Tỉnh Giấc Đích Nữ Chỉ Muốn Kiếm Tiền - 2
Cập nhật lúc: 2024-11-01 00:53:09
Lượt xem: 5,975
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Cập nhật lúc: 2024-11-01 00:53:09
Lượt xem: 5,975
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Nghe , dừng chân, ông, khóe môi khẽ nhếch nụ khó nhận .
“Trân nhi gì, chẳng phụ là rõ nhất ?”
Phụ xong, sắc mặt tái nhợt, đôi môi run rẩy, mãi lâu mới thốt lên: “Ta , con giống con, hiểm độc và vụ lợi hám tiền! ”
Trong lòng lạnh.
Phải, chỉ ông là thanh cao, chỉ ông là vĩ đại.
4
Ta vị phụ ăn bám nhưng vẫn tự xưng là thanh cao, ánh mắt hận đến mức trắng dã trợn ngược cả lên trời.
Năm xưa, khi chính thất phu nhân của Vĩnh Dũng Hầu phủ qua đời, gia cảnh sa sút, mẫu xuất thương gia, mang theo mười tám chiếc thuyền hồi môn bước phủ, giúp Hầu phủ mới cầm cự đến hôm nay.
Chỉ tiếc rằng, khi sinh , lâu mẫu vì uất ức mà qua đời.
Hiện tại cả gia đình mấy trăm trong phủ đều dựa của hồi môn, ruộng đất, cửa hàng của mẫu mà sống, mà ông còn dám mẫu vụ lợi???
Trong mắt lấp lánh lệ, dáng vẻ yếu đuối tựa như thể tự lo liệu.
“Phụ nay khinh chê mẫu xuất thương gia, xứng với ?”
“Vậy hẳn là những đồng tiền mà con con kiếm , cũng xem trọng nữa nhỉ...”
Tay trắng thon đưa , nha cận Thuý Quả lập tức dâng lên bàn tính vàng quen thuộc của .
Ánh hào nhoáng khiến phụ và Thẩm Huyên giật , khỏi nhíu mày.
Ta xắn tay áo, gõ bàn tính phát tiếng lách cách, lập tức kéo một tờ sổ sách dài.
“Tháng phụ nhận một bức tranh cổ quý giá ít tiền.”
“Tháng đưa từ Vạn Hoa lâu một Yến di nương, tiền chuộc cũng tốn đến ngàn lượng bạc.”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Đây chỉ mới là chi tiêu của phụ trong đầy nửa năm.”
Ta đẩy bàn tính về phía ông .
“Ta thật ngờ, nay tiền lương tháng của phụ tăng lên đến cả ngàn lượng bạc ?”
Câu đ.á.n.h trúng nỗi đau của phụ , ông lập tức nổi giận lôi đình.
“Láo xược, là cha con, con dám chuyện với như ! ”
Ông giơ tay định tát một cái.
Chỉ là phòng từ , nhanh ch.óng né sang một bên, khinh miệt.
“Phụ giờ mở miệng chê bai mẫu con là thương gia thô tục.”
“ nếu mười tám chiếc thuyền hồi môn của mẫu con năm xưa, phụ lấy bạc để tiêu pha hoa nguyệt?”
“Phụ , thể quá vong ân bội nghĩa ! ”
5.
Phụ giận đến phát run, chỉ mà nên lời.
Chợt ông đổi giọng, bắt đầu giở trò tình cảm.
“Trân nhi! Con thể thương xót tỷ tỷ một chút .”
“Mẫu nàng mất sớm, nhất thời hồ đồ mới chuyện tày trời như thế , con thực sự sắt đá, ép nàng đến bước đường cùng ?”
Ta nhịn lạnh.
“Phụ , quên ?”
“Khi mẫu con qua đời, con cũng chỉ mới tám tuổi.”
Thẩm Huyên từ nhỏ mất là thật, nhưng mẫu – kế mẫu của nàng – từng bạc đãi nàng, luôn chiều chuộng, săn sóc.
Nàng nhận lòng thì thôi, còn dám đến kích thích mẫu khi bà đang hấp hối.
Những chuyện đó, đều ghi nhớ rõ ràng!
Phụ lời nghẹn , mặt mày dần méo mó.
“Nghịch t.ử!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-giac-dich-nu-chi-muon-kiem-tien/2.html.]
“Dù con nghĩ đến tình tỷ , nhưng tự tiện liên hệ với hoàng t.ử là tội lớn! Nếu truy cứu, phụ bảo vệ con! ”
Gạt ai đây?
Phụ sở dĩ còn ở đây đôi co với , chẳng qua là sợ lớn chuyện, khiến thứ tan vỡ thôi.
Ta dang hai tay.
“Ý phụ là còn gì để bàn nữa ?”
“Khoan ! ”
Thấy lay chuyển, phụ bắt đầu hoảng.
“Phụ , từ lâu con vẫn mong tám bộ trang sức của con, đúng ?”
“Phụ sẽ sai mang đến cho con! Con hãy buông ! ”
Nói đến đây, mặt ông hiện lên biểu cảm đau lòng, còn thì chỉ .
Người là mặt dày, là đầu óc ?
Ta chỉ là tám bộ trang sức, mà là bộ mười tám chiếc thuyền hồi môn của mẫu !
Những bộ trang sức , chẳng qua chỉ là tiền lãi thu .
Trên mặt biểu lộ gì, nhàn nhạt đáp: “Vậy phiền phụ .”
6.
Có lẽ vì đồng ý quá dễ dàng, phụ lộ vẻ "quả nhiên là thế", ánh mắt đầy khinh miệt thể che giấu .
Cũng như ánh mắt ông từng mẫu khi bà giường bệnh.
Năm đó, ông gì nhỉ?
“Con gái thương gia, quả nhiên hèn mọn, xảo trá, thể chịu nổi! ”
Nay ông mở miệng, chẳng thể lời nào t.ử tế.
Nhân lúc ông kịp tấn công bằng lời lẽ, mỉm nhắc nhở.
“Nửa canh giờ, quá thời hạn thì đừng trách.”
Đồ vật đến, phụ đập mạnh lên bàn, tiếng vang dội lên.
“Đồ mang đến , con còn thả ?”
Ta mỉm nhạt: “Tất nhiên sẽ thả.”
Ta phất tay, hiệu cho thả Thẩm Huyên .
Thẩm Huyên trói c.h.ặ.t, tức giận trừng mắt .
“Ưm ưm ưm! ”
Vừa thấy phụ , nàng liền rơi lệ, khiến cho phụ xót xa vô cùng.
Phụ lập tức lao tới, gỡ dây trói cho Thẩm Huyên.
“Huyên nhi! Con chứ?! ”
Vừa tháo trói, Thẩm Huyên liền hét lên the thé.
“Phụ ! Người mau cứu Ngũ hoàng t.ử ! Thẩm Trân sai mang ngài ! ! ! ”
7.
“Cái gì?”Phụ giật bật dậy, gấp gáp chất vấn .
“Nghịch nữ?! Con đưa Ngũ hoàng t.ử ?! ”
“Ô?Ngũ hoàng t.ử ?”
Ta nhấp một cách thản nhiên, chỉ tay ngoài cửa sổ.
“Đấy, đang ?”
Phụ ló đầu , quả nhiên ngoài sân, đất trống, Tiêu Cẩn Ngôn với y phục lộn xộn, đang bất tỉnh.
Xung quanh ít tụ tập .
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.