Tình Như Chim Trắng - Chương 162
Cập nhật lúc: 2026-01-16 07:04:05
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm dần khuya, tiệc tan, nhà họ Lê đều cửa tiễn khách.
Lúc Lục Sầm rời , bà nội còn kéo tay trò chuyện vài câu.
Khi khách khứa về gần hết, họ mới trong.
Bà nội thở dài: “Lục Sầm đúng là một trai tuấn tú, chỉ tiếc…”
Lê Sơ Huyền cảm thấy buồn : “Tiếc cái gì ạ?”
“Tiếc là mang họ Lục.” Bà nội lắc đầu.
Chẳng lẽ trong lòng bà nội vẫn còn khúc mắc với nhà họ Lục? Cũng , ân oán mấy chục năm trời, nửa năm mấy tháng là thể xóa nhòa. Lê Sơ Huyền đỡ bà , quyết định vài lời cho Lục Sầm: “Tuy mang họ Lục, nhưng giống những họ Lục khác ạ.”
“Bà Lục Sầm , bà đương nhiên tin mắt của cháu,” bà nội nghĩ xa hơn, “Tình hình nhà họ Lục bây giờ thế nào cháu cũng , rối như một mớ bòng bong. Cháu và Lục Sầm mà kết hôn, còn bao nhiêu chuyện chờ phía nữa. Hơn nữa, ông già nhà họ Lục đó là dễ chung sống , bà vẫn lo cho cháu lắm.”
Lê Sơ Huyền an ủi bà: “Cháu cũng thể kết hôn mà.”
Tờ giấy hôn thú, chẳng qua cũng chỉ là thứ dệt hoa gấm. Có lẽ Lục Sầm cũng quan tâm danh phận “chồng của Lê Sơ Huyền” .
bà nội đồng ý: “Vậy ? Cơ nghiệp mấy đời chúng gây dựng để cho ai kế thừa? Chúng đến tập đoàn, chỉ riêng sản nghiệp, đồ cổ bà cho cháu, cháu sinh một đứa bé để kế thừa ?”
Lê Sơ Huyền ngẫm cũng thấy lý: “Hay là thế , bà thấy Lục Sầm ? Mặc dù nhà họ Lục thì chẳng gì. Cháu giúp bà thực hiện kế hoạch ‘bỏ cha giữ con’ nhé? Gen của Lục Sầm trông vẻ đấy.”
Bà nội tức đến mức lớn tiếng: “Gậy đ.á.n.h golf của bà ? Bà đ.á.n.h c.h.ế.t con bé phá đám !”
“Ấy , cháu đùa thôi mà.”
Trang Thư Tình thấy tiếng la hét của hai bà cháu, lập tức tới đỡ lấy bà nội, giả vờ giận dỗi: “A Nguyệt, con chọc giận bà nội chuyện gì thế?”
“Con chỉ đùa với bà một chút thôi mà.” Lê Sơ Huyền nhún vai.
Bà nội nghĩ đến chuyện gì, ghé tai cô nhỏ. Trang Thư Tình thấy hai thật sự giận , liền vội vã việc khác.
Bà nội hiến kế cho cô: “Hay là cháu bỏ chút công sức, cho Lục Thị phá sản ? Sau đó để cháu trai nhà họ Lục ở rể nhà .”
“Ngay cả ông nội còn bản lĩnh sập Lục Thị, bà bảo cháu ?”
“Cháu dùng mỹ nhân kế ,” bà nội nghĩ , “Thôi bỏ , chừng là cháu tự sa lưới.”
Lê Sơ Huyền cạn lời.
Bà nội : “Bà thấy cháu tìm yêu thì cũng vui. Nhìn khắp giới thương trường Cảng Thành bây giờ xem, là liên hôn thương mại, bao nhiêu vì tiền tài quyền lực mà tạm bợ sống qua ngày.”
Lê Sơ Huyền gật đầu.
“Thế hệ chúng nỗ lực phấn đấu chính là để cho lớp trẻ các cháu nhiều sự lựa chọn hơn.” Điều mà bà và ông nội tự hào nhất cả đời là tạo đế chế thương mại Lê Thị, mà là con cháu nhà họ Lê tự do yêu đương, theo đuổi tình yêu đích thực, chứ những cuộc liên hôn thương mại vô hồn.
Bà nội chuyển chủ đề, giọng điệu hận sắt thành thép: “Vậy mà để cho cháu tự chọn, cháu cũng chọn một nhất.”
Lê Sơ Huyền: ……
Bất ngờ công kích.
Bà nội lắc đầu thở dài: “Thôi , tình yêu đích thực là vô giá.”
“Cháu thích , chắc chắn sở trường gì đó chứ?”
Lê Sơ Huyền ngước trời: Khá… dài… thì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-nhu-chim-trang/chuong-162.html.]
Bà nội: “Cậu còn thích tranh thủy mặc của Thẩm Chu, mắt cũng tồi.”
Lê Sơ Huyền tiếp tục trời: Anh gì về Thẩm Chu chứ? Anh chỉ cướp món quà sinh nhật từ tay cô thôi.
Nói chuyện một hồi đến phòng của bà nội. Bà đuổi cô: “Bà tắm rửa ngủ đây, cháu cũng về , mai còn .”
Lê Sơ Huyền thở dài: “Lát nữa cháu Thâm Thành ngay.”
Bà nội đau lòng sờ sờ mặt cô, đó chút lưu tình mà đóng sầm cửa .
Lê Sơ Huyền: ……
Nửa đêm, Lê Hi gửi những bức ảnh do nhiếp ảnh gia chụp tối nay nhóm chat gia đình.
Hàng loạt ảnh lướt qua, Lê Sơ Huyền liếc mắt một cái thấy tấm ảnh của cô và Lục Sầm sàn nhảy.
Cô mặc một chiếc đầm hội cúp n.g.ự.c đuôi cá màu vàng ánh kim lấp lánh, cùng với chiếc khuy măng sét kim cương của phản chiếu ánh sáng, tôn lên vẻ của . Tà váy xoay tròn bay lượn, trong vòng tay , cô tựa như một cánh bướm trắng lấp lánh đang dang rộng đôi cánh.
Tất cả đều trở thành phông nền mờ ảo.
Phía là bầu trời điểm xuyết những vì , giống như ánh trong mắt .
Lê Sơ Huyền bỗng nhiên mỉm . Có lẽ, cô bao giờ nghĩ tới một ngày, ảnh chụp chung của cô và Lục Sầm thể xuất hiện trong nhóm chat của gia đình. Đầu năm cô còn ngưỡng mộ tấm ảnh Lê Hi chụp cho Lê Lâm và bạn gái, trong nháy mắt, dường như cô cũng điều đó. Còn lý tưởng hơn cả những gì cô tưởng tượng.
Cô nhấn lưu ảnh, định bụng sẽ gửi cho Lục Sầm.
Vừa mở khung chat phát hiện Lục Sầm gửi tin nhắn cho cô từ nửa tiếng .
【Lục Sầm: Tối nay em qua ?】
Mười lăm phút thấy động tĩnh, gửi thêm một tin nữa.
【Lục Sầm: Đang gì đấy? Sao trả lời tin nhắn của .】
Lê Sơ Huyền mím môi. Cô cảm thấy Lục Sầm bây giờ càng ngày càng đằng chân lân đằng đầu. Trước khi danh phận, tin nhắn mấy ngày trả lời cũng thể thản nhiên như . Bây giờ mới mười lăm phút trả lời bắt đầu chất vấn.
Xem , đàn ông đúng là thể nuông chiều.
【Lê Sơ Huyền: Em mới chuyện với bà nội về .】
【Lục Sầm: Nói gì thế?】
【Lê Sơ Huyền: Nói về ‘sở trường’ của .】
【Lục Sầm: Đừng những chuyện riêng tư như với lớn.】
Lê Sơ Huyền: ……
Khoan , bình thường.
Cô thể nào hiểu sai mà!
【Lục Sầm: Hay tối nay em qua đây tự … đo lường xem?】
Lê Sơ Huyền: ……
Sao thể giành thế chủ động một cách trơ trẽn như chứ?
【Lê Sơ Huyền: Mặc dù em , nhưng tối nay em Thâm Thành , mai dự án Lam Hải Loan một cuộc họp quan trọng.】