Editor: Trang Thảo.
Sáng sớm thứ Bảy, gõ cửa nhà Lâm Tự Nhiên.
"Chào cô ạ, con là Hứa Tuổi An, bạn cùng lớp với Lâm Tự Nhiên. Con đến gửi bài tập cho ạ."
Mẹ là một phụ nữ ưu nhã, trí thức, đón tiếp nhà khách sáo. Trông bà chẳng giống chút nào với những gì Dư Vi kể. Có lẽ đúng như lời Lâm Tự Nhiên , thích .
Bà rót cho một ly nước trái cây.
"Cô tên con từ đợt họp phụ , thành tích của con ."
"Con cảm ơn cô ạ. Lâm Tự Nhiên nhà cô? Con định rủ thư viện học bài, dù cũng nghỉ mất mấy buổi ."
Bà do dự một lát.
"Chắc là đang ở trong phòng, để cô dẫn con lên."
theo lên tầng hai. Bà mở cửa phòng Lâm Tự Nhiên nhưng bên trong trống .
"Cô nhớ , Nhiên Nhiên sang nhà hàng xóm chơi . Con cứ đợi ở đây một lát, thể xem sách của em nó, để cô gọi."
Nói bà xuống lầu. Thật là khó hiểu. Lâm Tự Nhiên ngoài mà bà ? Hơn nữa, để bạn học đợi trong phòng con trai vẻ hợp lý cho lắm. Bà xuống lầu liền rẽ trái, đó hướng cửa.
...
Lâm Tự Nhiên chắc chắn đang ở một căn phòng nào đó tầng một. Bà chỉ ở phòng khách vì sợ thấy chuyện gì đó . Phim Conan đúng là xem uổng công mà.
bắt đầu cảm thấy sợ, liền quan sát phòng của Lâm Tự Nhiên. Mọi thứ sạch sẽ, ngăn nắp đến mức đáng kinh ngạc. Trên giá sách, tài liệu học tập còn nhiều hơn cả tiểu thuyết của . Cạnh bàn học một chiếc thùng đựng đầy những xấp đề thi dày cộp, một xấp xong, một xấp còn bỏ trống.
Trên tường dán thời gian biểu việc và nghỉ ngơi. Năm giờ sáng thức dậy, mười một giờ rưỡi ngủ. Tính đến mười hai giờ mới thực sự chợp mắt . Mỗi ngày chỉ ngủ năm tiếng đồng hồ, thế thì kiệt sức mới lạ. Vạn nhất ngày nào mất ngủ thì coi như thức trắng luôn.
Trên tủ đầu giường đặt một tấm ảnh chụp một bé và một trai lớn hơn. Đứa nhỏ trông giống Lâm Tự Nhiên, còn chắc là trai .
Cửa mở, Lâm Tự Nhiên bước .
"Sao tới đây?"
Cậu mặc áo khoác dài tay, môi tái nhợt. bỗng nhớ tới hôm ở khu vui chơi, sợ bóng tối. Nhìn xuống , cổ tay lộ một đoạn bầm tím. tức khắc chẳng gì, đành vẫy tay chào.
"Hi."
"..."
"Đi chơi ?"
"Muốn cùng Dora thám hiểm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-yeu-bung-binh-bon-nguoi-mot-nha-lctu/chuong-10.html.]
Hai đứa chúng giả vờ đeo cặp sách lên vai ngoài. Thấy Dư Vi và Lục Tự đợi ở cửa, ngạc nhiên một chút. Chúng thẳng đến nhà Lục Tự, bố nhà là tiện nhất. Lâm Tự Nhiên suốt quãng đường câu nào, chỉ vô cảm tựa đầu cửa xe. Cậu bình lặng một cách quá mức. "Vầng thái dương nhỏ" ấm áp giờ biến thành một cây nấm nhỏ u ám.
Xe dừng bên lề đường. Lục Tự sống trong một căn biệt thự lớn đến mức cảm giác thể chạy bộ trong đó hai ngày hết. Bác quản gia lau nước mắt.
"Đây là đầu tiên thiếu gia mang bạn về nhà đấy."
Lại là câu thoại quen thuộc .
Vừa cửa, Dư Vi định tay.
"Cởi áo ."
"Cậu cái gì thế?" Lâm Tự Nhiên lùi xa ba mét.
"Thôi ." ngăn Dư Vi .
Căn phòng ở tầng một nhà họ Lâm rốt cuộc cái gì, dám nghĩ đến. Nếu Lâm Tự Nhiên thì nên ép . gọi đây cũng chỉ hỏi rõ chuyện gian lận.
Vừa định mở lời, : " đói , gì ăn ?"
Lục Tự tìm bánh mì cho . Đợi ăn xong, định hỏi tiếp thì... gục sofa ngủ . Ba đứa chúng bắt đầu đ.á.n.h bài. Vì thiếu một nên đủ tay chơi mạt chược. Đánh hai ván thì dì Lưu mang hoa quả lên cho chúng . Sau đó dì mang thêm đồ uống. Dì vô tình liếc Lâm Tự Nhiên sofa một cái bảo: "Thiếu gia, bạn của hình như đang phát sốt."
"Hả?"
Lục Tự .
"Cậu phát sốt ?"
Lại hỏi Dư Vi: "Cậu phát sốt ?"
Dì Lưu: "Là cái sofa cơ."
"..."
"Sốt... sốt bao lâu ạ?"
Dì Lưu đáp: "Cái đó thì , nhưng trông vẻ cũng một lúc ."
Lục Tự gọi bác sĩ gia đình đến. Lâm Tự Nhiên trong phòng khách truyền dịch, bác sĩ còn bôi t.h.u.ố.c cho nữa.
"Thiếu gia, giữa trưa gọi dậy chỉ vì chuyện ?"
Lục Tự: "... Có nghiêm trọng ?"
"Cũng nghiêm trọng lắm, nhưng vết thương cũ nhiều, phát sốt là do vết thương sưng tấy."
Trang Thảo
Lúc Lâm Tự Nhiên tỉnh dậy, mặt Lục Tự và Dư Vi dán đầy những mẩu giấy phạt vì thua bài. Dư Vi tuyệt vọng : "Trí nhớ đúng là lợi hại thật, còn thuộc cả bài nữa ?"