Buổi sáng hôm , núi Thanh Lăng yên tĩnh.
Không tuyết, cũng mưa. Trời trong đến lạ, mây mỏng trôi chậm như thể kinh động điều gì. Ánh nắng rơi xuống mái nhà gỗ, trải thành từng mảng sáng nhạt, ấm áp mà dịu dàng.
Lục Trầm tỉnh dậy sớm.
Hắn vì tỉnh sớm như , chỉ cảm thấy trong lòng một trống mơ hồ, giống như đ.á.n.h rơi thứ gì đó quan trọng trong giấc mơ.
Hắn sang bên cạnh.
Linh Châu đó, yên.
Yên đến mức… còn thở.
Thời gian trong khoảnh khắc dường như dừng .
Lục Trầm hét.
Không bật dậy.
Hắn chỉ im, nàng thật lâu.
Gương mặt nàng thanh thản đến lạ, khóe môi còn vương một nụ nhẹ, như thể chỉ đang ngủ quên giữa nắng sớm. Mái tóc nàng xõa gối, mềm và mát. Làn da trắng nhợt, nhưng còn vẻ đau đớn những ngày cuối.
Hắn đưa tay chạm má nàng.
Lạnh.
“Linh Châu?” Hắn khẽ gọi.
Không đáp .
Một lúc lâu , Lục Trầm mới nhận —
nàng thật sự rời .
Hắn cúi , ôm nàng lòng.
Lần đầu tiên kể từ khi trưởng thành, như một đứa trẻ.
Không tang lễ lớn.
Lục Trầm chôn nàng sườn núi phía đông, nơi mỗi buổi chiều đều thấy mặt trời lặn. Nơi đó trúc, gió, tiếng chim, và sự yên tĩnh mà nàng từng thích.
Hắn tự tay bia mộ.
Không khắc họ tên.
Chỉ khắc một dòng ngắn:
“Người ở .”
Bởi đối với , Linh Châu từng rời .
Sau ngày , Lục Trầm sống lâu.
Lâu hơn tất cả những trong thôn.
Năm tháng trôi qua, nhà gỗ cũ tu sửa nhiều . Hắn vẫn trồng rau, vẫn nhóm lửa, vẫn vá áo mỗi tối — như thể nàng chỉ xa, sẽ về bất cứ lúc nào.
Có hỏi vì tái giá.
Hắn chỉ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-tien-nu-khong-con-muon-thanh-tien/chuong-7-ta-chon-khong-thanh-tien.html.]
“Ta cưới .”
“Thê t.ử ?”
Hắn về phía núi, ánh mắt dịu .
“Ở đó.”
Những năm cuối đời, Lục Trầm thường mơ.
Hắn mơ thấy một cô gái giữa biển mây, mặc váy trắng, tóc dài bay trong gió. Nàng đầu , , mỉm quen.
“Huynh sống ?”
Hắn gật đầu.
“Ta sống đúng như nàng mong.”
Nàng , lùi dần ánh sáng.
Mỗi tỉnh dậy, gối đều ướt.
còn đau như nữa.
Trên Thiên giới, lâu đó, Nam Thiên Uyển nở hoa trở .
Hoa linh thì thầm trong gió:
“Tiểu tiên nữ …
còn tên trong Thiên tịch.”
Có tiên hỏi Thanh Hành:
“Ngươi thấy tiếc ?”
Thanh Hành biển mây, im lặng lâu.
“Ta từng nghĩ nàng thất bại.” Hắn .
“ mới hiểu… nàng là duy nhất thật sự tự do.”
Nếu ai đó hỏi Linh Châu rằng:
“Nếu , ngươi chọn thành tiên ?”
Có lẽ nàng sẽ mỉm , giống như cái cách nàng từng mỉm Thiên Đài năm , đáp:
“Ta từng mây.”
“ chọn ở trần gian.”
Bởi vì —
Trên trời, nàng là tiểu tiên nữ vô danh.
Dưới đất, nàng là cả một đời của một .
Và đối với nàng,
yêu — đáng giá hơn bất t.ử.
HẾT