Ta nhấp từng ngụm canh nóng, “Người nhớ ngài mà.”
Lời dứt, mái nhà vang lên một tiếng rầm lớn, một cái lỗ đục .
Bảy, tám tên mặc đồ đen lượt nhảy xuống.
Thôi Thư Dương nhanh ch.óng bọn chúng bắt giữ.
“Nhẹ tay thôi!” Ta hài lòng mắng: “Tay trật khớp bây giờ.”
Thôi Thư Dương nhạt: “A Ý thật chu đáo.”
Ta đang gặm cánh gà, gật đầu: “Vì thịt ngon mà.”
“Đừng quên nàng ăn độc d.ư.ợ.c của .”
“Ta nhớ mà.”
Tô Huệ là nhảy xuống cuối cùng, lệnh: “g/iế/t .”
“Khoan !” Ta vẫy tay: “Tô Huệ, ngươi ngốc ?”
Tô Huệ ngẩn , “Sao thế?”
Ta kiên nhẫn giải thích: “Ngươi tận tâm phò tá Thừa tướng, ngươi nghĩ sẽ lợi lộc gì?”
Tô Huệ hỏi: “Vậy nên ?”
Ta hất cằm về phía Thôi Thư Dương, “Tam hoàng t.ử Hoàng thượng sủng ái nhất đang trong tay ngươi, ngươi nghĩ ?”
“Xin chỉ giáo.”
Ta bảo : “Trước tiên ngươi báo với Thừa tướng là ám sát thất bại , Thôi Thư Dương trở về tố cáo với Hoàng thượng. Như , Thừa tướng nhất định sẽ thúc đẩy Tứ hoàng t.ử tạo phản. Sau đó, ngươi áp giải Thôi Thư Dương về cung để cứu vua, đưa Thôi Thư Dương lên ngôi. Đến lúc đó, chẳng triều đình sẽ gọn trong tay ngươi ?”
Tô Huệ suy nghĩ một lúc, chỉ Thôi Thư Dương, : “ Ý kiến đấy, nhưng khó mà kiểm soát.”
Ta đưa tay sờ sờ lông mi dài và dày như quạt của Thôi Thư Dương.
“Chọc mù mắt thì dễ kiểm soát hơn.”
Còn kịp chọc mù mắt thì chuyện rắc rối xảy .
Ta xuống ngục, mang cơm cho Thôi Thư Dương, túm lấy và giày vò một hồi.
“Tô Huệ thực là gì của nàng, hửm?”
“Ca ca .”
“Nàng lừa ?”
“Thật mà, là ca ca !”
Ta và Tô Huệ thực sự là ruột thịt.
Chúng là những đứa trẻ Thừa tướng bắt cóc từ một gia đình nông dân.
Vì dung mạo của giống với con gái bệnh nặng của Thừa tướng - Chu Lan Như, thế nên thể giả mạo nàng để gả cho Tam hoàng t.ử.
Còn Tô Huệ hình khác biệt, thích hợp để học võ.
Chỉ điều, đến tận hôm nay, vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng cha hộ vệ phủ Thừa tướng tàn nhẫn sát hại, còn Tô Huệ thì chỉ nhớ đến danh và lợi.
Sau khi xong, Thôi Thư Dương im lặng một lúc, : “A Ý, một ca ca như , nàng cần nhận nữa. Thứ nàng , cũng thể giúp nàng đạt .”
“Ngài gì ?”
“Nàng cứ .”
Ta hạ giọng thì thầm: “Ta một đứa con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-nong-y-duom/chuong-2.html.]
Chàng nhướng mày, “Chuyện thì dễ thôi.”
“Đã một năm mà vẫn mang thai, lẽ chuyện đó dễ với .”
Ánh mắt của đột nhiên trở nên nguy hiểm.
Ta vội vàng bò lăn mà trốn.
Tứ hoàng t.ử cung tạo phản.
Thôi Thư Dương nhảy cứu vua.
áp giải tới
Dù thất hứa, khiến Thừa tướng thể thực hiện kế hoạch “lấy thiên t.ử hí chư hầu”, thế nhưng ông vẫn nhân cơ hội đóng góp việc dẹp loạn, thể hiện lòng trung thành với Hoàng thượng và Thôi Thư Dương.
Khi Thôi Thư Dương bận rộn xử lý hậu quả, lén bỏ trốn.
Về đến phủ Thừa tướng, ông liền trực tiếp lệnh đ.á.n.h đến chếch.
Ta nhanh ch.óng giải thích lý do vì thất hứa.
“Thôi Thư Dương hạ độc thuộc hạ, ép thuộc hạ thả , từ nay về theo lệnh .”
Thừa tướng xong, lấy một viên t.h.u.ố.c và đưa cho .
“Đây là Vạn Linh Đan, là kịch độc, cũng thể dùng để lấy độc trị độc.”
Ông : “Ăn nó, ngươi sẽ còn Thôi Thư Dương khống chế nữa.”
Đây chắc chắn là thừa tướng đang thử , tin tưởng !
Ta từ lâu, rằng ông cũng tin tưởng giống như bề ngoài. Việc để áp giải Thôi Thư Dương, chẳng qua là vì bán Tô Huệ, ông sợ rằng nếu phái khác sẽ Tô Huệ cảnh giác. Hơn nữa, Tứ hoàng t.ử ngu ngốc sớm như một con cờ bỏ .
Nếu , ông cũng để “con gái” của , đáng lẽ gả cho Tứ hoàng t.ử thực hiện mỹ nhân kế với Thôi Thư Dương.
Ta vui mừng nhận viên t.h.u.ố.c, lập tức bỏ miệng.
Ánh mắt của Thừa tướng dịu đôi chút.
Thừa tướng dặn dò: “Tìm cách trở bên cạnh , lấy sự tin tưởng của .”
Ta nhận lệnh.
Vừa khỏi phủ, thấy Thôi Thư Dương dán lệnh truy nã khắp nơi.
Tốt quá, đỡ nghĩ cách tìm gì.
Bây giờ, là Thái t.ử. Nên việc bắt Đông cung, đối với mà là cách dễ dàng nhất để gặp .
Ta tự chui đầu rọ để đưa đến mặt Thôi Thư Dương.
Chàng đang bận rộn, thấy liền bảo lui .
Sau đó, ôm lấy lòng, “Nghe A Ý tự chui đầu rọ?”
Dây thừng khiến khó chịu vô cùng, cầu hòa: “Phu quân của , thể cởi trói chuyện ?”
Chàng giả vờ thấy, tiếp tục hỏi : “Có vì giải d.ư.ợ.c của Đoạn Trường Đan - bí chế của nhà họ Đường ?”
Ta lắc đầu, “Không, lão già họ Chu cho một viên t.h.u.ố.c để lấy độc trị độc, độc của giải !”
Sắc mặt của Thôi Thư Dương lập tức trắng bệch.
“Nàng ăn lúc nào?!”
“Khoảng một canh giờ .”