Tình Yêu Bùng Binh: Bốn Người Một Nhà? - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-05-07 10:25:12
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Lục Tự Lâm Tự Nhiên.

 

"Tỉnh ? Vào sòng mạt chược thôi."

 

Lâm Tự Nhiên: " đói ."

 

"..."

 

Đợi ăn xong, mới bắt đầu hỏi chuyện chính sự.

 

" tin gian lận. Rốt cuộc là ai hại ? Đệ t.ử của thám t.ử Conan là đây thể giúp điều tra chân tướng."

 

Cậu bằng ánh mắt nghi hoặc.

 

"Ai hại cơ?"

 

Để tăng thêm độ tin cậy, nhấn mạnh: "Tất cả chúng đều tin ."

 

Lâm Tự Nhiên : "Đã bảo bớt tiểu thuyết ."

 

: ?

 

"Không ai hại cả, thực sự gian lận."

 

"Sao thể chứ?"

 

"Sao thể? Hứa Tuổi An, là học thần, còn thì . Giấy thi chỉ là giới hạn năng lực của , còn với đó là độ cao vĩnh viễn thể chạm tới. Cách biệt một hai điểm còn hy vọng vượt qua, nhưng thi tháng hơn tận 35 điểm. Ngoài gian lận , chẳng còn cách nào khác."

 

Lục Tự lặng lẽ xích gần Dư Vi.

 

"Cậu thế hai đứa học tra bọn khó xử quá đấy."

 

Dư Vi dậy sang cạnh .

 

" học tra, mới là học tra."

 

Thực định giải thích rằng chẳng giới hạn nào cả, chỉ đang tự ép bản quá mức thôi. Việc giải đề cường độ cao liên tục chỉ mang tác dụng ngược. nghĩ đến bố , ngậm miệng.

 

" giống một ?" Cậu hỏi.

 

trai .

 

"Anh trai là một thần đồng. Mỗi ngày đều mệt mỏi vì bố đăng ký cho quá nhiều lớp phụ đạo ngoại khóa. Anh thích nấu cơm cho ăn, dù nấu dở nhưng đối xử với . Anh mua đồ ngon cho , để dành cả sô cô la phần thưởng quán quân cho nữa."

 

"Ngày mất, hứa với khi xong tờ đề đó sẽ chơi với . Thế là bên bàn học giải đề, còn đất truyện tranh đợi ."

 

"Trước khi lao xuống từ ban công, một cái. hỏi ... xong bài ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-yeu-bung-binh-bon-nguoi-mot-nha-lctu/chuong-11.html.]

 

"Sau đó thì biến mất."

 

thấy nghẹn lòng.

 

"Lâm Tự Nhiên, ..."

 

"Có lẽ ngày hôm đó, nên truyện tranh mặt ."

 

"Hứa Tuổi An, trai đều là thiên tài, nhưng thì . Cậu vĩnh viễn hiểu sự nỗ lực của , càng hiểu vất vả nhường nào."

 

"Có đôi khi thực sự ghét . Tại thể duy trì thành tích ưu tú mà vẫn thể vui chơi tùy thích, bố cũng chẳng bao giờ ép buộc cố gắng!"

 

Lục Tự đột nhiên phắt dậy.

 

Trang Thảo

"Này , quá đáng đấy em. hiểu là tâm trạng , nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến ?"

 

chớp mắt, bình tĩnh hỏi: "Cậu ghét ?"

 

Cậu im lặng.

 

"Lâm Tự Nhiên..."

 

" cũng ghét luôn!"

 

"Ai sợ ai chứ?"

 

Cậu chỉ thấy thành tích , đó là vì thấy những lúc lười biếng mà thôi. Từ nhỏ thích bài tập, ngày nào cũng giáo viên bắt ở lớp. học thứ nhanh nhưng sự kiên trì, mất tập trung. Một nghị lực như , khó nên chuyện lớn. việc gì cũng chỉ nửa vời chạy chơi, ai mà dám tin tưởng giao việc cho cơ chứ? Chỉ riêng việc yên trong phòng thi nửa tiếng thôi cũng đủ phát điên .

 

xốc cặp sách lên định về.

 

Dư Vi hỏi: "Cậu về bây giờ luôn ?"

 

"Chứ nữa? Nhìn thấy là thấy phiền ."

 

Bỗng nhiên thấy cuốn sổ tay sofa. Ha, còn bụng giúp ghi chép bài nữa chứ. Vì để vô tình thấy bí mật của , còn tốn tiền mua một cuốn sổ mới tinh. Bây giờ nhét thẳng nó túi. Bà đây khi nào thì thèm ghi chép bài chứ? Có đem cho ch.ó cũng thèm đưa cho .

 

Về đến nhà, đổi ngay ảnh đại diện WeChat về hình Maruko. Cái thứ gì !

 

Thứ Hai trường, vốn dĩ định đổi chỗ . nghĩ nghĩ , thấy chẳng việc gì thế cả. Vì , tự tay dời bàn của Lâm Tự Nhiên chỗ khác.

 

Khi tới nơi, chỗ bên cạnh trống . Cậu lặng ở trống đó lâu. câu nào, thậm chí còn thèm ngẩng đầu lên lấy một cái!

 

Bỗng nhiên, đặt một chiếc túi xách lên bàn . nhúc nhích. Cậu đặt thêm một hộp bánh ngọt nhỏ lên bàn. vẫn động đậy. Cuối cùng là một ly sữa.

 

"Xin ."

 

"Hôm đó cố ý, đầu óc tỉnh táo nên mới mấy lời giận dỗi như ."

 

" ghét một chút nào hết."

Loading...