"Cái gì? Đế quân là bậc chí tôn cao cao tại thượng, uy phong lẫm liệt của đế quốc Tinh Khung chúng cơ mà, ngay cả một chuyện nhỏ nhặt như hạt vừng hạt đậu thế cũng xin ý kiến của Thánh Cái?"
"Đế quân còn là vị Đế quân mà em từng ? Chuyện thật quá quắt!"
Lạc Bảo Nhi trợn tròn mắt, gương mặt đầy vẻ kinh hãi, thậm chí còn gào lên một cách khó tin.
Vị hùng Đế quân mà cô luôn tôn sùng kính trọng như thần minh, thể đột nhiên trở thành thế ?
Không, sự đổi quá lớn khiến cô tài nào chấp nhận nổi, thậm chí cảm thấy thật hoang đường.
Lúc , Lạc Hàn Dật bên cạnh nhíu c.h.ặ.t đôi mày.
Đôi mắt thâm trầm như biển cả của thẳng Lạc Bảo Nhi, như xuyên qua cơ thể để thấu tận tâm can cô . Thế nhưng, ánh mắt phức tạp khiến chẳng thể nào hiểu ẩn ý bên trong.
Anh chậm rãi lên tiếng: "Bảo Nhi, nếu em vẫn giữ cái ý nghĩ đó, thì dù đêm nay Đế quân gật đầu đồng ý, cũng tuyệt đối cho phép. Từ giây phút trở , em tỉnh táo mà nhận một sự thật - Đế quân bao giờ thuộc về em cả!"
"Hơn nữa, Ngài cũng từng đưa bất kỳ lời hứa hẹn thực chất nào với em. Tất cả chuyện chẳng qua chỉ là sự đơn phương tình nguyện của chính em mà thôi. Bảo Nhi, em hiểu ý nghĩa thực sự trong những lời ?"
Bởi vì liên quan đến cô em gái mà yêu thương nhất, Lạc Hàn Dật thể cẩn trọng, sợ rằng chỉ một sơ suất nhỏ sẽ tổn thương trái tim vốn yếu mềm vì yêu Đế quân của cô .
"Anh trai!"
Lạc Bảo Nhi trợn mắt, gương mặt ngập tràn vẻ thể tin nổi, nước mắt chực trào trong hốc mắt như thể sắp vỡ đê đến nơi.
Cô tài nào ngờ , vốn luôn cưng chiều, che chở hết mực thể nhẫn tâm đối xử với cô như . Nên nhớ, cô là em gái ruột thịt của , là duy nhất còn chung huyết thống với đời cơ mà.
"Bảo Nhi, nhẫn tâm vô tình, mà là lúc em buộc rõ xem thứ gọi là tình yêu trong lòng em thực chất ý nghĩa gì đối với Đế quân! Liệu Ngài cần đến nó !"
Lạc Hàn Dật em gái đang đau khổ tột cùng với vẻ mặt nghiêm trọng.
Tim cũng đau thắt , nhưng rõ lúc mềm lòng, nếu sẽ chỉ hại em gái mà thôi.
"Nói nhẹ nhàng thì đây gọi là tình yêu thuần khiết, nhưng thẳng thì chẳng khác nào sự quấy rối hổ!"
Lạc Hàn Dật nghiến răng, hạ quyết tâm tiếp.
Anh thực sự đành lòng thấy em gái vì thứ tình cảm mù quáng và nồng nhiệt mà cuối cùng nhận lấy kết cục thê t.h.ả.m.
Đặc biệt đây là địa bàn của Đế quân, chỉ cần một bước sai sót là thể chọc giận bậc chí tôn , đến lúc đó e là ngay cả cũng chẳng thể bảo mạng sống cho cô .
Nghĩ đến đây, Lạc Hàn Dật khỏi rùng , trán rịn một tầng mồ hôi mịn.
Trong thoáng chốc, ý định thối lui, chỉ đưa em gái và cả gia tộc về ở ẩn, màng đến chuyện thế tục bên ngoài nữa.
"Lạc Hàn Dật, quá đáng lắm đấy!"
"Làm gì ai em gái ruột của như thế cơ chứ!"
Lạc Bảo Nhi giận dữ hét thẳng mặt trai, đôi mắt lấp loáng những giọt lệ của sự phẫn nộ và thất vọng.
"Hừ, chỉ lên sự thật mà thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-te-nu-than-chua-lanh-khien-cac-thong-soai-tuyet-tu-phai-dieu-dung/chuong-143-khong-biet-xau-ho.html.]
Lạc Hàn Dật mặt , nhưng gương mặt thoáng qua một nét hối khó nhận .
"Em yêu sâu đậm một đàn ông, đối với , đó vốn dĩ là niềm vinh dự tột bậc mới đúng chứ! Tại thấy chân tâm của em?"
Lạc Bảo Nhi càng càng kích động, giọng run rẩy.
"Em rốt cuộc gì ? Xét về dung mạo, tài năng gia thế, em điểm nào thua kém kẻ khác chứ? Tại chọn em vợ?"
Nói đến đây, Lạc Bảo Nhi còn kìm nén nổi nỗi đau trong lòng, cô dùng hai tay ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u, điên cuồng lắc mạnh.
Cô lắc đầu túm lấy tóc giật mạnh, như nhổ sạch phiền muộn và uất ức từ tận gốc rễ.
Nước mắt trào như lũ lụt, tiếng xé lòng khiến khỏi xót xa.
Lạc Hàn Dật thấy em gái như thì hối hận kịp.
Vốn dĩ khổ tâm em gái rõ sự thật về Hạ Lan Lăng để tránh tổn thương sâu hơn, chẳng ngờ phản tác dụng, khiến cô rơi cảnh tự dày vò bản thế .
Lúc chỉ tự tát cho vài cái, thật ngờ chuyện đến nước .
Nhìn em gái đau đớn, xót xa vô cùng, vội bước tới dỗ dành:
"Bảo Nhi, đừng nữa... đều tại , nên em như ..."
Thế nhưng lúc Lạc Bảo Nhi chìm đắm trong nỗi bi thương của riêng , chẳng còn lọt tai bất cứ lời nào nữa.
Trái ngược với cảnh tượng đau lòng, gần như sụp đổ của em nhà họ Lạc, nơi Mộ Tinh Nguyệt đang ở là một bầu khí vui vẻ, hòa hợp, tựa như hai thế giới khác biệt.
Lúc , gia đình cô đang đắm chìm trong tiếng và sự ấm áp vô tận.
Mộ Tinh Nguyệt mỉm đầu Hạ Lan Lăng đang cách đó xa.
Cô chú ý thấy đôi mày nhíu c.h.ặ.t và hành động gãi đầu vô thức.
Chỉ qua một chi tiết nhỏ , thông minh như cô lập tức đoán chắc chắn đang gặp vấn đề nan giải. Thế là, cô chậm rãi dậy đến bên cạnh , dịu dàng hỏi:
"A Lăng, là ai gọi điện ? Có chuyện gì xảy ?"
Nói , đôi mắt đào hoa xinh của cô xoáy Hạ Lan Lăng, như xuyên qua ánh mắt để thấu tận tâm can .
Bị cô hỏi, gương mặt Hạ Lan Lăng thoáng chút do dự, nhưng nhanh lấy vẻ bình tĩnh. Đáng tiếc, tất cả đều lọt qua khỏi óc quan sát nhạy bén của cô.
Cô ngẩng cằm, nở nụ tinh nghịch, nũng nịu :
"Hừ! Đừng hòng giấu em nhé. Vừa cuộc đối thoại của hai em đều thấy cả , hỏi ý kiến em mới trả lời mà. Vậy nên, mau khai thật !
Người đó tìm việc gì? Chẳng lẽ là... Người theo đuổi ? Hay là, những thực sự nên nhắc đến, nhắc cái là xuất hiện luôn ?"
Nói xong, cô còn cố ý nháy mắt, khiến bản trông càng thêm đáng yêu và động lòng .