Trong văn phòng tổng tài, nhiệt độ trong nháy mắt giảm mạnh.
Lục Sầm gọi điện thoại cho cô.
Hình như Lê Sơ Huyền đang ở bên ngoài, tiếng gió và tiếng ồn ào cùng lúc truyền đến: “Sao thế?”
Lục Sầm dậy, bước nhanh ngoài thang máy riêng. Giọng vang lên trong điện thoại, chút mất kiên nhẫn:
“Em đang ở ?”
Với sự nhạy bén của , Lê Sơ Huyền lập tức hiểu vấn đề. Cô trả lời, giọng cố giữ vẻ bình tĩnh: “Em đang ở Lam Hải Loan. Công trường chút sự cố, em qua xem .”
Cúp máy, cô với hiện thực mắt. “Chút sự cố” mà cô là một cái hố đất mới toanh, và đáy hố là thứ ai ngờ tới. Lê Sơ Huyền nín thở xuống những mảnh di cốt màu trắng đục. Hai mảnh xương nhỏ, hình dáng tựa như xương tay của một đứa trẻ, nửa vùi nửa nổi lớp đất ẩm.
Ở các công trường xây dựng, việc đào mộ cũ là chuyện thường tình. Người lái máy xúc ban đầu cũng nghĩ . Tuy nhiên, điều khiến lạnh gáy là dù tìm kiếm kỹ, khu vực tuyệt nhiên gì khác ngoài hai mảnh xương . Linh tính mách bảo đây chuyện đơn giản, thể là một vụ án mạng kinh hoàng, dám chậm trễ mà báo ngay cho quản lý.
Trình Niên mặt tại hiện trường. Chỉ cần một cái liếc mắt, sự việc vượt ngoài tầm kiểm soát và lập tức gọi cho cảnh sát.
Hôm nay Lê Sơ Huyền cũng ở Thâm Thành, chuyện liền đến xem.
Cảnh sát vẫn tới.
Họ đang miệng hố quan sát thì điện thoại của Lục Sầm gọi đến.
“Tài xế hiện tại của em là tài xế ở Cảng Thành ?” Lục Sầm hỏi trong điện thoại.
Lê Sơ Huyền bình thường ở Cảng Thành mang theo vệ sĩ. Để đảm bảo an , tài xế là do bộ phận an ninh của công ty tuyển, khi cần thể vệ sĩ. Người tài xế theo cô từ hồi còn học.
Lê Sơ Huyền hiệu cho Trình Niên trông chừng, còn một bên, tránh xa đám đông, hạ giọng hỏi Lục Sầm: “Không tài xế ở Cảng Thành. Có xảy chuyện gì ?”
“Hành tung của Lục Tiêu dạo chút kỳ lạ, sợ chuyện nên em chú ý một chút.” Lục Sầm xuống đến gara, liếc qua chỉ thấy chiếc G63 của .
Lộ Xuyên theo vội vàng đưa chìa khóa xe qua.
“Em ,” gió ở công trường lớn, cô vén mái tóc thổi rối tai, “Công trường việc, báo cảnh sát , lát nữa họ sẽ đến. Ở đây cũng đông , cần lo lắng.”
Vị trí của Lam Hải Loan hẻo lánh, là một bán đảo khai phá, một nơi khỉ ho cò gáy. vì gần đây đang thi công nên vô cùng náo nhiệt.
Lục Sầm lên xe, kết nối Bluetooth, đ.á.n.h lái khỏi chỗ đỗ: “Anh qua đó .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-nhu-chim-trang/chuong-164.html.]
Kế hoạch ban đầu của là ngày mới đến Thâm Thành để cùng đối tác khảo sát thực địa.
“Anh bận thì đừng qua đây,” Lê Sơ Huyền trấn an , “Tài xế bên cũng qua huấn luyện, tay nghề .”
Mặc dù là cô quen dùng.
Chiếc Lexus LM của Lê Sơ Huyền là biển Cảng Thành, lái qua Thâm Thành. Chiếc xe cô đang dùng là xe thuộc công ty xây dựng dự án Lam Hải Loan, biển hai nơi để tiện .
Không tài xế và chiếc xe quen thuộc, Lục Sầm yên tâm.
Anh trầm giọng : “Không , hai ngày nữa cũng qua thôi.”
Chỉ là kế hoạch đổi một chút.
Sự việc liên quan đến án mạng nên cảnh sát đến nhanh. Tuy nhiên, giám định sơ bộ cho thấy đó lẽ là xương động vật, xương . việc chỉ hai mảnh xương trông giống xương cánh tay trẻ em ở vị trí đáng ngờ. Thông thường, nếu là xương động vật thì là cả một bộ.
Lúc Lục Sầm gọi điện đến, cô còn cảm thấy lẽ đang chuyện bé xé to. Khoảng thời gian cô ở bên đây vẫn luôn gió yên biển lặng.
Bây giờ xem , lo lắng của dường như là cơ sở.
Cảnh sát chụp ảnh lấy bằng chứng xong lập tức rời . Hiện trường chỉ còn một cái hố đất vàng, gì khác.
Trình Niên cho dùng rào chắn vây cái hố , tạm thời động đến, mắt sẽ đào ở những khu vực khác. Camera giám sát ở công trường mới lắp đặt xong, Trình Niên cho kiểm tra nhưng cũng phát hiện điều gì đáng ngờ.
Lê Sơ Huyền gật đầu. Không đây là trùng hợp âm mưu, nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn.
Trình Niên sắp xếp việc thỏa với cô: “Lê tổng, bên cũng chuyện gì, cô về .”
Cô liếc trời sẩm tối. Hôm nay trời tối thật nhanh, trông như sắp mưa, để an thì nên ở đây lâu.
Trình Niên việc, cô cũng yên tâm.
Lê Sơ Huyền: “Có việc gì thì gọi cho .”
Cô gọi điện bảo tài xế đến đón.
Vừa lên xe, điện thoại của Lục Sầm liền gọi tới.
Lục Sầm: “Em ở ?”