Tình yêu bắt đầu sau một mùa xa cách - Chap 11

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:46:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ra khỏi cổng, gió đêm đầu hạ thổi nhẹ, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng. Ánh đèn hắt xuống con đường nhỏ, bóng hai đổ dài nền gạch ướt sương. Hạo Nhiên bước chậm bên cạnh, lâu lâu liếc sang cô gái đang bên cạnh - cô chị năm nào giờ tóc dài ngang lưng, dáng mảnh mai, cặp lông mi mỏng, ánh mắt vẫn trong veo như cũ. Đi một đoạn, Hạ An bỗng dừng , sang Hạo Nhiên: “Này… em dạo một chút ? Chị vẫn về.”

Hạo Nhiên sang, khóe môi nhếch nhẹ thành nụ nửa như đồng ý, nửa như trêu: “Em tưởng chị sợ tối chứ. Hồi bé cứ mỗi mất điện là chạy qua nhà em trốn mà.”

Hạ An bật , lườm nhẹ: “Hồi đó là trẻ con, giờ khác nha.”

Cả hai cùng rẽ sang con đường bên hồ, tiếng ve kêu xa xa, ánh trăng thấp thoáng mặt nước. Không ai gì thêm, chỉ tiếng bước chân xen lẫn tiếng khẽ thỉnh thoảng vang lên. Một lát , Hạ An chợt , giọng nhỏ nhưng rõ ràng: “À, em… cho chị xin nick , để tiện liên lạc. Cũng lâu chuyện với em mà.”

Hạo Nhiên bất ngờ, mỉm “Tưởng chị quên em chứ.”

 -“Sao mà quên em chứ.” Hạ An mím môi, giọng nhẹ hẫng.

Cậu bật , đưa điện thoại “Chị thêm .”

Hạ An nhận điện thoại, ngón tay lướt nhẹ màn hình. Một chút gì đó trong tim khẽ rung lên mà khó thành lời.

Hai mãi, đến khi qua con hẻm nhỏ rợp bóng đèn thì Hạ An bất giác khựng . Ở góc đường, tấm biển quen thuộc với dòng chữ “Xiên Que Tự Chọn- Cô Lâm” vẫn còn đó. Quán nhỏ, vẫn là chiếc bàn gỗ cũ kĩ, cái tủ kính trầy xước và mùi tương ớt thoang thoảng trong khí. Hạ An khẽ , mắt ánh lên chút gì đó vui buồn: “Quán …vẫn còn hả trời? Hồi xưa, ba đứa qua đây thôi, chẳng bao giờ đủ tiền mua nổi cây xiên nào.”

Hạo Nhiên , giọng đượm chút nhớ nhung: “Em nhớ mà. Hôm nào học về, chị với Khả Nhi cứ , bảo ‘để mai xin tiền’ mà mai nào .”

Hạ An bật , nhẹ giọng: “Chị xin mà, nhưng ‘ăn quà vặt hại bụng’. Thế là thôi.”

Hai cùng lặng quán, dòng kí ức tuổi nhỏ ùa về, hệt như những thước phim cũ. Có tiếng trẻ con đùa, bóng ba đứa nắm tay chạy qua con ngõ nhỏ, cả những chiều nắng loang vàng tóc. Hạo Nhiên sang, nheo mắt cô: “Giờ chị ăn ?”

Hạ An sang Hạo Nhiên, khóe môi cong lên: “Nhìn thế chịu nổi. Vào mua vài xiên ăn cho hương vị tuổi thơ.”

Hạo Nhiên bật “Vâng. Mà để em trả nhé, coi như đền bù cho chị mấy năm ở một .”

Cả hai cùng bước quán. Cô Lâm- chủ quán- vẫn , tóc cột gọn gáy, giọng sang sảng: “Hai bạn trẻ ăn gì nào?”

Hạ An tươi: “Dạ cô cho cháu mấy xiên bò viên, phô mai que với chả cá nha cô.” Rồi sang hỏi Hạo Nhiên: “Em ăn gì?”

Hạo Nhiên Hạ An “Chị cứ chọn , em ăn theo chị.”

Hai ăn, xiên nướng nóng hổi tỏa hương thơm ngào ngạt, vị cay ngọt quyện hệt như mùi của những kí ức năm nào- giản dị, ấm áp, mà khó quên.

Bỗng Hạ An chợt nhớ điều gì đó, cô nghiêng đầu hỏi, giọng tò mò: “À … hồi chiều em nhận chị nhanh thế? Còn gọi là chị nữa.”

Hạo Nhiên khẽ , ánh mắt nghiêng nghiêng cô: “Thật … là vì em thấy giọng chị thôi.”

 -“Nghe giọng chị?” Hạ An tròn mắt.

Cậu gật đầu, giọng trầm ấm, mang chút hồi tưởng: “Hồi ở bên , chị với Khả Nhi call video với . Em tình cờ ngang qua phòng, thấy giọng quen lắm. Em cứ thắc mắc mãi, tại giọng đó khiến nhớ đến mấy ngày nhỏ xíu chạy loanh quanh nắng.” Cậu dừng , nhẹ: “Em liếc màn hình, thấy đôi mắt màu nâu sáng trong …là chị. Giọng , ánh mắt , khó mà quên .”

Hạ An cúi đầu, hiểu tim đập nhanh đến thế. “Rồi hồi chiều em chắc là chị chứ?”

Hạo Nhiên , đáp bằng giọng dịu dàng: “Lúc kéo chị , em thấy ánh mắt đó thêm nữa. Vẫn là đôi mắt khiến em nhận ngay lập tức.” Cậu ngừng một chút tiếp, như nhớ điều gì: “À, còn mấy bức ảnh hai chị chụp chung với gửi nhóm gia đình nữa. Thấy dáng chị trông ảnh, em cứ nghĩ… nếu gặp ngoài đời chắc nhận ngay. Ai ngờ thật.”

Hạ An bật , giả vờ trách: “Thì em soi kĩ chị như ?”

Hạo Nhiên nhún vai, ánh mắt sáng long lạnh trong ánh đèn: “Không soi , chỉ là… những , một qua là chẳng thể quên .”

Câu nhẹ tênh, nhưng khiến lòng Hạ An khẽ run lên- chẳng vì gió lạnh vì điều gì khác.

Con đường nhỏ dẫn về khu nhà dần vắng bóng . Hai im lặng bên . Không khí giữa họ còn gượng gạo, mà chậm rãi, gần gũi lạ thường.

Hạ An khẽ lên tiếng, giọng nhẹ như sợ tan khoảnh khắc “Lâu chị mới chuyện thoải mái thế .”

Hạo Nhiên , mắt về phía Hạ An: “Em thì thấy như từng xa chị ngày nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-yeu-bat-dau-sau-mot-mua-xa-cach/chap-11.html.]

Câu khiến Hạ An khựng , khẽ , tránh ánh mắt “Miệng lém thật đấy.”

 -“Chị quên ?” Hạo Nhiên nghiêng đầu, nụ tinh nghịch thấp thoáng: “Em nhiều thế là tại ai dạy đấy.”

Hạ An bật , phản bác , chỉ khẽ lườm một cái.

Cả hai dừng khi tới đầu ngõ nhà Hạ An. Cô sang, nở nụ dịu: “Cảm ơn em… vì đưa chị về. Cũng vì hôm nay… chị vui lắm.”

Hạo Nhiên cô: “Em cũng . Thôi chị nhà .”

Sau đó, chào cô , bóng lưng cao ráo khuất dần trong ánh đèn. Hạ An yên một lúc, bàn tay khẽ nắm , môi cô khẽ mỉm - nụ nhẹ đến mức chính cô cũng nhận .

Đêm hè, gió thổi qua hàng cây, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng. Trái tim của cô gái mười sáu tuổi bỗng thấy một điều gì đó lạ- quen, mới, khiến mỉm mãi.

Đồng hồ điểm chín giờ. Ngôi nhà dần chìm khí yên tĩnh của cuối ngày. Đèn phòng khách vẫn sáng, hắt ánh vàng nhạt qua lớp rèm cửa. Cửa mở khẽ khàng. Hạo Nhiên bước . Cậu khẽ đặt đôi giày ngay ngắn ở hiên, định lên phòng thì giọng quen thuộc vang lên từ ghế sofa.

 -“Ơ kìa, hai mà về muộn thế ?” Khả Nhi cầm ly nước tay, điện thoại vẫn sáng màn hình tin nhắn với Duy Phong. Môi cô cong lên trêu chọc.

Hạo Nhiên khựng , đưa tay gãi đầu, giọng phần ngập ngừng: “Đâu … em đưa chị An về thôi mà.”

Khả Nhi bật , nhướn mày: “Chỉ đưa về thôi ? Mà tận chín giờ mới thấy mặt.”

Cậu đỏ nhẹ mặt, đáp , chỉ khẽ mím môi nhanh chân chạy lên cầu thang.

 -“Mai rủ Hạ An đạp xe chung .” Khả Nhi vọng lên.

Hạo Nhiên chỉ chạy , cố che niềm vui của .

Khả Nhi theo, khẽ lắc đầu, mỉm mơ hồ: “Hai … lạ ghê.”

Căn phòng tầng hai khép cửa . Hạo Nhiên dài giường. Hình ảnh Hạ An lúc nở nụ ánh đèn đường cứ hiện lên mãi, khiến tim khẽ rung lên. “Lâu mới giọng chị gần như thế…”- nghĩ, môi bất giác cong thành nụ .

Cũng lúc , bên căn phòng nhỏ ở đầu ngõ, Hạ An nghiêng cửa sổ. Bóng đèn đường bên ngoài hắt , ánh sáng nhè nhẹ phủ lên gương mặt cô. Trong lòng, cảm xúc lạ lẫm cứ dâng lên- hẳn là thích, hẳn là bối rối, chỉ là… một thứ ấm áp tên. Cô khẽ , lẩm bẩm: “Lâu mới gặp em, mà… tim đập nhanh chứ?” Trong đầu cô vẫn văng vẳng những hình ảnh ban nãy- nụ của Hạo Nhiên, cái cách gãi đầu khi trêu. “Lớn thật ha…”- cô khẽ , lật định nhắm mắt . Đột nhiên, tiếng tin nhắn vang lên khẽ khàng trong gian tĩnh mịch. Cô với tay lấy máy, màn hình hiện lên dòng tên: Hạo Nhiên.

 Hạo Nhiên: Chị ngủ ?

 Hạ An: Chưa, thế?

 Hạo Nhiên: Em định hỏi mai chị dậy sớm , chị Khả Nhi rủ xe đạp dạo dạo.

 Hạ An: Ừm… nhưng nhà chị xe .

 Hạo Nhiên: Vậy thì để em lai chị nhé?

 Hạ An: Hả? Em mà lai chị á?

 Hạo Nhiên: Thật mà, chị cứ yên tâm.

Cô bật khẽ, ngón tay chậm rãi gõ :

 Hạ An: Vậy thì… mai đừng để chị đợi đấy.

 Hạo Nhiên: Vâng, 6h em qua đón nha.

 Hạ An: Ừ, ngủ sớm , mai gà gật giữa đường đấy.

 Hạo Nhiên: Vâng, chị ngủ ngon nha.

 Hạ An: Chúc em ngủ ngon.

Cô đặt điện thoại xuống, màn hình tắt nhưng nụ vẫn còn môi. Lần đầu tiên nhiều đêm, Hạ An thấy lòng nhẹ tênh- một cảm giác dịu nhẹ lan tỏa khắp nơi, như ai đó lặng lẽ bước thế giới của cô.

         

Loading...