Lục Tùng Thương cũng bất ngờ: “Sao em về đây?”
Lục Bách Thương, cấp cứu vì suy tim ba năm và vẫn luôn ở viện dưỡng lão từ đó đến nay, trong một bộ vest chỉn chu, bên cạnh là thư ký theo ông suốt thời gian ông còn tại vị ở tập đoàn.
Lục Mị chủ động nhường chỗ, nhưng Lục Bách Thương , mà xuống chiếc sofa đơn ở phía bên .
Ánh mắt lạnh lùng của ông quét qua , dừng ông cụ Lục.
Ông cụ hỏi ông: “Về báo một tiếng, chúng còn đợi con cùng ăn cơm.”
Lục Bách Thương : “Con cho rằng về nhà thì cần báo .”
Mọi im lặng.
Lục Bách Thương về phía Lục Tiêu: “Không cháu đang khai thác thị trường ở Đông Nam Á ? Sao dạo ở trong nước?”
Lục Tiêu: “Vài ngày nữa cháu sẽ .”
Mọi đều cái gọi là khai thác thị trường của Lục Tiêu chỉ là một cái cớ, sớm muộn gì cũng sẽ về Cảng Thành. Lục Bách Thương hỏi như chẳng khác nào vả mặt những mặt ở đây.
Lục Tùng Thương và Lâm Thi Ý đều ngượng ngùng, đáp lời.
Lục Mị thấy khí khó xử, dậy rót cho ông một tách nóng.
Ông nhận lấy, thuận miệng khen Lục Mị một câu: “Trưởng thành ít, cũng tiền đồ.”
Ông bưng tách nhưng uống, ngay giây tiếp theo hất nó xuống chân Lục Tiêu. Tách rơi xuống đất vỡ tan tành, nóng b.ắ.n cả chân Lục Tiêu.
Mọi hoảng sợ.
Lục Tiêu Lục Bách Thương: “Chú Hai, chú là ý gì?”
Lục Bách Thương , Lục Tiêu: “Cháu cũng tiền đồ đấy, thuê mưu sát em trai .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-nhu-chim-trang/chuong-172.html.]
Sắc mặt Lục Tiêu trong nháy mắt trở nên khó coi, những khác cũng trầm xuống. Lục Bách Thương lượt quét mắt qua từng .
Lục Tiêu : “Chú Hai, cháu hiểu chú đang gì.”
Lục Bách Thương , ông cũng cần Lục Tiêu thừa nhận. Ông , lạnh giọng chất vấn: “Nếu Lục Bách Thương đây mấy năm nay hết lòng hết vì tập đoàn, các mệnh như , ở đây hưởng thụ vinh hoa phú quý ?”
Lục Tùng Thương ông, thở dài một : “Bách Thương, em những thứ để gì?”
“Tập đoàn trong tay phát triển ngừng, các thì cầm cổ phần hưởng lợi,” Lục Bách Thương lượt chỉ từng , “Ăn chơi trác táng, b.a.o n.u.ô.i minh tinh, mua hàng hiệu, mua đồ cổ, khởi nghiệp thì lỗ hết vốn đến vốn khác. Tất cả tiền đó đều là do , Lục Bách Thương , kiếm về cho các .”
“Chú Hai, lời của chú là ý gì?” Lâm Thi Ý , “Tập đoàn là do ba sáng lập, đều một phần. Chúng lấy cũng là phần chúng đáng hưởng.”
Lục Bách Thương lạnh: “Đáng hưởng? Các tự xem những lời chột ? vì tập đoàn trả giá nửa đời , con trai ruột của tiếp tục vì tập đoàn mà bán mạng, các cầm chút cổ phần đó chờ chia cổ tức với là đáng hưởng?”
“Là , Lục Bách Thương , nợ các ? Con trai mấy bản lĩnh, bây giờ các còn đổ lên đầu Lục Sầm? Nó xuất sắc là nó xứng đáng! Con trai của các , Lục Tiêu, vì scandal hối lộ mà hội đồng quản trị đào thải, thế mà các còn thuê định đ.â.m c.h.ế.t con trai ?”
“Sao các thể lòng hiểm độc như ?” Lục Bách Thương cầm lấy ấm , ném thẳng Lục Tiêu. Anh nghiêng né, nhưng vẫn tạt ướt sũng.
Nước màu hổ phách nhuộm ướt áo, dính tóc, Lục Tiêu cả đó trông vô cùng t.h.ả.m hại.
“Chú Hai,” sắc mặt Lục Tiêu trắng bệch, cố gắng giải thích, “Không cháu.”
Lâm Thi Ý trong nháy mắt lớn, định tiến lên kéo con trai thì Lục Tung Thương ngăn cản.
“Bách Thương, chuyện gì cứ từ từ , những việc chắc do A Tiêu .”
Lục Bách Thương để ý, về phía ông cụ Lục vẫn luôn im lặng với sắc mặt âm trầm: “Ba, chuyện con ba , nhưng con sẽ bỏ qua.”
Lục Tiêu quỳ xuống đất, cúi đầu: “Chú Hai, cháu tìm lái xe đ.â.m Lục Sầm. Cháu chỉ trả thù Lê Sơ Huyền, chuyện Lục Sầm xảy t.a.i n.ạ.n thật sự là ngoài ý .”
Lục Bách Thương lạnh một tiếng, xuống: “ cũng tuổi, sức khỏe , còn sống mấy năm. Mẹ của A Sầm mất sớm, chúng cũng chỉ một nó là con. Nếu còn , nó mà xảy chuyện gì, các cứ chờ c.h.ế.t cả .”