Tình Như Chim Trắng - Chương 191

Cập nhật lúc: 2026-01-28 05:51:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầu tháng Bảy, mưa dầm dề.

 

Cơn mưa kéo dài suốt một tuần, hề dấu hiệu ngơi nghỉ.

 

Chiếc Bentley đen tuyền dừng ở lối riêng cổng trường. Tài xế che ô, mở cửa xe hàng ghế . Lục Sầm bước xuống, nhận lấy cây dù.

 

Mưa tí tách rơi xuống mặt đất, b.ắ.n lên như những đóa hoa nước, ướt cả gấu quần.

 

Bên cạnh bỗng vang lên giọng trong trẻo của một cô gái. Âm thanh xuyên qua màn mưa, lớn lắm, thật rõ.

 

“A a a, sắp vứt một đôi giày nữa .”

 

Đôi giày Mary Jane gót thấp bằng da cừu màu trắng giẫm lên mặt đất, nước mưa cho ướt sũng.

 

Một tay Lục Sầm cầm dù, ánh mắt khẽ liếc sang đôi giày của cô. Tầm mắt lướt qua mu bàn chân trắng nõn tì vết, đến bắp chân thon thả tưởng chừng thể nắm trọn.

 

Cậu lặng lẽ thu hồi ánh mắt.

 

Đi ngay cô, thong thả hòa dòng học sinh đang đến trường.

 

Giữa những âm thanh ồn ào, giọng lẩm bẩm của cô vọng tới.

 

“Cơn mưa còn định kéo dài mấy ngày nữa đây? Mẫu giày tớ chỉ đặt mười đôi thôi, mưa nữa là hỏng hết sạch.” Cô dường như thở dài một . “Giá như tớ thể chấp nhận dép lê qua đoạn đường thì mấy.”

 

Lục Sầm bất giác nhếch môi.

 

Cô gái mặt che một cây dù trong suốt, mái tóc buộc gọn gàng, để lộ phần gáy với những sợi tóc tơ đáng yêu. Đuôi tóc uốn lượn tự nhiên, khẽ đung đưa theo mỗi bước chân của cô.

 

Cô mặc một bộ đồng phục váy dài đến gối là phẳng phiu, một nếp nhăn. Chân đôi giày da cừu mà cô rõ sẽ hỏng ngay khi ngấm nước. Dù cho trời đang mưa lớn, cô vẫn bước một cách ưu nhã, thong dong.

 

Cô gái dường như thể chấp nhận một chút hảo nào của bản .

 

tự thuyết phục cả vạn , cô cũng tài nào dép lê đến trường một ngày mưa .

 

thẳng đến tòa nhà học, gập dù lấy thẻ học sinh quẹt.

 

Vừa , cô thấy Lục Sầm đang ngay . “Hả? Sao lên tiếng? Hết cả hồn.”

 

là hết hồn theo nghĩa đen. Cây dù tay cô vung lên, văng đầy nước lên nửa .

 

Lục Sầm nhíu mày.

 

“Xin nhé.” Cô gái bĩu môi.

 

Lục Sầm quẹt thẻ, lúc ngang qua cô, một câu: “Chào buổi sáng, bạn học Lê.” Giọng điệu lạnh nhạt, qua loa.

 

Chỉ để đáp câu “Sao lên tiếng?” lúc nãy của cô.

 

Lê Sơ Huyền thầm đảo mắt một vòng.

 

Thật sự thì thể câm miệng mà.

 

Tám giờ đến tám giờ rưỡi, là thời gian tự do.

 

Lục Sầm bước lớp học. Có đang chơi game, điều hòa bật ở nhiệt độ thấp.

 

Cậu nghĩ bộ quần áo ướt của đến nửa tiếng là khô.

 

Ngược là Lê Sơ Huyền. Cô phòng đồ đổi một đôi giày sạch sẽ y hệt, còn dùng khăn ướt lau sạch những vệt nước bắp chân.

 

Tiết đầu tiên là tiết Văn.

 

Thầy giáo cố gắng cho bài giảng trở nên thú vị hơn bằng cách kể chuyện, nhưng cô bạn cạnh Lục Sầm vẫn gà gật.

 

Lê Sơ Huyền chỉ một phàn nàn về sự bất hợp lý của thời khóa biểu, rằng nên xếp tiết Thể d.ụ.c buổi sáng đầu tiên, như sẽ phấn chấn lên, đến nỗi những bạn học thức đêm chơi game ngủ gật ngay từ tiết một.

 

Cô bạn cạnh Lục Sầm, Vu Ngữ Thi, là bạn của Lê Sơ Huyền. Thế nên, khi cô nàng chống cằm gục hẳn xuống bàn, Lê Sơ Huyền duỗi chân dài đá cô bạn một cái.

 

Lục Sầm nhướng mí mắt cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-nhu-chim-trang/chuong-191.html.]

 

Lê Sơ Huyền một cách đầy lý lẽ.

 

Lục Sầm tiếng động, dùng khẩu hình miệng cho cô một sự thật phũ phàng: Cậu đá trúng .

 

Lê Sơ Huyền thầm nghĩ: Bảo đá mạnh thế mà vẫn tỉnh.

 

chủ động xin Lục Sầm, đá thêm một cái nữa.

 

Người vẫn tỉnh, Lục Sầm nhíu mày.

 

Lê Sơ Huyền đá nhầm .

 

Cô dường như bỏ cuộc, cúi đầu gì đó lên một mẩu giấy nhớ.

 

Lục Sầm thu ánh mắt. Một viên giấy ném đến mặt .

 

Cậu ngẩng lên Lê Sơ Huyền. Cô lập tức dời mắt , vẻ đang chuyên tâm giảng.

 

Hồi lâu , mới mở mẩu giấy .

 

Lê Sơ Huyền: Giúp gọi dậy, tiết Cờ vây chấp một nước.

 

Lục Sầm im lặng một lúc.

 

Lê Sơ Huyền liếc cô bạn sắp gục đầu xuống bàn, ánh mắt hiệu nhanh lên.

 

Ngay khoảnh khắc cuối cùng Vu Ngữ Thi sắp gục xuống, cây b.út của Lục Sầm trượt một đường mượt mà mặt bàn, kê ngay khuôn mặt sắp chạm bàn của cô . Bị cây b.út cấn , cô nàng giật tỉnh giấc.

 

Thầy giáo đang chuẩn cho cô nàng lên giảng: …

 

Giờ chơi.

 

đang chơi bóng rổ ngay trong lớp.

 

Cây b.út của Lục Sầm gõ nhẹ từng nhịp lên mẩu giấy, Lê Sơ Huyền và hỏi: “Làm bạn học Lê đảm bảo tiết sẽ chung nhóm với ?”

 

Lê Sơ Huyền nhướng mày : “Không chung nhóm thì đành chịu, chấp một nước nữa. Nguyện Chúa phù hộ chúng chung một nhóm nhé.”

 

Một vô thần đang rõ ràng ý định quỵt nợ.

 

Lục Sầm gập sách , kẹp mẩu giấy giữa các trang.

 

Tiết Cờ vây tiếp theo, bốc thăm ngẫu nhiên chia cặp 1 chọi 1.

 

Trên màn hình lớn, tên của và Lê Sơ Huyền cạnh trong cùng một nhóm.

 

Lục Sầm cô đầy ẩn ý: “Chúc mừng bạn học Lê, trúng đó.”

 

Lê Sơ Huyền quỵt nợ đương nhiên chấp nhận thua cược.

 

cô vẫn nghĩ thế nào để chấp một nước mà vẫn thắng Lục Sầm. Cô thua một chút nào.

 

Bình thường, kỳ nghệ của hai ngang tài ngang sức, đa là hòa, thắng khó .

 

Lúc cờ, cô thầm nghĩ, thèm lo chuyện bao đồng nữa, cứ để cho ngủ gật giảng cho , mấy kẻ thức đêm chơi game đáng như .

 

Lúc tan học, tâm trạng của Lê Sơ Huyền rõ ràng sa sút.

 

Lục Sầm nhếch môi : “Cảm ơn nhiều nhé.”

 

“Cậu thấy, thắng vẻ vang gì ?” Lê Sơ Huyền ỉu xìu.

 

Lục Sầm thản nhiên: “Không thấy.”

 

Cậu thu các quân cờ bàn cờ, đặt hộp, dậy rời khỏi phòng học Cờ vây.

 

Vu Ngữ Thi nhanh như một cơn gió lướt đến bên cạnh Lê Sơ Huyền, huých vai cô: “Thắng thua?”

 

Loading...