Tình Nồng Ý Đượm - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-17 12:12:17
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn dậy, nhấc tấm khăn voan của .

Ta lấy hết can đảm, ngẩng đầu, nở một nụ dịu dàng với .

Hắn vẻ sững , “Nương t.ử…”

“Phu quân!”

Ta nhanh miệng mở lời , nhưng nên gì.

lúc bụng “ọc ọc” lên một tiếng.

ngại ngùng : “Phu quân, đói.”

Hắn bật , liền nắm lấy tay , đích xuống bếp nấu bữa khuya cho .

Thì để yêu một , dễ dàng như .

Thời gian dần trôi, chiếc bụng độn chăn bông của cũng ngày càng to lên.

vẫn kéo lê hình nặng nề của , mỗi ngày đều tự tay dâng cho Phụ hoàng.

Phụ hoàng khen : “Tiểu Thích pha là thơm nhất.”

, tiền nào của nấy.

Thuốc độc mà Thừa tướng đưa cho đắt, năm nghìn lượng vàng một gói, thơm ngon, hiệu quả tuyệt hảo.

Một phần dùng để hiếu kính Phụ hoàng, phần còn cho Thôi Thư Dương nếm thử.

Sức khỏe của cả hai đều dần dần suy yếu, các thái y luân phiên bắt mạch, nhưng ngoài thể trạng yếu , chẳng tìm điều gì khác.

Cuối cùng, một ngày nọ, Thôi Thư Dương lên cơn sốt cao, liệt giường dậy nổi.

Ta mang bát cơm đến, đút từng muỗng cho ăn.

Hắn cau mày bát cơm, khó chịu vì cho ăn thịt.

Ta nhai nuốt phần thịt của cả hai , từ chối yêu cầu của .

“Kẻ sắp chếch ăn thanh đạm một chút, ngoan nào.”

Phụ hoàng so với Thôi Thư Dương thì mạnh mẽ hơn, vẫn còn gắng gượng lên triều.

Cho đến khi chuẩn "lâm bồn", đại thần khuyên Hoàng thượng lập tức phong đứa con trong bụng Thái tôn vì Thái t.ử cận kề cái chếch.

Hoàng thượng nổi trận lôi đình, ngay tại chỗ phun m.á.u ngất .

Ba ngày , một đêm khuya, báo tin đứa bé “chào đời”.

Thừa tướng Đông cung thăm “con gái” của .

Người tùy tùng theo ông ôm một cái bọc.

Cái bọc mở , bên trong là một đứa trẻ đỏ hỏn.

Thừa tướng với : “Đưa đứa con của ngươi cho .”

Ta ôm lấy đống chăn bông xếp đầy bụng, mỉm : “Thưa phụ yêu, ngài đang đến cái ?”

Ánh mắt Thừa tướng bỗng trở nên sắc lạnh.

Ta gọi Thôi Thư Dương: “Điện hạ, Thừa tướng đang cướp con của chúng !”

Thôi Thư Dương từ tấm bình phong bước , tay cầm kiếm chĩa về phía Thừa tướng.

Thế nhưng Thừa tướng hề tỏ sợ hãi, ngược còn phá lên lớn.

Ta nhíu mày.

Thôi Thư Dương, vốn đang giữ chắc thanh kiếm, bỗng phun một ngụm m.á.u đen đổ sụp xuống, còn thở.

Tên thái giám theo hầu tháo mặt nạ da mặt .

Thì là Tô Huệ.

 

Thừa tướng vuốt tóc như thể đang yêu thương con gái , “Tô Vân Ý, ngươi thật tài giỏi, suýt chút nữa thất bại tay ngươi .”

Nói xong, sang Tô Huệ, “Nhờ Tô Huệ trung thành với .”

Ta đầy căm hận tên “ca ca” tự xưng của .

Thừa tướng chậm rãi với : “Bây giờ, mặt ngươi hai con đường.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-nong-y-duom/chuong-5.html.]

Ta đợi tiếp, lập tức quỳ xuống.

“Mọi thứ sẽ theo sự chỉ đạo của ngài.”

Ta ôm đứa trẻ mà Thừa tướng mang đến, bước đại điện nơi Phụ hoàng đang giải quyết chính sự.

Quần thần đông đủ.

Hoàng đế và Thái t.ử đều mất, đều lộ vẻ hoang mang, chờ đợi Thừa tướng lên chủ tình hình.

Thừa tướng bước đại điện, dù đang trong lúc quốc tang nhưng khuôn mặt vẫn nở nụ mãn nguyện.

“Hoàng thượng băng hà, Thái t.ử cũng qua đời, may mắn hoàng tôn hôm nay đời.” , “Quốc gia thể một ngày vua...”

Bỗng một luồng ấm áp truyền đến từ tay .

Ta nhanh ch.óng ngắt lời : “Thừa tướng, xin hãy chờ một chút!”

ngớ .

Ta giơ cao đứa trẻ tay, “Con trai của ngài... tè .”

Biểu cảm của Thừa tướng lập tức đổi .

lúc đó, mặt đất bắt đầu rung chuyển, bóng đen lớn từ bên ngoài đại điện bao phủ xung quanh.

Quần thần hoảng sợ đầu , chỉ thấy một đội quân cấm vệ hùng hậu trong giáp trụ đầy đủ, nhanh ch.óng tràn đại điện, trong chớp mắt bao vây bộ nơi đây.

Đội cấm vệ tự động dạt , mở một lối .

Thôi Thư Dương bước tới, phất tay lệnh:

“Bắt lấy!”

Thừa tướng quả thật quá ngốc.

phát hiện phản bội, chẳng lẽ nhận Tô Huệ phản bội ?

thể đổi t.h.u.ố.c độc mà đưa cho Phụ hoàng và Thôi Thư Dương, thì cũng thể đổi t.h.u.ố.c thật mà Tô Huệ bỏ .

Cứ đấu trí , ai sợ ai chứ?

Thôi Thư Dương đích tra khảo Thừa tướng và Tô Huệ, nên cũng theo.

Bọn họ vẫn hiểu tại thua cuộc.

Thừa tướng chỉ và hỏi Thôi Thư Dương: “Cô từng một lời thật lòng, ngài dám tin tưởng cô như thế?!”

Ta cảm thấy chút oan ức, rõ ràng mười câu đến tám câu là thật!

Thôi Thư Dương : “Ngay từ khi thành , nàng là một thích khách.”

Ta cũng chịu thua: “Ngay từ khi là thích khách, là thích khách.”

Chúng thấu , hiểu rõ phận, lập trường và... tấm lòng của đối phương.

, dù hết đến khác gây khó dễ cho , vẫn luôn yên tâm chờ đợi thẳng thắn với .

Bọn họ thể hiểu , thể những chỉ mới gặp gỡ, ở hai phía đối nghịch, mà vẫn dám giao phó tính mạng cho .

Bởi vì họ chỉ đến lợi, mà hiểu tình yêu.

Thừa tướng nghiến răng nghiến lợi : “Vậy tất cả chúng đều chỉ là vai phụ trong trò chơi tình yêu của các ngươi đúng ?”

Ta suy nghĩ một chút, trả lời: “Nói chính xác hơn, là pháo hôi.”

Khi về Đông cung, trời tối, ôm lấy cánh tay của Thôi Thư Dương : “Phu quân, đói.”

Như , lập tức dẫn tiểu phòng bếp.

Điểm tâm xong, mới c.ắ.n một miếng thì đột nhiên cảm thấy buồn nôn.

Ta sợ hãi, "Hỏng , bọn họ hạ độc ?"

Thôi Thư Dương cau mày, bắt mạch cho , ánh mắt sáng lên, phấn khởi : "Tuyệt quá."

Người gì kỳ cục, trúng độc mà còn mừng !

Ta c.ắ.n khăn tay, thút thít: "Phu quân, ngài còn yêu nữa !" 

Hoàn

Loading...