Tin Vui: Ta Xuyên Không Rồi; Tin Xấu: Hoàng Thượng Đã Sát Hại Ba Nữ Nhân Xuyên Không - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-28 07:49:48
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ta sợ. Nếu nhờ Thái hậu nương nương, thể đám phi t.ử hậu cung hại c.h.ế.t từ lúc mới sinh, an sống tới giờ, mãn nguyện lắm ."

 

Y đích cài một chiếc trâm lên b.úi tóc của . Nhất thời, cảm xúc trong mắt y.

 

"Ngươi cần bao nhiêu thời gian?"

 

Ta y đang hỏi về thời gian về. Mấy ngày , thất tinh liên châu trôi qua, hiện tại còn đợi bốn mươi ngày nữa, thực sự quá lâu. Ta thể an tẩm cung của Tam hoàng t.ử suốt bốn mươi ngày . Y cũng thể canh chừng cả ngày. Nếu thừa lúc y vắng mặt xông , phòng , phát hiện cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

 

Giờ Ngọ ngày hôm , cung nữ bên ngoài bỗng hô Hoàng thượng giá đáo. Ta đang bầu bạn cùng Tam hoàng t.ử dùng bữa, thấy tiếng, vội vàng dùng vải đen che mặt . Tam hoàng t.ử ngoài bái kiến Hoàng thượng. Ở trong phòng, thể rõ mồn một âm thanh ngoài cửa sổ.

 

"Tham kiến phụ hoàng, Đức phi nương nương."

 

Tim thắt , Đức phi cũng tới ?

 

"Nghe hôm qua Tam hoàng t.ử mang một cung nữ ở Tân Giả Khố về, còn đêm nọ say rượu, ngang qua Ngự Hoa Viên cùng cung nữ chuyện mây mưa." 

 

Giọng kiêu ngạo của Đức phi truyền .

 

"Thân là hậu duệ của Trẫm, ngươi dám loại chuyện ! Làm mất hết mặt mũi của hoàng thất !" 

 

Hoàng thượng lớn tiếng quở trách, giọng đầy giận dữ.

 

"Người ! Đuổi hết trong cung Tam hoàng t.ử ngoài." 

 

Đức phi tiếp: "Hoàng thượng, lúc Thái hậu nương nương còn tại thế, bà thiết với Tam hoàng t.ử nhất, chừng, ngài sẽ giúp kẻ xuyên che giấu chân tướng đấy."

 

"Lục soát cho Trẫm!"

 

Ta lập tức tìm chỗ lẩn trốn trong phòng, cung nữ phòng bên cạnh la hét thị vệ đuổi ngoài, nhất thời tẩm cung vô cùng náo loạn. Tiếng bước chân của thị vệ ngày càng gần gian phòng đang ở, nơi vốn dĩ chỗ nào để trốn.

 

Trong lúc do dự, Tam hoàng t.ử một chân đá văng cửa lớn, ôm c.h.ặ.t lòng. Y lưng về phía cửa, hình to lớn che khuất cả , đôi môi ấm áp của y đột ngột áp xuống.

 

Ta kịp đẩy ngài thấy tiếng bước chân thị vệ ở cửa khựng : "Tam hoàng t.ử..."

 

"Cút hết ngoài! Không thấy đang !"

 

Có lẽ vì Tam hoàng t.ử ngày thường dịu dàng, tính tình hòa nhã, nên cơn thịnh nộ hiếm hoi khiến thị vệ dám ý kiến gì.

 

Miêu cảm ơn cả nhà đã ghé thăm nhà Miêu đọc truyện.

Nếu mọi người thấy hay, hãy cho Miêu 1 like 1 follow để đọc được các bộ truyện do Miêu edit một cách sớm nhất nhé!

Ngoài ra, các bạn có thể đề cử cho Miêu những bộ truyện mà các bạn muốn đọc, Miêu sẽ cố gắng edit cho các bạn đọc nhé!

Tiểu Bạch Miêu.

"Bẩm Hoàng thượng, tất cả cung nữ đều ở đây cả !"

 

"Làm thể! Chắc chắn Văn Ngọc ở đây!" Đức phi thất vọng tràn trề: "Nhất định Tam hoàng t.ử giấu ả , nhất định là như thế! Hoàng thượng!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tin-vui-ta-xuyen-khong-roi-tin-xau-hoang-thuong-da-sat-hai-ba-nu-nhan-xuyen-khong/chuong-5.html.]

"Hỗn xược!" Hoàng thượng tát Đức phi một cái: "Mặt mũi của Trẫm đều ngươi cho mất sạch !"

 

Ta lắng động tĩnh bên ngoài, chút âm thanh nhỏ nhất cũng dám phát . Cho đến khi tiếng động biến mất, Tam hoàng t.ử vẫn chịu buông . Hành động của y phù hợp lễ nghi thông thường. Ta ngơ ngác , nhất thời chút luống cuống.

 

"Là thất lễ." Tam hoàng t.ử lên tiếng.

 

 Sau khi chắc chắn an , y xoay rời .

 

07

 

Ngày tháng cứ thế trôi qua một tháng, vì bình an đợi đến ngày thất tinh liên châu, mỗi ngày Tam hoàng t.ử đều dành nhiều thời gian ở tẩm cung với . Khi , trong đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng của y lộ những cảm xúc khác biệt.

 

Tam hoàng t.ử từng ơn cứu mạng, là ân nhân của . Giờ đây, lòng cảm kích đổi từng chút chung đụng. Xuất hoàng thất nên lễ tiết và giáo dưỡng của y đều cực kỳ .

 

Buổi tối, khi ngủ, y lấy chiếc trâm b.úi tóc xuống. Nữ nhân cổ đại chỉ cài trâm khi xuất giá, cũng chỉ phu quân nàng mới thể giúp nàng tháo trâm. Ta hiểu ý của Tam hoàng t.ử, nhưng lỡ dở y.

 

Ta né tránh cái ôm của y, nhẹ nhàng hành lễ: "Tam hoàng t.ử, để nô tỳ hầu hạ ngài y phục ngủ."

 

Y nhận sự từ chối của , còn hành động nào quá mức nữa. Ta chỉ còn bảy ngày là về , sẽ còn liên quan gì đến nơi nữa.

 

Sáng sớm hôm , theo đại cung nữ Tam hoàng t.ử phân phó tới d.ư.ợ.c phòng. Mặc dù trong thời gian thể trốn trong tẩm cung ngoài, nhưng công cụ để xoay chuyển thiên tượng đích tìm kiếm. Ta thuộc lòng quy trình, chỉ cần công cụ trong tay, việc về chỉ là vấn đề thời gian.

 

Trên đường tới d.ư.ợ.c phòng, cảm thấy như theo lưng. Khuôn mặt vẫn đang dùng vải đen che , hẳn là ai thể nhận chứ?

 

Sau khi lấy la bàn và dây cước, định rời d.ư.ợ.c phòng thì đại cung nữ theo trực tiếp dùng vải trắng bịt miệng mũi ngất . Lúc tỉnh , tay chân trói c.h.ặ.t, bốn bề là tường kín mít, ngay cả cửa sổ cũng .

 

Một chậu nước lạnh dội xuống khiến ý thức đang mơ màng tỉnh táo, ho sặc sụa mặt. Cửa mở toang một cách đột ngột, ánh sáng bất ngờ khiến nhịn nheo mắt .

 

"Văn Ngọc, ngươi cách khiến bản cung khổ công tìm kiếm!" 

 

Giọng nghiến răng nghiến lợi của Đức phi lọt tai. Nàng xuống, hung ác lườm : " là hạng hồ ly tinh, chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, ngươi bản lĩnh khiến Tam hoàng t.ử cầu xin Hoàng thượng cưới ngươi Tam hoàng phi."

 

"Ngươi cái gì?" 

 

Giọng khàn đặc, ngay cả cũng rõ.

 

"Có điều, bản cung mặt ở đó, tất nhiên khuyên nhủ Hoàng thượng. Tam hoàng t.ử xuất hoàng thất, địa vị tôn quý, thể cưới một cung nữ hủy dung cơ chứ?" 

 

Đức phi đắc ý vô cùng: “Việc ngươi cố ý quyến rũ Tam hoàng t.ử khẳng định, đây chính từ miệng Tam hoàng t.ử ."

 

Loading...