗ.

Nàng giữa rừng trúc, sương mù dày đặc. Trúc cao v.út, thẳng tắp, từng chiếc lá rung nhẹ phát tiếng xào xạc như thì thầm. Không gian nơi thuộc trần gian, nhưng cũng là Thiên giới.

Một trung gian giới.

“Ngươi tỉnh .”

Giọng quen thuộc vang lên phía .

A Châu đầu.

Thanh Hành đó.

Vẫn là dung mạo — áo bạch y, tóc b.úi cao, ánh mắt trầm tĩnh như mặt hồ gợn sóng. đối với nàng lúc , xa lạ vô cùng.

“…Thanh Hành tiên quân.” Nàng cất tiếng, giọng khàn đặc.

Chỉ ba chữ thôi, ký ức như dòng nước lũ tràn về.

Tên thật của nàng.

Nam Thiên Uyển.

Hoa linh thì thầm trong đêm.

Và cả khoảnh khắc đày xuống trần gian.

Linh Châu quỳ sụp xuống.

Không vì sợ.

Mà vì trái tim nàng cuối cùng cũng nhớ đ.á.n.h mất điều gì.

“Một trăm năm hết.” Thanh Hành khẽ. “ tiên cốt của ngươi d.a.o động quá mức. Thiên giới thể mặc kệ nữa.”

Linh Châu ngẩng đầu, mắt đỏ hoe.

“Người đến… để đưa về?”

Thanh Hành im lặng.

Sự im lặng , đối với nàng, còn đáng sợ hơn cả lời khẳng định.

Họ đối diện lâu.

Giữa rừng trúc, thời gian như ngừng trôi. Thanh Hành kể cho nàng chuyện nàng quên — thêm, bớt, tàn nhẫn như chính Thiên đạo.

“Nếu ngươi trở về bây giờ, tiên cốt thể giữ . Chỉ cần c.h.é.m đứt bộ duyên trần.”

Linh Châu bật .

Nụ nhẹ, nhưng đau đến mức khiến Thanh Hành mặt .

“Chém đứt?” Nàng hỏi. “Chém bằng gì? Một câu lệnh ?”

Thanh Hành đáp.

“Ta nhớ từng sợ c.h.ế.t.” Linh Châu tiếp lời, giọng run run. “ nhớ rõ… cảm giác khi một rời thể giữ .”

Nàng nhớ Lục Trầm lưng trong mưa.

Nhớ giọng của : ‘Cô hãy sống thật .’

Trái tim nàng co rút , đau đến mức thở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-tien-nu-khong-con-muon-thanh-tien/chuong-4-ngay-troi-goi-nang-quay-ve.html.]

“Ngươi yêu .” Thanh Hành .

Không câu hỏi.

Linh Châu gật đầu.

“Ngươi hậu quả.”

“Biết.”

“Ngươi thể mất tiên cốt vĩnh viễn.”

“Biết.”

“Có thể xóa khỏi Thiên tịch.”

Linh Châu khẽ run, nhưng vẫn gật đầu.

Thanh Hành dậy, bước khỏi rừng trúc.

“Ba ngày.” Hắn . “Ba ngày nữa, Thiên giới sẽ hạ Thiên Lệnh. Khi đó, ngươi chọn.”

Nói xong, biến mất trong sương.

Linh Châu trở trần gian lúc bình minh.

Nàng đỉnh núi Thanh Lăng, xuống thôn làng loang lổ dấu vết chiến tranh. Gió thổi tung mái tóc nàng, mang theo mùi khói và m.á.u nhạt.

Trong khoảnh khắc đó, nàng hiểu một điều:

Trần gian đau.

cũng thật.

Nàng bắt đầu cảm nhận linh lực trong cơ thể — yếu ớt, chập chờn, như ánh đèn sắp tắt. Ký ức Thiên giới về càng nhiều, tiên cốt trong nàng càng nứt .

Mỗi bước , đều đau.

Ngày thứ hai, tin dữ truyền về.

Lục Trầm thương nặng ngoài chiến trường, sinh t.ử rõ.

Tin như d.a.o cắm thẳng tim Linh Châu.

Nàng chờ thêm một khắc nào nữa.

Bất chấp tiên cốt rạn vỡ, nàng vận linh lực còn sót , chạy về hướng biên ải. Mỗi dùng linh lực, m.á.u trào lên cổ họng. nàng dừng.

Nếu mất tất cả để cứu một , thì mất cũng đáng.

Ngày thứ ba.

Bầu trời đổi màu.

Trên cao, mây trắng tách thành một con đường sáng — Thiên Lộ.

Thiên Lệnh giáng xuống trần gian.

Giọng vô tình vang vọng khắp trung:

“Tiểu tiên Linh Châu, thời hạn mãn.

Lập tức quy vị.”

Linh Châu giữa chiến trường tan hoang, m.á.u nhuộm đỏ vạt áo.

Trước mặt nàng, Lục Trầm bất động.

Sau lưng nàng, Thiên Lộ mở , ánh sáng ch.ói lòa.

Nàng đó, giữa trời và , giữa bất t.ử và sinh ly t.ử biệt.

Nước mắt rơi xuống, hòa đất cát.

Linh Châu khẽ , giọng run rẩy nhưng rõ ràng:

“Xin cho … thêm một lựa chọn.”

Bầu trời im lặng.

Thiên đạo…

bao giờ dễ dãi.

Loading...